71. Chương 71: Dấu chân nghệ thuật

Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn

Chương 71: Dấu chân nghệ thuật

Liên Hôn Với Đại Lão Hào Môn thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã nửa năm kể từ khi bước vào năm thứ ba đại học, thời gian trôi qua nhanh đến nỗi tôi chẳng mấy để ý.
Khi học kỳ mới bắt đầu, mọi người đều bận rộn với luận văn tốt nghiệp, thực tập và tìm kiếm công việc. Lượng giờ học trên trường giảm đi, tôi cũng dần ít trở lại trường hơn.
Thời gian này, tôi dành hầu hết ngày tháng để theo học sư phụ Phùng khắp nơi vẽ tranh. Có khi sư phụ Phùng ra ngoài tìm cảm hứng, cũng rủ tôi đi cùng. Dù đôi khi tôi cảm thấy mệt mỏi, nhưng mỗi chuyến đi như thế lại giúp tôi trưởng thành hơn.
Sau lần bị cảm nặng hồi đầu năm, thính lực của tôi đã hoàn toàn bình phục. Phó Dạ Hi đặc biệt quan tâm, luôn để sẵn thuốc cảm trong nhà và nhờ dì Chung nấu những bữa ăn bổ dưỡng. Thậm chí, khi rảnh rỗi, anh còn đích thân vào bếp nấu nướng cho tôi.
Nửa năm qua, tôi đã tăng cân đáng kể, hai má từng hóp giờ đây phúng phính hẳn lên. Mỗi lần như vậy, Phó Dạ Hi lại nói tôi dễ thương, xoa bóp cho tôi đến mức tôi trở nên nghiện thói quen ấy không khác gì trẻ con.
Dần dà, sức khỏe tôi tốt lên rõ rệt, suốt nửa năm qua chẳng bị ốm vặt lần nào.
Sư phụ Phùng đã đưa tôi đi khắp nơi, coi như thực hiện được giấc mơ du lịch từ nhỏ của mình. Những nơi sư phụ tới đều có phong tục dân gian độc đáo hoặc bề dày lịch sử. Đa phần chuyến đi này đều do các cơ quan du lịch và văn hóa địa phương mời. Có lần tôi còn được theo sư phụ đến một khu khai quật khảo cổ lớn, tận mắt chứng kiến nhiều cổ vật quý hiếm vừa được khai quật.
Trong suốt thời gian này, kỹ thuật vẽ của tôi tiến bộ vượt bậc. Sau khi được sư phụ Phùng chỉ dạy, nét bút của tôi càng trở nên thuần thục, nhưng linh khí trong tranh vẫn không hề suy giảm. Thậm chí, phong cách cá nhân của tôi càng ngày càng rõ nét hơn.
Sư phụ Phùng từng nói rằng, trong tranh của tôi có thể "nghe" được âm thanh, đó chính là "căn" và "cốt" trong phong cách hội họa của tôi, nhất định không thể đánh mất. Điều đó khiến tranh của tôi trở nên đặc biệt thu hút người xem.
Tôi vẽ tranh luôn tập trung và nghiêm túc, hơn nữa có những ý tưởng riêng. Những điều tôi cho là đúng, dù sư phụ Phùng có bảo sửa, tôi cũng không nghe theo.
Đây chính là điểm mà sư phụ Phùng yêu thích ở tôi. Thực ra, nghệ thuật không có đúng sai, sự theo đuổi cái đẹp của mỗi người tuy khác nhau nhưng đều hướng đến cùng một đích. Trong sáng tạo nghệ thuật, điều tối kỵ nhất là chạy theo số đông và đánh mất chính mình. Đó cũng là lý do vì sao có nhiều triệu phú sẵn sàng bỏ ra khoản tiền lớn nhờ sư phụ Phùng vẽ tranh theo yêu cầu, nhưng ông đều từ chối.
Theo lời sư phụ Phùng, trước đây ông cũng từng nhận vài đồ đệ, nhưng họ đều thiếu "đạo tâm" kiên định, dễ bị tiền tài làm tha hóa ý chí. Cuối cùng, khi vẽ quá nhiều tranh theo yêu cầu, họ dần không còn khả năng sáng tác những tác phẩm chứa đựng tâm hồn và ý tưởng của mình nữa, đánh mất hoàn toàn khao khát thể hiện bản thân.
