Thủ phụ bế nàng rời đi

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người

Thủ phụ bế nàng rời đi

Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người nhìn theo, quả nhiên thấy một thị vệ đang cầm đao, lưỡi đao đã tuốt khỏi vỏ.
"Lục Yến Đình, thiếp sợ quá!" Thẩm Lệnh Nghi vùi đầu vào hõm vai Lục Yến Đình, cả người càng rúc sâu vào lòng hắn, vẻ yếu đuối càng thêm rõ rệt.
Xung quanh lập tức nổi lên những tiếng xì xào bàn tán. Người thì nói Thẩm Lệnh Nghi quá to gan, kẻ lại cười nhạo Lục Yến Đình thu nạp một ngoại thất không có phong thái tiểu thư khuê các...
Hầu hết mọi người đều hiện rõ vẻ hóng chuyện, chờ xem vị Thủ Phụ đại nhân xưa nay luôn tuân theo lễ giáo sẽ giải quyết màn kịch này thế nào cho ổn thỏa.
Nhưng đúng lúc này, ở một góc khuất không ai nhìn thấy, môi Thẩm Lệnh Nghi kề sát vành tai Lục Yến Đình, dùng âm lượng chỉ đủ cho hắn nghe thấy, nói thật nhanh: "Đã tìm được thư, nhưng Sùng Lĩnh biến mất rồi. Linh Nguyệt đi tìm hắn ta, tách khỏi thiếp ngay trước thư phòng, cả hai người đều chưa thấy quay lại."
Cảm nhận được Lục Yến Đình khẽ sững người lại, Thẩm Lệnh Nghi biết mình đã làm đúng.
Ngay sau đó, nàng cảm thấy cả người được Lục Yến Đình bế bổng lên. Nàng cắn chặt răng không dám kinh hô, càng không dám nhìn ánh mắt mọi người đang đổ dồn vào nàng và Lục Yến Đình.
Thẩm Lệnh Nghi không khỏi cười khổ trong bụng, lần này tuy nàng may mắn giúp được Sùng Lĩnh và Linh Nguyệt, nhưng mặt mũi coi như đã mất sạch rồi.
Nhưng nàng lại nghĩ khác, có thể kéo Lục Yến Đình cùng mình mất mặt, vụ này xem ra cũng không lỗ vốn.
"Ấy... Lục đại nhân sao lại vội đi thế, món ăn còn chưa lên đủ mà!" Thế nhưng khi Lục Yến Đình vừa bế nàng đi được vài bước, Thẩm Lệnh Nghi liền nghe thấy có người lên tiếng ngăn cản.
Là Ngũ Hoàng tử.
"Chuyện hôm nay khiến Điện hạ và mọi người chê cười rồi. Lỗi do ta, quá nuông chiều nàng ấy, khiến nàng ấy ngày càng không biết trời cao đất dày là gì. Nhưng ta quả thực đã đặt chỗ ở Quỳnh Lâu Các, mấy chén rượu vừa rồi cạn với Điện hạ cũng coi như đã tận hứng, vậy ta xin phép cáo lui trước một bước."
Lục Yến Đình nói xong cũng không hề có ý định đặt Thẩm Lệnh Nghi xuống đất, ngược lại, hắn dường như biết nàng lúc này đã xấu hổ không dám nhìn ai nên càng ôm chặt che chở nàng trong vòng tay mình.
"Lục đại nhân coi biệt phủ của ta là nơi nào vậy, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?" Nhưng Ngũ Hoàng tử nào chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, hắn nghe vậy liền cười lạnh mấy tiếng, lời lẽ đã không còn chút khách sáo giả tạo nào.
Vậy mà Lục Yến Đình lại chẳng hề nao núng, hắn trầm giọng đáp lời: "Vậy Điện hạ đã từng coi người của ta ra gì chưa? Lên tiếng ngăn cản, rút đao uy hiếp, dọa nàng sợ hãi như vậy, Điện hạ có thể nói một lời xin lỗi chăng?"
"Ngươi..." Gương mặt Ngũ Hoàng tử giận dữ vô cùng, nhưng hắn lại không dám công khai đối đầu với Lục Yến Đình.
Thánh thượng đương triều vô cùng trọng dụng Lục Yến Đình, vô số quyền thần trong triều đều nhất nhất nghe theo hắn. Ngũ Hoàng tử ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại hiểu rõ mười mươi, lúc này mình không phải là đối thủ của Lục Yến Đình.
Thấy Ngũ Hoàng tử cũng không tiếp tục dây dưa ngăn cản, những người xung quanh cũng dần dẹp đi tâm lý hóng chuyện.
Cuộc đối đầu hôm nay, ai thua ai thắng, đã rõ như ban ngày!
Khi Lục Yến Đình bế Thẩm Lệnh Nghi ra khỏi biệt phủ thì trên trời lại lất phất mưa bụi.
