Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn
Chương 31: Cháo và Mèo
Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai món ăn kia không chỉ trông kỳ quái mà mùi vị còn khó nuốt, nhưng Phó Dạ Hi chẳng phản ứng gì.
Bởi Tống Thính Tuyết đang ngồi cạnh hắn, ăn cháo từng thìa, mỗi lần nhai đều nhăn mặt vì đau, trông còn khổ sở hơn cả Phó Dạ Hi.
Thấy thế, Phó Dạ Hi không nhịn được hỏi: "Đau lắm sao?"
"Ưm ưm..." Tống Thính Tuyết ngậm cháo trong miệng, nửa bên má phồng lên, không dám đụng vào vết thương, "Ăn gì cũng chẳng thấy ngon."
Phó Dạ Hi chợt nhớ tối qua cậu chẳng ăn được bao nhiêu.
"Buổi trưa thì sao?"
Tống Thính Tuyết uể oải giơ tay chỉ nửa bát cháo.
Phó Dạ Hi nhìn xuống bát của cậu.
Cháo do dì Chung nấu sánh đặc như hồ, nhưng nhìn vẫn ngon mắt hơn hẳn hai món kia của hắn.
Phó Dạ Hi im lặng một lát, đặt đũa xuống.
"Anh không ăn nữa à?" Tống Thính Tuyết nhìn sang bát của Phó Dạ Hi.
Hình như hắn đã ăn khá nhiều rồi, chẳng trách tay nghề của cậu chẳng đến nỗi tệ!
Tống Thính Tuyết lòng dạ vui lên đôi chút.
Phó Dạ Hi rút khăn lau miệng.
Hắn nhìn Tống Thính Tuyết, ánh mắt khiến cậu bối rối không hiểu sao.
Một lúc sau, cậu cảm thấy khó chịu vô cớ.
Cậu quay sang trái, khóe mắt phải vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Phó Dạ Hi.
Lại quay sang phải, khóe mắt trái vẫn thấy hắn nhìn mình.
"Anh nhìn em làm gì thế..." Tống Thính Tuyết ôm bát, trông như chuột hamster sợ hãi.
"Xem tới bao giờ thì em ăn hết đồ trong bát."
Hộp cơm vừa mở nắp là mất nhiệt ngay, mà đứa nhỏ ăn chậm như rùa, chẳng mấy nữa là thức ăn nguội mất.
Vốn chẳng muốn ăn, lại thêm nguội thì sao ăn hết được?
"Anh... anh muốn ăn à..." Tống Thính Tuyết lúng búng, đưa bát qua, "Nhưng cháo của em đặc sánh, đâu ngon bằng đại tiệc của anh đâu."
"Với lại... em ăn rồi mà..." Cậu lí nhí thêm, rồi rụt bát về.
Phó Dạ Hi bật cười.
"Tôi giành của em làm gì?" Hắn đưa tay ra, "Đưa đây."
Tống Thính Tuyết hoảng hốt: "Em bảo là em ăn rồi mà... Anh thật sự muốn ăn à? Ờm, cháo dì Chung nấu cũng không tệ đâu..."
Phó Dạ Hi cầm lấy bát.
Vành bát vẫn còn hơi nóng, hộp giữ nhiệt hoạt động ổn, nhìn bằng mắt thường vẫn thấy hơi bốc lên từ miệng bát.
Hắn múc một thìa cháo, thổi nhẹ, đưa tới môi Tống Thính Tuyết.
Cậu ngẩn người ra.
"Như em nói đấy, tôi vừa ăn xong 'đại tiệc', không thèm bát cháo loãng này của em. Nhưng em cứ chần chừ mãi, một bát cháo ăn đến bao giờ đây?"
Phó Dạ Hi nói nhẹ nhàng: "Chút nữa thư ký Lý sẽ tới báo cáo cuộc họp, em muốn để cậu ta thấy cảnh vừa ăn vừa lần mần của em à?"
Thực ra hắn nói dối.
"Á á—" Tống Thính Tuyết lấy tay che nửa mặt, "Em có thể tự ăn... Em sẽ ăn nhanh hơn! Anh mà đút cho em, để thư ký Lý nhìn thấy còn ngượng hơn. Cùng lắm thì em mang về..."
"Nhanh!" Phó Dạ Hi kiên quyết, tay vẫn giữ thìa cháo trước môi cậu.
Tống Thính Tuyết đỏ mặt, há miệng uống thìa cháo ấy.