Về sau, họ lại mượn danh nghĩa là đồ đệ của sư phụ Phùng để kiếm chác khắp nơi. Sư phụ thấy không vừa mắt nên đã đuổi họ ra khỏi sư môn.
Sư phụ Phùng cũng từng nghĩ đến việc bồi dưỡng Đại Mễ và cháu trai mình. Tuy nhiên, cả hai đều không có thiên phú nghệ thuật, hơn nữa cũng chẳng hứng thú với vẽ tranh. Thử vài lần đều cảm thấy gượng ép, cuối cùng đành thôi.
Lần đầu tiên sư phụ Phùng nhìn thấy tranh của tôi là ở nhà họ Tống. Từ bức tranh đó, ông đã nhận ra ngay người vẽ có tâm hồn trong sáng, đúng là kiểu đồ đệ lý tưởng mà ông luôn tìm kiếm.
Dù đôi khi vẫn phải thỏa hiệp với thực tế, vừa vẽ tranh vừa kiếm tiền, nhưng ít nhất, giới hạn cuối cùng của sáng tạo nghệ thuật không thể mất đi.
Nửa năm sau, sư phụ Phùng được mời tới nước F tham dự Tuần lễ Mỹ thuật do một phòng triển lãm nổi tiếng tổ chức. Khi đi, ông mang theo một bức tranh của tôi để triển lãm.
Nước F được mệnh danh là cái nôi của văn hóa nghệ thuật thế giới, hàng năm thu hút vô số nghệ sĩ đến "hành hương". Phòng triển lãm Mỹ thuật Thánh Đức, một công trình biểu tượng của nước F, còn tổ chức cuộc thi giải thưởng nghệ thuật hàng năm. Giải thưởng này được giới nghệ thuật gọi là "tấm vé bước vào điện thờ nghệ thuật".
Dù không giành giải, việc tác phẩm được trưng bày trong phòng triển lãm cũng là điều đáng tự hào. Thậm chí có người còn lấy đó làm mục tiêu cả đời.
Thế nhưng, "tấm vé" cuối cùng vẫn chỉ là "tấm vé". Từ xưa đến nay, đã có biết bao nhiêu người ngã gục trước gã khổng lồ mang tên "nghệ thuật", cả đời cũng không thể chạm tới được dù chỉ một chút.
Bức tranh mà sư phụ Phùng mang đi lần này, tôi không mấy hài lòng, nhưng sư phụ lại cho rằng nó tràn đầy linh khí. Đó là bức tranh tôi vẽ sau khi bị cảm lạnh và mất thính giác hồi đầu năm. Sau hơn nửa năm được sư phụ chỉ dạy, kỹ thuật vẽ của tôi đã tiến bộ rất nhanh, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy mình vẽ tốt hơn trước nhiều. Tuy nhiên, sư phụ vẫn khăng khăng cho rằng bức tranh đó là tác phẩm xuất sắc nhất của tôi cho đến hiện tại, và nói sẽ mang nó đến cho vài người bạn "già" ở Phòng triển lãm Mỹ thuật Thánh Đức xem.
Tôi không có mối quan hệ nào trong giới mỹ thuật, cũng không hiểu rõ về giới nghệ thuật nước ngoài. Vì sư phụ nói là đưa cho bạn bè xem nên tôi cũng đồng ý.
Thế rồi vào giữa tháng 10, sư phụ Phùng gọi điện thoại đường dài từ nước F về, bảo tôi đến nước F một chuyến vào cuối tháng này để nhận giải.
Tôi giật mình.
Tôi không biết sư phụ nói đến giải thưởng gì, nhưng tôi có theo dõi các trang tin tức uy tín trong giới nghệ thuật trong nước, bao gồm cả 'Tuần san Mỹ thuật' do bạn của sư phụ làm chủ. Mấy ngày nay, một vài trang đều đưa tin về cùng một chuyện, đó là cuộc bình chọn "Giải thưởng nghệ thuật quốc tế Thánh Đức" của Triển lãm Mỹ thuật Thánh Đức.
