**Tên truyện:** Liễm Quân Tình **Tác giả:** Bắc Thương Thụ **Edit:** Dotai **Thể loại:** Cổ đại, ngọt, cường cường, thanh mai trúc mã, hai bên thầm mến **Cặp đôi:** Thâm tình nhẫn nại thị vệ công (Sở Tôn Hành) x Câu dẫn dịu dàng Hoàng tử thụ (Vân Trần) **Giới thiệu:** Lời thỉnh cầu ấy, liệu có phải là định mệnh đã an bài, hay chỉ là một giấc mộng phù du nơi cấm cung? "Đừng chỉ làm thị vệ của ta, hãy làm Hoàng hậu của ta." Sở Tôn Hành – một con riêng mang số phận trớ trêu, lớn lên trong hiểm nguy, từ nhỏ bị đẩy vào hoàng cung, tưởng chừng cuộc đời chỉ gói gọn trong hai chữ "phó mặc". Thế nhưng, số mệnh đã mở ra một lối rẽ khác, gắn kết hắn với một bóng hình cao quý. Hiểu rõ thân phận cách biệt, hắn đành chôn chặt mối tình khắc cốt ghi tâm nơi sâu thẳm trái tim. Thứ duy nhất hắn có thể làm là tận trung vung kiếm, lấy thân mình che chắn cho Điện hạ của mình, nguyện bảo hộ người đến hơi thở cuối cùng. Dù nội lực tan biến, kinh mạch tàn phế, thân tàn lực kiệt giữa cảnh tiêu điều hoang tàn, hắn vẫn kiên cường giữ chặt trái tim đã vì một người mà đập rộn từ thuở ấu thơ. Lời thề nguyện ấy vang vọng: "Điện hạ, từ nay về sau nhất định phải vạn sự thuận lợi, cả đời tự do." Và cả sự hy sinh thầm lặng: "Độ cổ là ta cam tâm tình nguyện, chỉ cầu Điện hạ bình an vô sự." *** Sở Tôn Hành cứ mãi khờ dại, không chịu thấu hiểu lòng mình, vậy thì Vân Trần sẽ đích thân đánh thức trái tim ngu muội ấy. Người y đã định sẵn là Hoàng hậu, người đã chiếm trọn trái tim y từ thuở bé, sao có thể để hắn mãi mãi chỉ là một thị vệ âm thầm đứng sau lưng? "A Hành, ta không muốn ngươi đứng dưới một người, ta muốn ngươi mãi mãi đứng nơi cao đường, cùng ta sánh vai." "Ngươi hãy tin ta, sẽ có một ngày, ta đưa ngươi du ngoạn khắp non sông gấm vóc này, cùng nhau tiêu dao tự tại." *** Sau một đêm say, trong ánh nến hồng lờ mờ, rèm lụa khẽ lay động, Vân Trần ngồi đó, dõi theo bóng hình thị vệ của mình từng bước tiến tới. Y phục nửa trút, ánh mắt hắn đong đầy dục vọng, biết rõ còn hỏi: "A Hành muốn làm gì?" Chỉ một câu trả lời vang vọng trong màn đêm: "Muốn khi quân phạm thượng!"