Cháo vừa đúng nhiệt độ, lượng vừa vặn cho nửa bên miệng cậu có thể ngậm được, cậu cẩn thận tránh vết thương, nuốt cháo xuống.
Phó Dạ Hi thu tay về.
Tống Thính Tuyết ngửi thấy mùi gió tuyết vương lại trên áo hắn, mặt càng đỏ hơn.
Phó Dạ Hi lại nhẹ nhàng múc thêm một thìa, thổi thổi.
Tống Thính Tuyết nhận thấy hắn làm gì cũng rất tập trung. Ngay cả khi ở nhà, ngồi làm việc trong phòng khách, hắn vẫn nghiêm túc chẳng khác gì xử lý văn kiện quan trọng. Giờ đây, mắt khẽ cụp xuống, nét mặt chuyên chú, giống hệt như vậy.
Hai má Tống Thính Tuyết nóng bừng, Phó Dạ Hi đưa thìa cháo tới trước môi cậu.
Cậu rướn đầu tới.
Phó Dạ Hi bật cười khẽ.
Tiếng cười rất nhẹ, nhưng không hiểu sao Tống Thính Tuyết lại nghe thấy.
[Anh cười em?] Cậu ra dấu.
Phó Dạ Hi dùng mép thìa khẽ chạm vào khóe môi cậu, như đang đút cho trẻ con vụng ăn, để lau vệt cháo ở khóe miệng.
Tống Thính Tuyết sợ mình thật sự dính cháo, vội lấy giấy lau.
Thực ra chẳng dính gì cả, chỉ là môi cậu mềm mại, sắc môi hồng nhạt, khiến Phó Dạ Hi không kiềm được muốn đưa thìa gõ nhẹ.
"Tự nhiên tôi nhớ tới mấy con mèo con," Phó Dạ Hi nói, "Mỗi lần mở đồ hộp cho chúng, chúng cũng rướn cổ ra như vậy."
Phó Dạ Hi đã nhắc đến mấy lần chuyện những con mèo nhỏ, Tống Thính Tuyết thật sự muốn xem thử rốt cuộc là mèo gì mà khiến hắn nhớ mãi không quên như vậy.
Lại ăn thêm một thìa cháo, Phó Dạ Hi không nhịn được lại dùng thìa gạt nhẹ khóe môi của Tống Thính Tuyết.
Môi cậu ướt mềm như thạch trái cây trong suốt, theo động tác ấy mà khẽ run rẩy dưới mép thìa.
Tống Thính Tuyết hơi bực, nhưng lại không tiện nói gì.
Chiếc thìa nhôm mang theo độ ấm lướt qua mép môi, để lại cảm giác ấm áp dịu nhẹ, như đầu ngón tay Phó Dạ Hi khẽ miết qua môi cậu vậy.
Một bữa ăn, Tống Thính Tuyết ăn đến mức cả khuôn mặt đều nóng ran mãi không nguôi.
Nhưng không thể không thừa nhận, hiệu quả thật sự rất tốt, bát cháo Phó Dạ Hi mang đến đã bị hắn đút cho ăn hết sạch.
Đặt bát rỗng xuống, Phó Dạ Hi rút khăn ướt, lau tay từng chút một.
Ngón tay hắn thon dài, đốt xương nổi rõ, khiến đôi tay trông vô cùng đẹp mắt.
Móng tay cũng được hắn tỉa gọn gàng.
Không biết vì sao, Tống Thính Tuyết lại bất chợt nhớ đến cảm giác bàn tay đó cầm thìa, dừng lại bên môi cậu.
Đang thu dọn bát đũa, cửa phòng làm việc vang lên tiếng gõ.
Tống Thính Tuyết nhận lấy việc trong tay Phó Dạ Hi.
"Đợi đã," Phó Dạ Hi nhắc cậu, "Để tôi rửa xong rồi hẵng mang đi."
"Em đi rửa cũng được mà!" Tống Thính Tuyết ngoan ngoãn đáp.
Phó Dạ Hi còn chưa kịp nói gì, thì Lý Cẩn đã đẩy cửa bước vào từ bên ngoài: "Phó tổng."
Anh ta đến để báo cáo công việc với Phó Dạ Hi, vốn định vào là nói luôn, không ngờ lại thấy Tống Thính Tuyết đang đứng cạnh ghế sofa thu dọn hộp cơm, bước chân anh ta liền khựng lại.
Suýt nữa thì quên mất, hôm nay cậu Tiểu Tống đến đưa cơm cho Phó tổng.
