Liễm Quân Tình

Liễm Quân Tình

Bắc Thương Thụ
0.0(0 đánh giá)
Hoàn thành
0.0/ 10(Chưa có đánh giá)
125
Chương
0
Lượt xem
3
Thể loại
**Tên truyện:** Liễm Quân Tình **Tác giả:** Bắc Thương Thụ **Edit:** Dotai **Thể loại:** Cổ đại, Ngọt, Cường cường, Thanh mai trúc mã, Hai bên thầm mến **Cặp đôi:** Thị vệ thâm tình, kiên nhẫn (Sở Tôn Hành) x Hoàng tử phong nhã, quyến rũ (Vân Trần) *** "Đừng chỉ làm thị vệ của ta, hãy làm Hoàng hậu của ta!" Lời thề ấy, phải chăng chỉ là một giấc mộng hão huyền giữa chốn cung cấm lạnh lẽo? Thân phận con riêng chốn tướng phủ, cuộc đời Sở Tôn Hành vốn đã nhuốm màu bất an. Bị đẩy vào chốn cung cấm hiểm ác từ thuở nhỏ, sống chết chỉ trong gang tấc, hắn từng đoan chắc số phận mình sẽ bi thảm nơi xó xỉnh nào đó... cho đến khi một tia sáng le lói mang tên Vân Trần rọi vào. Biết rõ khoảng cách thân phận tựa trời vực với Vân Trần, Sở Tôn Hành chỉ đành cất giấu mối thâm tình nơi sâu thẳm trái tim. Sống một ngày, hắn nguyện vung kiếm che chắn cho Điện hạ của mình một ngày, tận trung tận lực, không màng hiểm nguy. Ngay cả khi nội lực tan biến, kinh mạch tàn hủy, giữa chốn hoang tàn tiêu điều, trái tim hắn vẫn khắc khoải đập vì một bóng hình duy nhất từ thuở ấu thơ. Lời thề nguyện khắc cốt ghi tâm: "Điện hạ, từ nay về sau nhất định phải vạn sự thuận lợi, cả đời tự do." Hay khi sinh tử cận kề: "Độ cổ là ta cam tâm tình nguyện, chỉ cầu Điện hạ bình an vô sự." Thế nhưng, nếu Sở Tôn Hành cứ mãi cứng đầu, không chịu thấu tỏ thâm tình, thì Vân Trần sẽ đích thân thức tỉnh hắn! Vị Hoàng tử phong nhã ấy, người đã sớm định đoạt ai sẽ là Hoàng hậu của mình, người đã dành riêng một góc trái tim cho Sở Tôn Hành từ thuở ấu thơ, sao có thể để hắn cả đời chỉ lặng lẽ đứng sau lưng y? Giữa chốn cung điện uy nghiêm, lời thề non hẹn biển cất lên: "A Hành, ta không muốn ngươi mãi mãi đứng dưới một người. Ta muốn ngươi đứng nơi cao đường, sánh vai cùng ta, ngạo nghễ nhìn xuống thiên hạ!" Hắn tin tưởng, một ngày nào đó, y sẽ thực hiện lời hứa: "Ngươi tin ta, sẽ có một ngày, ta đưa ngươi du ngoạn khắp non sông gấm vóc này, không còn vướng bận." Trong một đêm say nồng, rèm lụa lay động dưới ánh nến hồng mờ ảo, Vân Trần khẽ mỉm cười nhìn vị thị vệ trung thành của mình từng bước tiến đến. Áo xiêm nửa trút, đáy mắt ẩn chứa bao thâm tình cấm kỵ, y biết rõ nhưng vẫn cố ý hỏi: "A Hành, ngươi muốn làm gì?" Đáp lại là lời thì thầm đầy dục vọng, táo bạo đến kinh người: "Muốn... khi quân phạm thượng."