Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người
Chương 45
Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cởi bao tải ra.” Trình Dư Yên đã thay một bộ đồ rộng rãi, nghiêng người tựa vào ghế trường kỷ, lười nhác ra lệnh.
Khoảnh khắc lớp vải được tháo bỏ, gương mặt sưng vù vì bị đánh của Toàn Phúc liền hiện ra trong mắt Trình Dư Yên.
Thấy người trước mặt, trong mắt Toàn Phúc lộ rõ vẻ hoảng loạn, cả người bắt đầu lùi lại.
Nhưng phía sau hắn còn có hộ vệ đứng, một trong hai hộ vệ giơ chân đá cho Toàn Phúc một cú, lực quá mạnh khiến Toàn Phúc ngã sấp xuống đất.
Trình Dư Yên nhìn kẻ đang run lẩy bẩy dưới đất không khỏi thở dài một hơi, cười nói:
“Ngươi cũng không nghĩ xem, bày ra tâm tư lớn như vậy, làm sao có thể qua mắt được trời đất chứ? Ngươi theo ta cũng mấy năm rồi, sao đầu óc vẫn không thông suốt thế nhỉ?”
“Mama, mama cầu xin người tha cho đệ một mạng, lần sau đệ không dám nữa, thật sự không dám nữa. Người hãy xem tình nghĩa đệ hầu hạ người bao nhiêu năm nay, không có công lao cũng có khổ lao, người hãy giơ cao đánh khẽ tha cho đệ một lần!”
Toàn Phúc vừa nói vừa dập đầu thật mạnh với Trình Dư Yên, tiếng “cộp cộp cộp” nghe mà cô hầu gái đứng bên cạnh cũng thấy kinh hãi tột độ.
Rất nhanh, trong phòng lan ra một mùi máu tanh nhàn nhạt nhưng hành động dập đầu của Toàn Phúc vẫn không dừng lại.
Đột nhiên, hắn nghe thấy Trình Dư Yên khẽ cười, thờ ơ như nói bâng quơ: “Tiết kiệm chút sức lực đi, thật đấy, lúc này kẻ muốn mạng của ngươi không phải là ta mà là vị quý nhân trong cung kia.”
Toàn Phúc từ từ ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn Trình Dư Yên, mặc cho máu tươi trên trán hòa cùng mồ hôi chảy xuống, nhức mắt và nồng nặc mùi tanh.
“Quý nhân?” Hắn ngơ ngác lặp lại lời của Trình Dư Yên, dường như không hiểu rốt cuộc là ai muốn cái mạng nhỏ của mình.
“Ngươi không biết à?” Trình Dư Yên làm ra vẻ khoa trương nghiêng người xem xét hắn một lượt, tặc lưỡi nói: “Ngươi nói trước xem, kẻ tìm ngươi đi lừa Giảo Giảo đã cho ngươi bao nhiêu bạc?”
“Một... một trăm, một trăm lượng...” Toàn Phúc đang quỳ yên trên đất cảm thấy hơi lạnh, ngay cả giọng nói cũng xen lẫn sự run rẩy không thể kiềm chế.
“Một trăm lượng? Một trăm lượng đã đánh mất lương tâm của ngươi rồi sao?”
Trình Dư Yên cười lạnh liếc mắt một cái, đột nhiên giơ tay tát cho Toàn Phúc một bạt tai thật mạnh.
Sau đó, bà ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, giọng trầm xuống nói: “Toàn Phúc à, ngươi theo ta không phải một hai ngày, Trình Dư Yên ta ghét nhất loại người nào ngươi biết rõ, ăn cháo đá bát, ham sống sợ chết, phản bội bạn bè, vụ làm ăn này của ngươi đã hội tụ đủ cả ba điều đó rồi đấy!”
“Mama, cầu xin mama tha mạng!” Toàn Phúc vừa nghe giọng điệu của Trình Dư Yên là biết chuyện này đã không còn cách nào cứu vãn nữa, hắn bèn bất chấp mà bò tới bên ghế trường kỷ, cố gắng bỏ qua tiếng ù ù trong tai mà ôm lấy bắp chân của Trình Dư Yên, vừa khóc vừa cầu xin:
“Là đệ bị ma xui quỷ khiến, đệ bị đồng tiền làm mờ mắt, đệ... đệ nghĩ chẳng qua chỉ là đưa Giảo Giảo tỷ từ trong phủ ra, đây vốn không phải chuyện gì khó. Huống hồ Giảo Giảo tỷ phúc lớn mệnh lớn, nếu tỷ ấy gặp nguy hiểm, mama người cũng nhất định sẽ không thấy chết mà không cứu...”
“Ngươi câm miệng cho ta!” Trình Dư Yên không thể tin được mà cúi đầu nhìn tên tiểu đồng ngày ngày theo bên cạnh mình, chỉ cảm thấy bộ mặt của hắn lúc này đặc biệt khó coi.