Đến sớm thật đấy...
Lý Cẩn ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
Anh ta còn chưa kịp ăn cơm nữa!
Lý Cẩn nghẹn lời.
Nghĩ đến việc từ sáng vào công ty là bắt đầu bận rộn đến tận bây giờ, tan ca rồi mà còn phải vào báo cáo công việc cho Phó Dạ Hi, trong khi tư bản thì đã ăn xong cả suất cơm tình thương...
Lý Cẩn đột nhiên cảm thấy mình thật thê thảm. Muốn lau nước mắt.
"Cứ để đó đi," Phó Dạ Hi nói, "Lát rồi hẵng vào báo cáo lại, đi ăn cơm đi."
Tư bản có tâm.
Lý Cẩn cảm động không để đâu cho hết, vội vàng đặt tài liệu xuống rồi rời đi.
Phó Dạ Hi đến giá treo áo phía sau bàn làm việc, lấy áo khoác xuống, nói với Tống Thính Tuyết: "Đi thôi."
"Đi đâu ạ?" Tống Thính Tuyết mới dọn được nửa số bát đĩa.
"Dẫn em đi xem mấy con mèo mà mọi người nuôi ở dưới tầng."
Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của Tống Thính Tuyết sáng bừng lên trong thoáng chốc.
Phó Dạ Hi khoác áo, dẫn Tống Thính Tuyết đi bằng thang máy riêng của hắn.
Thang máy nhỏ hơn thang máy dành cho nhân viên, nhưng không hề chật hẹp. Sàn trải thảm lông, màn hình nhỏ phía trên vẫn liên tục phát đoạn phim quảng cáo.
Tống Thính Tuyết ngẩng đầu chăm chú nhìn, ánh mắt phản chiếu khung hình rực rỡ sắc màu trên màn hình.
Chẳng mấy chốc, thang máy đã đến tầng hầm để xe.
Phó Dạ Hi bước ra trước, giơ tay chặn cửa, tránh để thang máy kẹp phải Tống Thính Tuyết.
"Qua đây, bên này."
Ở góc khuất của bãi đỗ xe có một gian chứa đồ nhỏ, bên trên có giếng trời, ánh nắng chiếu xuyên qua đó rọi xuống, xua tan hơi ẩm vốn tích tụ trong không gian âm u dưới tầng hầm.
Trong góc nhỏ đó, có rất nhiều thùng giấy xếp chồng lên nhau, còn có mấy chậu cát vệ sinh cỡ lớn, bên cạnh chất đống rất nhiều đồ chơi mèo con yêu thích, thậm chí còn có cả trụ cào móng.
Bên cạnh những thùng giấy đặt một chiếc bát lớn đựng thức ăn mèo, trong bát là thức ăn khô và nước có vẻ vừa mới được thay.
"Tan ca mới nửa tiếng, chắc có người đã xuống thay thức ăn và nước cho tụi nó rồi." Phó Dạ Hi vừa nói vừa ngồi xổm xuống.
Những con mèo nhỏ như ngửi thấy mùi quen thuộc, "meo meo" kêu lên rồi lần lượt chui ra khỏi thùng, có một con mèo con lông sọc vàng trắng táo bạo chạy lại, dùng cái đầu tròn mũm mĩm cọ vào đầu ngón tay Phó Dạ Hi.
Phó Dạ Hi qua loa xoa nhẹ đầu nó.
Phó Dạ Hi rất bận, thật ra hắn không có nhiều thời gian ghé bãi xe thăm mấy con mèo này. Tất cả đồ đạc ở đây, bao gồm cả nơi trú ngụ cho mèo, đều do người khác chuẩn bị và chăm sóc. Với tư cách là sếp, hắn chỉ cần nắm rõ tình hình là đủ.
Huống hồ, tổ của lũ mèo lại nằm ngay khúc quanh của thang máy.
Đây chẳng phải là trắng trợn tranh thủ giờ làm để "hít mèo" ngay dưới mí mắt Phó Dạ Hi hay sao?
Phó Dạ Hi không cần nhờ "hít mèo" để giải toả áp lực. Mấy con mèo con tuy đáng yêu, nhưng không thể giải quyết được bất kỳ vấn đề nào của hắn. Hắn đã quen tự mình đối mặt với mọi áp lực bằng năng lực và thủ đoạn. Muốn đạt được mục đích, phải học cách sống chung với áp lực khổng lồ.