Tính từ lúc xảy ra chuyện đến giờ đã gần một canh giờ, trời mưa, trăng đã lặn, phủ đệ này lại nằm sâu trong con ngõ nhỏ, xung quanh gần như không một ánh đèn le lói.
Lục Yến Đình bế thẳng Thẩm Lệnh Nghi lên xe ngựa. Nàng vừa được hắn đặt xuống, hai chân vừa chạm sàn xe, đã nghe Lục Yến Đình hỏi một câu: "Ngươi không sao chứ?"
Thẩm Lệnh Nghi sững người, không ngờ hắn lại mở lời hỏi han sự an nguy của nàng trước tiên, nàng bất giác lắc đầu: "Thiếp không sao. Chúng ta cũng đã tìm được thư của Ngũ Điện hạ và người Bắc Liêu, trong thư..."
Nhưng nàng còn chưa nói hết câu, Lục Yến Đình đã giơ tay đặt lên môi nàng, ra hiệu không cần nói tiếp.
"Chuyện lá thư chưa vội, ngươi kể lại toàn bộ tình hình lúc đó cho ta nghe trước đã."
Thẩm Lệnh Nghi gật đầu. Xe ngựa khẽ rung lên, nàng hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện một cách tỉ mỉ.
Trong lúc đó, Tê Sơn cũng nhảy lên xe ngựa nhưng lại im lặng một cách lạ lùng. Hắn vén rèm cửa lên rồi chỉ ngồi xổm một bên, không nói một lời mà lắng nghe Thẩm Lệnh Nghi kể.
"...Linh Nguyệt nói xong liền đi ngay lập tức, nhưng thiếp càng nghĩ càng thấy không ổn, cũng sợ xảy ra chuyện gì ở chỗ Ngũ Điện hạ nên nghĩ dù sao cũng phải báo cho ngài biết một tiếng trước."
Thẩm Lệnh Nghi nói xong bèn nhìn Lục Yến Đình rồi lại nhìn Tê Sơn, nàng cảm thấy những gì mình có thể làm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lục Yến Đình nghe vậy liền quay sang hỏi Tê Sơn đã tra xét thế nào rồi.
Tê Sơn lắc đầu, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng: "Trên mái nhà đúng là có dấu vết giao đấu, nhưng vẫn chưa tìm được người."
"Với võ công của Sùng Lĩnh, hắn ta không thể nào chịu thiệt thòi được. Nhưng có thể đưa hắn ta đi một cách im hơi lặng tiếng như vậy, đối phương cũng không phải hạng tầm thường." Lục Yến Đình nói.
"Gia, thần chỉ sợ ít không địch lại nhiều." Tê Sơn rõ ràng cũng có chút sốt ruột.
"Đi tìm Tiết Thừa Phong, bảo hắn lập tức âm thầm điều tra." Suy nghĩ một lát, Lục Yến Đình cuối cùng cũng quyết định.
Tê Sơn dường như chỉ chờ câu nói này của hắn, nghe vậy liền nhanh chóng chắp tay nhận lệnh rồi xoay người nhảy khỏi xe ngựa, thoáng chốc đã khuất dạng.
Thẩm Lệnh Nghi lúc này mới vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy xe ngựa đã sớm rời khỏi con ngõ của phủ Ngũ Điện hạ, đang lao nhanh trong màn mưa đêm.
Nàng bèn từ từ buông rèm xuống, vừa quay đầu lại thì thấy Lục Yến Đình đang nhìn mình không chớp mắt.
Thẩm Lệnh Nghi bị hắn nhìn đến mức hơi mất tự nhiên, bất giác lùi người về phía sau.
Lục Yến Đình thấy vậy, đột nhiên cười một tiếng khó hiểu: "Giảo Giảo, bây giờ ngươi mới biết sợ, có phải hơi muộn rồi không?"
Thẩm Lệnh Nghi không hiểu nổi, đã đến nước này rồi mà sao Lục Yến Đình vẫn còn cười được.
Nhưng mà gương mặt nàng vẫn không tự chủ được mà bỗng nhiên ửng đỏ, lúc này chỉ có thể giả vờ trấn tĩnh: "Thiếp không sợ."
"Cũng phải." Lục Yến Đình nghe vậy bèn đưa tay véo nhẹ dái tai nóng ran của nàng: "Nhìn cái dáng vẻ ngươi hăng hái gọi ta lúc nãy, có vẻ là không sợ thật."
"Ta... ta lúc đó là bất đắc dĩ thôi!" Thẩm Lệnh Nghi theo bản năng giơ tay gạt nhẹ, có chút không vui nói: "Huống hồ mạng người là quan trọng nhất, ta cũng không thể trơ mắt đứng nhìn."
Toa xe chật hẹp, đường đi gập ghềnh, bánh xe xóc nảy liên hồi khiến hai người bên trong lúc thì chồm lên, lúc lại lắc lư. Thế nhưng giữa cơn chấn động, ánh mắt Lục Yến Đình vẫn luôn khóa chặt trên gương mặt Thẩm Lệnh Nghi.