Thấy Toàn Phúc bị mình quát đến sững sờ, Trình Dư Yên lúc này cũng không muốn nói thêm với hắn nữa, ra hiệu ngay cho hai hộ vệ trong phòng:
“Chặt đứt ngón áp út và ngón út hai tay của nó cho ta sau đó cắt luôn lưỡi của nó đi. Sau đó, bỏ vào hộp bạc, gửi đến Ẩn Trúc Viện ở hẻm Song Tỉnh.”
Trình Dư Yên vừa dứt lời, cô hầu gái vốn đứng bên ghế trường kỷ liền chân mềm nhũn, “bịch” một tiếng ngã phịch xuống đất.
Trong phòng rất nhanh đã vang lên một loạt tiếng kêu la vô cùng thảm thiết, tiếng kêu từ chói tai dần yếu ớt, cuối cùng hóa thành những tiếng nức nở rên rỉ...
Khi Tần Quy Tước ở lầu một tiếp đãi xong khách quen, ngân nga một khúc ca rồi nhón chân chạy lên lầu ba, liền bắt gặp Toàn Phúc đã ngất lịm đang được hai hộ vệ kẹp hai bên khiêng từ trong ra.
Thấy vệt máu ướt đẫm kéo dài trên đường hắn đi qua, Tần Quy Tước kinh tởm bịt mũi dựa vào tường, đợi họ đi khuất rồi, nàng ấy mới nhón chân chạy vào phòng của Trình mama.
“Sao người không lấy mạng của nó?” Đẩy cửa phòng ra, Tần Quy Tước liền hỏi Trình Dư Yên.
Trình Dư Yên dùng khóe mắt liếc nàng một cái, giọng lạnh lùng nói: “Đầu óc của ngươi cũng phải tỉnh táo một chút đi, Giảo Giảo bây giờ đã khác xưa, chuyện bên Đan Thanh Trai, ngươi sớm bảo nó cắt đứt cho dứt khoát đi. Ngươi chỉ có một mạng sống, ta còn trông cậy vào ngươi kiếm tiền đấy, đừng đến lúc chọc vào người không nên chọc, lại uổng công ném luôn cái mạng vốn đã không đáng giá vào đó.”
“Ồ!” Tần Quy Tước nghe vậy không khỏi nhướng mày hỏi: “Vị quý nhân kia... thật sự để ý Giảo Giảo của chúng ta đến vậy sao? Vậy Giảo Giảo của chúng ta chẳng phải sắp được lên cành cao làm phượng hoàng...”
Kết quả nàng còn chưa nói xong đã bị một quả táo Trình Dư Yên giơ tay ném tới cắt ngang lời.
“Ngươi an phận một chút đi, bớt tính toán, dòm ngó Giảo Giảo đi, cẩn thận sau này có kết cục giống như Toàn Phúc đấy!”
...
Sau một đêm, mưa xuân đã tạnh hẳn nhưng dưới mái hiên gỗ cong vút của hành lang vẫn còn tí tách những giọt nước mưa rơi.
Mặt trời buổi sớm không quá sáng, chân trời bao phủ một màu u ám nặng nề, nhìn từ xa xám xịt mờ ảo.
Thẩm Lệnh Nghi vốn không phải người ham ngủ nhưng hôm nay nàng lại mãi đến quá nửa giờ Tỵ (khoảng 10h-11h sáng) mới mơ màng tỉnh giấc.
Khoảnh khắc vừa mở mắt, cảm giác đau nhức toàn thân như một cơn sóng dữ dội ập tới. Thẩm Lệnh Nghi nén lại cảm giác khó chịu vừa định ngồi dậy, quay đầu lại thì phát hiện Lục Yến Đình đang đứng bên giường mặc áo dài.
Ký ức đêm qua lập tức ùa về trong đầu nàng. Những gì Lục Yến Đình đã làm với nàng, mơ hồ nhưng lại rõ ràng đến từng chi tiết, chân thực như đang diễn ra nhưng lại hư ảo như một giấc mơ. Nghĩ đến những khoảnh khắc thân mật cuồng nhiệt, Thẩm Lệnh Nghi thậm chí còn cảm thấy tim như ngừng đập, không muốn tiếp tục hồi tưởng nữa.
Cuối cùng còn lại, chỉ là sự hoang đường và một đêm vật lộn thảm hại.
Thực lòng mà nói, cảm giác lần đầu tiên quả thực rất tồi tệ, ít nhất đối với nàng, cảm giác đau nhức khó chịu còn lớn hơn rất nhiều so với cái gọi là hoan lạc và hưng phấn.
Thẩm Lệnh Nghi không hiểu, chuyện khó chịu như vậy, tại sao ở Thu Thủy Viện lại được nhiều người theo đuổi, yêu thích đến thế.
Trên giường lúc này cũng là một mớ hỗn độn, Thẩm Lệnh Nghi thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt đã tan đi, tựa như mùi ngải cứu hơi tanh bị người ta dùng đầu ngón tay vò nát, một mùi hương khiến người ta nhớ mãi không quên.