Liên Hoa Song Sinh
Trạng nguyên ngắt hoa cầu hôn
Liên Hoa Song Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trạng nguyên lang, ta năm nay mười bảy tuổi, gia sản nghìn khoảnh ruộng tốt. Nếu chàng chịu nhận đóa hoa cài mũ này, ta sẽ dâng trăm mẫu đất phì nhiêu làm hồi môn!”
“Phí! Trăm mẫu ruộng thì có là gì, Trạng nguyên lang nhận đi, nhận đi! Ta sẽ tặng chàng mười cửa hiệu rực rỡ nhất phố Long An!”
Thị nữ Liên Kiều tức giận đến méo cả mồm, “Bọn tiểu nhân không biết xấu hổ kia! Lại dám đoạt miếng ăn khỏi miệng cọp!”
“Ai mà không biết, Trạng nguyên lang vốn là người của tiểu thư nhà ta!”
Theo lệ triều đình, vào ngày Trạng nguyên lang xuất hành, những cô gái chưa chồng có thể chặn đường ngỏ lời cầu hôn.
Nếu Trạng nguyên lang bằng lòng, chỉ việc gỡ đóa hoa cài mũ tặng họ.
Truyền thuyết kể rằng, cô gái nào được Trạng nguyên lang tặng hoa sẽ gặp đủ thuận lợi suốt đời.
Liên Kiều vén tay áo lên, hai tay chắp thành loa, tiếng hô vang trời: “Bùi công tử! Tiểu thư nhà ta đây!”
Tiếng thét ấy như sấm động, khiến cả phố im bặt.
Trong doanh Trấn Bắc, tên lính rậm râu trợn mắt há hốc mồm: “Ôi trời, cô nương ấy giọng còn to hơn cả kèn quân đội! Không tuyển vào làm lính gác thì phí mất của trời!”
Ta bịt tai vì tiếng ồn đến nỗi suýt điếc, lòng lâng lâng sung sướng. Liên Kiều quả không hổ là đại thị nữ được ta tuyển chọn cẩn thận – thật là nhanh nhảu và sắc sảo.
Nghe tiếng gọi, Bùi Cảnh Xuyên dừng bước, quay đầu về phía ta.
Khi nhận ra là ta, mắt chàng bừng sáng, khóe môi nở nụ cười.
Chàng thiếu niên tuấn tú ngồi trên ngựa bạch, bộ y phục Trạng nguyên đỏ rực càng tôn lên dung nhan như ngọc của chàng. Toàn thân chàng dường như tỏa ra ánh hào quang.
Nụ cười của chàng khiến xung quanh vang lên tiếng xuýt xoa ngưỡng mộ.
Tiếng reo hò của các cô gái, phụ nữ càng thêm sôi nổi, như muốn rung chuyển cả kinh thành.
Bùi Cảnh Xuyên ghìm cương ngựa, thong thả tiến về phía ta.
Liên Kiều khoe khoang với đám đông: “Trạng nguyên lang chính là hôn phu tương lai của tiểu thư nhà ta! Hahahaha, ghen tị cũng chẳng ích gì! Ai bảo tiểu thư nhà ta có mắt tinh đời chứ!”
“Đừng nhìn nữa, nhìn nữa cũng chẳng thuộc về các người, là của tiểu thư nhà ta đó!”
“A a a! Trạng nguyên lang đang gỡ đóa hoa cài mũ! Woa, ngài ấy đến rồi, chàng…”
Tiếng nói bỗng đứt quãng. Liên Kiều như bị bóng ma vô hình siết cổ, há hốc miệng.