Khoảng thời gian khó khăn nhất, Phó Dạ Hi cũng từng mất ngủ suốt đêm, phải nhờ đến thuốc ngủ mới có thể chợp mắt một chút. Nhưng... rồi cũng vượt qua được.
Vì vậy hắn thật sự không hiểu, vì sao nhân viên lại nói chỉ cần nhìn thấy mèo là cả người nhẹ nhõm, như thể mọi áp lực đều tan biến.
Thật quá phóng đại.
Trong mắt Phó Dạ Hi, áp lực là thứ theo hắn cả đời như hình với bóng. Những con mèo nhỏ này mỗi ngày chỉ ăn với chơi, làm sao có sức mạnh lớn đến mức giúp hắn giải toả áp lực được chứ?
Nhưng lúc này, nhìn Tống Thính Tuyết đang ngồi xổm trước đám mèo con, ôm đầu gối, nghiêng đầu ngắm nghía từng con một đầy tò mò, hắn lại bất chợt hiểu ra phần nào cảm giác của những nhân viên kia.
Hít mèo, có lẽ thật sự có thể xoa dịu áp lực.
Tống Thính Tuyết vốn đang rất vui, nhưng khi thấy con mèo sọc vàng trắng kia cứ cọ vào ống quần Phó Dạ Hi, muốn hắn đưa tay xoa thêm, chẳng hiểu sao cậu lại thấy hơi khó chịu.
Tống Thính Tuyết bặm môi, dùng ngôn ngữ ký hiệu: [Sao nó thân với anh thế?]
Một lát sau, cậu lại ra dấu: [Có phải anh thường xuyên cho nó ăn không?]
Phó Dạ Hi cúi đầu nhìn con mèo con kia.
Hắn nhớ mẹ nó đẻ ra một lứa mèo con đủ loại màu lông, nhân viên đã đặt tên cho từng con, nhưng hắn thì chẳng thể nhớ nổi con nào là con nào.
Hắn cũng hiếm khi cho mèo ăn, phần lớn là lúc đi ngang qua thấy nhân viên khác mở đồ hộp cho chúng.
"Tôi còn chẳng biết nó là đứa nào." Phó Dạ Hi vừa quan sát kỹ con mèo, vừa cố nhớ lại tên nó, "Hình như nó tên là Bánh bao đậu hay Bánh bao trứng sữa gì đó."
Mặt Tống Thính Tuyết càng phồng hơn: [Hóa ra nó còn có tên.]
Cậu ỉu xìu cúi đầu ra hiệu.
Cậu không hiểu bản thân sao lại thế này, mà Phó Dạ Hi càng không biết, chỉ cảm thấy hình như cậu có chút không vui.
Hắn nghĩ một lát, rồi nói: "Tôi chỉ nhớ có một con mèo Xiêm nhỏ tên là 'Tuyết Tuyết'."
Đó là tên tài khoản mạng của Tống Thính Tuyết.
Tống Thính Tuyết ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng rỡ nhìn Phó Dạ Hi.
Hình như tâm trạng của cậu đã tốt hơn rồi.
Phó Dạ Hi đưa tay xoa một cái l*n đ*nh đầu Tống Thính Tuyết: "Còn muốn xem nữa không? Hay là về thôi?"
Tống Thính Tuyết vô thức nheo mắt lại, khẽ dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.
Phó Dạ Hi khựng lại một chút, rồi xoa mạnh hơn, làm tóc cậu rối tung cả lên.
Tống Thính Tuyết lại càng có vẻ vui hơn, đứng bật dậy đầy thỏa mãn: "Đi thôi nào!"
"Những chú mèo con này có rất nhiều người thích rồi, cũng không thiếu chúng ta đâu!" Cậu vỗ vỗ tay.
"Muốn nhận nuôi một con không?" Phó Dạ Hi cố ý thăm dò.
"Không đâu!" Tống Thính Tuyết nói, "Chúng ta không chăm nổi, nhận nuôi thì phải có trách nhiệm với nó mà..."
"Ừ, tôi chăm một mình em là đủ mệt rồi." Giọng Phó Dạ Hi nhẹ nhàng đáp.
Tống Thính Tuyết mím môi.
Phó Dạ Hi không nhìn thấy hai vành tai đỏ lựng của cậu.
Mèo con thì có nhiều người thích, còn Tống Thính Tuyết thì có mình thích, thế cũng xem như công bằng rồi.
Phó Dạ Hi nghĩ thầm, khóe môi không kiềm được mà khẽ cong lên.