Thậm chí, tôi còn lướt thấy bức tranh của mình trên một trong những trang tin đó.
Hóa ra sư phụ Phùng không hề lừa tôi, ông thật sự đã mang tranh của tôi đi triển lãm, không chỉ triển lãm mà còn tham gia cuộc thi nữa...
Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là... hình như tôi còn đoạt giải.
Sư phụ Phùng bảo với tôi, lần trao giải này tốt nhất tôi nên tự mình đến nhận, đây là cơ hội tốt để mở rộng danh tiếng.
Nghệ thuật cần sự thanh tao, nhưng cũng cần sự gần gũi.
Giải thưởng lần này chỉ là "tấm vé bước vào nghệ thuật" mà thôi, nếu tôi không đến nhận, tôi sẽ bỏ lỡ một cơ hội hiếm có.
Nói thẳng ra chính là: "Người ta phải biết đến cháu, quen mặt cháu, thì tranh của cháu mới bán được tiền."
Tôi hiểu ý của sư phụ Phùng, nhưng tôi vốn không giỏi giao tiếp, tôi lo lắng giới nghệ thuật cũng giống như một chốn danh lợi, bản thân không chen chân vào được.
Tuy nhiên, sư phụ Phùng nói lo lắng của tôi là thừa thãi, có ông dẫn đường phía trước, tôi chẳng cần sợ gì cả.
Vì chuyện này, khi tôi giúp đỡ trông coi "Nam Kha" còn đặc biệt thảo luận về chủ đề này với Đại Mễ.
Đại Mễ nói, đối với một nghệ sĩ, danh tiếng và các mối quan hệ quả thực rất quan trọng, kiếm tiền thì chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Nếu tôi thực sự không muốn giao thiệp, sau này có tiền có thể thuê một người quản lý chuyên nghiệp, giống như quản lý của sư phụ Phùng vậy, mỗi ngày cũng phải bận rộn nhiều việc lắm.
Anh ấy còn khuyên tôi đừng sợ, suy cho cùng nghệ thuật vẫn chú trọng tài năng nhất, chỉ cần có tài, thực lực đủ vững, thì hoàn toàn không phải sợ bị người khác coi thường.
Đại Mễ còn phân tích, chính vì tôi ở nhà họ Tống quá lâu nên mới thiếu tự tin như vậy, người nhà họ Tống không biết nhìn người, xem cái tên thiếu gia giả không có tài cán gì chỉ biết gây sự kia như báu vật, lại thêm từ nhỏ tôi chưa từng đi đâu xa, cho nên mới có cảm giác sợ hãi với những giao tiếp bên ngoài, anh ấy khuyên tôi vẫn nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, còn nói Phó Dạ Hi bây giờ bảo vệ tôi quá kỹ, tôi không thể cứ mãi sống dưới vòng tay của anh ấy được.
Tôi cảm thấy những lời Đại Mễ nói rất có lý.
Phó Dạ Hi bảo vệ tôi quá tốt.
Tôi không hề quên đi lý do ban đầu mình đồng ý theo sư phụ Phùng học vẽ.
Tôi vẫn luôn muốn dựa vào bản thân để sống thật tốt trên thế giới này.
Thế là, đợi đến buổi tối hôm đó Phó Dạ Hi tan làm, tôi bèn nói với anh ấy chuyện tôi muốn ra nước ngoài nhận giải.
Lúc đó Phó Dạ Hi không nói gì, chỉ hỏi tôi thời gian nhận giải cụ thể.
Kể từ sau khi Tống Thời Nguyện tìm người bắt cóc tôi vào năm ngoái, cộng thêm lần cảm lạnh cuối năm đó, tôi có cảm giác Phó Dạ Hi bắt đầu "quản" tôi càng lúc càng chặt. Mỗi lần tôi đi đâu Phó Dạ Hi đều phải hỏi, cho dù không hỏi, thực ra anh ấy cũng đều biết hết.
Thỉnh thoảng tôi đem chuyện này kể với Đại Mễ, Đại Mễ đều bảo Phó Dạ Hi là kiểu người có h*m m**n kiểm soát quá mạnh, thậm chí đến mức có chút đáng sợ.
