Khi ý thức trở lại sau c h í c, tôi chỉ cảm thấy luồng hàn khí chết chóc bao trùm lấy cơ thể, như băng giá xâm lấn từng tế bào. Tôi miễn cưỡng mở mắt, rồi nhận ra mình đang thoi thóp bên cạnh Hàn Đàm. Một bóng người mảnh khảnh đang cố gắng bẻ tay tôi ra, nhưng bản năng mách bảo tôi siết chặt cánh tay, gắt gao bảo vệ thứ đang ôm trong ngực. "Thù Nhi, muội tỉnh rồi à?" Tôi dần nhìn rõ khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt ngấn lệ của Liễu Phất Âm. Nàng nín khóc, mỉm cười ôm lấy tôi, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi ngực, nơi cất giữ đóa Băng Liên. Qua vai nàng, tôi thấy hai tỷ muội đang kiễng chân nhìn về phía này. Lập tức nhận ra, tôi đã quay trở lại ngày cùng Liễu Phất Âm tham gia thử luyện tông môn - cơ hội để đổi vận số, trả thù những kẻ đã hại ta!