Liên Hoa Song Sinh
Chương 22: Gặp Gỡ Trong Vườn Hoa
Liên Hoa Song Sinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vẻ lạnh nhạt ban đầu của Cố Bắc Thần bỗng dưng tan biến khi ánh mắt chạm vào ta. Đôi môi chàng khẽ nhếch lên, nụ cười rực rỡ hơn cả sắc xuân ngập tràn trong vườn, hàm răng trắng đều khiến ánh mắt ta như bị chói lóa.
“Tống cô nương, biệt ly một lần đã lâu ngày, dạo này nàng vẫn khỏe chứ?” Chàng bước nhanh về phía ta, chẳng mảy may để ý đến những ánh mắt kinh ngạc xung quanh.
Nhìn thấy cảnh đó, nụ cười trên môi Bùi Cảnh Xuyên lập tức đóng băng. Hắn trầm mặt, tựa như ta thiếu nợ hắn món tiền lớn, rồi bỏ lại Tống Thanh Tuyết, tiến thẳng về phía ta.
“Tống Gia Nguyệt, sao hắn lại xuất hiện ở đây?” Bùi Cảnh Xuyên cau mày, ánh mắt phượng lạnh lẽo quét từ trên xuống dưới người Cố Bắc Thần.
Càng nhìn, sắc mặt hắn càng tối sầm: “Nàng đừng quên thân phận mình! Bùi – Tống hai nhà đang bàn chuyện hôn sự, nàng nên cẩn trọng lời ăn tiếng nói, hành xử cho phải phép, giữ khoảng cách với nam tử bên ngoài mới phải.”
Cố Bắc Thần khẽ cười khẩy, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu liếc Bùi Cảnh Xuyên: “Bùi huynh vừa rồi hình như đang đi cùng vị Tống Thanh Tuyết cô nương kia? Ta là ngoại nam, vậy nàng ta là gì? Nội nhân của huynh chăng?”
Không ngờ Cố Bắc Thần lại sắc bén đến vậy. Ta nhìn chàng, lòng càng ngày càng cảm thấy vừa ý.
“Tôi… tôi và Bùi công tử hoàn toàn trong sạch!” Tống Thanh Tuyết vẫn giữ nguyên vẻ yếu đuối quen thuộc. Mới nói vài câu, khóe mắt đã ửng đỏ, nếu không đi hát tuồng thì quả thật quá phí.
Bùi Cảnh Xuyên thấy vậy liền xót xa, giọng nói cũng nghiêm khắc theo: “Ta với Thanh Tuyết chỉ là bằng hữu. Hơn nữa, nam nữ sao có thể so sánh ngang nhau được?”
Ta thật sự chán ghét Bùi Cảnh Xuyên đến tận xương.
Những người khác trong nhà kính hoa giả vờ mải mê chăm sóc cây cảnh, nhưng ánh mắt đều không ngừng liếc về phía chúng ta.
Không muốn bị xem như trò vui, ta khẽ nghiêng mặt, mỉm cười với Cố Bắc Thần: “Cố tiểu Tướng quân, trong này hơi ngột ngạt, huynh có bằng lòng cùng ta ra hồ đi dạo một chút không?”