Còn nói Phó Dạ Hi quả nhiên "danh bất hư truyền".
Nhưng tôi lại không biết Phó Dạ Hi "đáng sợ" ở đâu, cũng chẳng biết anh ấy "danh bất hư truyền" ở điểm nào. Bây giờ tôi đã quen với việc mỗi lần ra ngoài đều chủ động báo cho Phó Dạ Hi biết, để anh ấy biết tôi đi đâu là được, anh ấy cũng chưa từng làm gì quá đáng với tôi, càng không phải nhốt tôi trong nhà không cho bước ra ngoài.
Đại Mễ chẳng tài nào hiểu nổi tâm lý của tôi, chỉ biết nói: "Cũng tốt, hai người rất xứng đôi."
Đây chính là điểm khiến tôi không sao trò chuyện được với Đại Mễ! Tôi cảm thấy Đại Mễ hoàn toàn không biết Phó Dạ Hi tốt đến mức nào!
Nhưng thực ra... lần này khi nói với Phó Dạ Hi về việc muốn đi nước F, trong lòng tôi vẫn không khỏi lo lắng.
Năm nay công việc của Phó Dạ Hi đặc biệt bận rộn, thậm chí còn bận hơn cả năm ngoái, anh ấy có rất nhiều việc phải làm, mỗi ngày dù tan làm về nhà cũng có vô số cuộc họp video. Kỳ nghỉ hè năm nay, tôi một mình ở nhà buồn chán, Phó Dạ Hi còn từng nhắc đến việc bản thân không có thời gian để đi chơi với tôi, trong lời nói có xen lẫn sự áy náy.
Tôi còn an ủi anh ấy, thật ra đi đâu chơi tôi cũng không để ý, chỉ cần mỗi ngày có thể gặp mặt anh ấy là được rồi!
Nhưng nếu lần này thực sự phải đi nước F, đó sẽ là lần đầu tiên trong đời tôi ra nước ngoài... Có Phó Dạ Hi ở bên cạnh thì tốt biết mấy.
Mà... gần đây Phó thị đang mở rộng nghiệp vụ mới, mỗi ngày tôi lướt vòng bạn bè, đều thấy Lý Cẩn bận đến bù đầu, nghĩ cũng biết gần đây Phó Dạ Hi nhất định có rất nhiều việc.
Chuyện công ty chắc chắn rất quan trọng, tôi không muốn làm ảnh hưởng đến Phó Dạ Hi.
Đến cuối tuần đó, Phó Dạ Hi vẫn không đề cập đến việc có đồng ý cho tôi một mình ra nước ngoài hay không.
Thật ra, tôi đã quen với việc nghe lời Phó Dạ Hi, một mình tôi ra ngoài quả thực rất bất tiện.
Có lẽ Phó Dạ Hi cũng không nỡ để tôi xa nhà.
Thế nhưng thời gian nhận giải sắp đến, bên tôi vẫn không có tin tức gì, sư phụ Phùng lại gọi thêm vài cuộc điện thoại đến thúc giục, nghe nói vì chuyện này còn đặc biệt gọi điện mắng Phó Dạ Hi một trận.
Tôi cảm thấy Phó Dạ Hi bị mắng oan, bởi vì Lý Cẩn đã giúp tôi mua vé máy bay xong rồi.
Máy bay khởi hành vào thứ 2.
Đến lúc đó Lý Cẩn sẽ phụ trách đưa tiễn, anh ta không chỉ đưa tôi ra sân bay, mà là đưa thẳng tôi đến nước F, đợi khi tôi đến nơi gặp sư phụ Phùng rồi anh ta mới đáp chuyến bay về.
Thư ký Lý bận rộn như vậy mà còn phải phụ trách đưa tôi ra nước ngoài, tôi cảm thấy Phó Dạ Hi có hơi quá đáng khi bóc lột người làm công.
Nhưng nghe nói chi phí công tác lần này của thư ký Lý còn cao hơn tiền vé máy bay nhiều, tôi lại không còn thấy thương cho thư ký Lý nữa.
Thứ Hai sẽ xuất phát, rốt cuộc cuối tuần Phó Dạ Hi cũng dành ra được thời gian, nói là muốn dẫn tôi đi chơi để thư giãn.
Nhưng... vẫn không thể đi quá xa, anh ấy lo cuối tuần tôi đi lại mệt, cộng thêm công việc của công ty níu chân, không cho phép anh ấy rời khỏi Ninh Thành...
Cho nên Phó Dạ Hi liên hệ với Tiêu Dĩ Hằng.
Nhà họ Tiêu lại mở thêm một khách sạn cao cấp ở Ninh Thành, đồng thời, Tiêu Dĩ Hằng cũng khai trương một quán bar mới trên tầng thượng của khách sạn đó.
Người này đúng là ăn bám cha mẹ đến tận cùng, kiếm tiền mà còn không chịu đổi địa điểm.
Nhưng khách sạn này vô cùng đặc biệt, nó được xây dựng trong Thế giới Động vật Biển ở Ninh Thành, thậm chí các phòng khách sạn ở tầng dưới còn được xây dưới lòng đất, từ cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài có thể thấy đầy rẫy những đàn cá bơi lội. Buổi tối còn có thể ngủ cùng với cá mập và cá đuối.
Vì sự độc đáo này, khách sạn vừa xây dựng đã nhận được rất nhiều sự quan tâm và chào đón, còn chưa mở cửa đã có vô số người tranh nhau đặt phòng, mặc dù tiền phòng rất đắt... muốn ở một đêm, chi phí cũng không hề thấp.
Tôi rất phấn khích.
Từ nhỏ tôi chưa từng được đi đâu cả, mà chỉ cần được đi chơi với Phó Dạ Hi, đi đâu tôi cũng sẽ rất vui.
Một ngày trước khi khởi hành, tôi bận rộn ở nhà sắp xếp hành lý.
Đến ở khách sạn đó, chắc chắn không thể thiếu việc đi dạo trong Công viên Hải dương, tôi đã tìm hiểu trước, nghe nói chim cánh cụt ở đó rất thân người, còn cá voi trắng lại thích dọa nạt trẻ con. Tôi muốn ăn mặc thật trẻ trung một chút, nói không chừng có thể kết bạn với cá voi trắng và chim cánh cụt.
Tôi chọn quần áo trong phòng thay đồ, chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một chiếc áo hoodie có đính móc khóa cá mập con, chiếc áo này cũng là Phó Dạ Hi mua cho tôi, đã nhờ Lý Cẩn đưa đến treo trong phòng thay đồ từ lâu rồi, mà đến bây giờ tôi vẫn chưa mặc lần nào.
Tôi vui vẻ lấy chiếc áo xuống ướm thử lên người, rồi chạy đến thư phòng gõ cửa, làm phiền Phó Dạ Hi làm việc.
"Anh Dạ Hi," tôi giơ chiếc áo, ướm lên người, đung đưa qua lại, "Em mặc chiếc này đi Công viên Hải Dương có được không?"
"Được," Phó Dạ Hi ngước lên nhìn tôi, "Cá mập con muốn kết bạn với chim cánh cụt và cá voi trắng à?"
"Sao anh biết?" tôi ngạc nhiên.
Phó Dạ Hi: "Hôm qua em tìm hiểu cả ngày, sao anh lại không biết được?"
Anh ngoắc tay, nói với tôi: "Lại đây, để anh nếm thử xem 'thịt cá mập' có ngon không."
Tôi hoảng sợ, nhưng vẫn lê bước qua: "Cá mập là động vật được bảo vệ, ăn bậy sẽ bị bắt đó!"
Phó Dạ Hi ôm lấy tôi, để tôi ngồi trên đùi mình, cúi đầu cắn một miếng vào má tôi: "Người khác ăn sẽ bị bắt, còn anh 'ăn' thì được, hợp pháp."
Má thịt của tôi bị anh ấy cắn hằn cả vết răng.
"A a!" tôi giận dỗi, "Cắn môi em chưa đủ, còn cắn cả má em! Quá đáng!"
Nói xong tôi cũng nhào tới, cắn mạnh một cái vào má Phó Dạ Hi.
Thế là cả hai người đều hằn vết răng trên mặt.
Mỗi người một bên.
Vô cùng xứng đôi.