Chương 19: Thịt Khô

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vậy sao anh còn chưa chịu cưới em?”
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc tắm xong, mệt mỏi bước ra thì thấy Lâm Mộc Hàn đứng im ngay cửa, ánh mắt dán chặt vào hắn. Hắn giật mình suýt nghịch đấm một cú.
“Làm gì vậy?” Hàn Thanh Túc khó chịu nhìn y.
“Nãy giờ anh nói vậy là sao?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hàn Thanh Túc mệt đến mức mắt lim dim, nghe xong thở dài: “Anh hai ơi, thử đặt mình vào hoàn cảnh người ta coi. Từ ngày lọt lòng tới giờ, ngoài ăn, ngủ và tiêu tiền ra, tôi chẳng giỏi cái gì. Giờ gia đình phá sản, tiền không còn, bị cắm sừng, lại còn thành thằng phế vật… Không muốn chết mới là lạ.”
Lâm Mộc Hàn nhíu mày: “Chuyện đâu có tệ đến thế.”
“Thừa lời! Nếu thật sự tệ vậy thì tôi đã đập đầu chết từ lâu rồi.” Hàn Thanh Túc gằn giọng, “Ít ra tôi vẫn còn cái mặt đẹp trai này chứ nhỉ.”
Lâm Mộc Hàn thật sự khó tưởng tượng nổi kiểu người này lại từng nghĩ đến chuyện “chết đi cho xong”.
“Mỗi người mỗi ngày trung bình có khoảng hai mươi bảy phẩy năm lần nghĩ đến cái chết, nhưng thực sự tự sát thì hiếm lắm.” Hàn Thanh Túc đưa tay chọc vào mặt y, “Tôi chỉ đang biểu đạt cảm xúc chút thôi, cậu đừng hoảng.”
“Sao lại phẩy năm?” Lâm Mộc Hàn nghi ngờ.
“Tất nhiên là vì tôi bịa ra rồi.” Hắn cười toe toét nhìn y, “Hay là cậu lo thật à?”
Lâm Mộc Hàn nắm lấy tay hắn, nghiêm túc: “Anh… đừng dọa em.”
“Tôi chết thì cậu có đau lòng không?” Hàn Thanh Túc trêu chọc, “Đau lòng muốn chết, thương tâm quá độ, hận không thể tuẫn tình theo đúng không?”
“… Không.” Lâm Mộc Hàn thản nhiên, “Tốt nhất anh nên mua bảo hiểm tai nạn đi, nếu có chuyện gì thì em nhận tiền, hai bên cùng có lợi.”
Hàn Thanh Túc lắc đầu: “Tôi đã có bảo hiểm rồi, nhưng người hưởng thừa kế không phải cậu, mà là em trai tôi.”
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, không nói gì.
Hàn Thanh Túc nâng cằm y, hôn mạnh một cái: “Hối hận chưa, cục cưng?”
“Không hối hận.” Lâm Mộc Hàn đáp, “Anh, em muốn kết hôn với anh.”
Hàn Thanh Túc kiêu ngạo chỉ vào hình xăm trên xương quai xanh: “Không được rồi, cưng ơi. Tới giờ tôi vẫn chưa quên được người trong tim.”
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn như thiêu đốt, lạnh lùng: “Em có thể chờ.”
“Thì chờ đi, nhé.” Hàn Thanh Túc vỗ đầu y như đang vuốt ve con chó cưng, “Người chung tình như tôi, đâu phải một hai năm là thoát ra được.”
Lâm Mộc Hàn nghe vậy liền bật cười.
Đêm đó, đại thiếu gia “chung tình” kia bị tra tấn đến chết đi sống lại, bị ép hỏi hoài khi nào mới “ra”.
“Ra chưa, anh?” Lâm Mộc Hàn chống người trên cao, thong thả hỏi.
Hàn Thanh Túc vốn đã mệt nhoài, lúc này đầu óc quay cuồng, lơ mơ gật đầu: “Ra rồi… Lâm… cục cưng, mẹ nó cậu muốn chết à!”
Lâm Mộc Hàn nghiêm túc hỏi: “Vậy giờ cho em vào được chưa, anh?”
“Vào cái đếch! Cút!” Hàn Thanh Túc bóp cổ y, hận không thể siết chết tên khốn này.
Tiếc là hắn lực bất tòng tâm, lực siết của hắn chẳng qua chỉ khiến Lâm Mộc Hàn càng thêm hăng tiết.
Cuối cùng Hàn Thanh Túc đành xin tha. Lâm Mộc Hàn nhìn sâu vào hắn, giọng đều đều mà lạnh lẽo: “Anh à, về sau đừng nhắc đến người khác trước mặt em nữa, nhất là tên Sở Cảnh Nguyên kia.”
Hàn Thanh Túc nhếch mép, nửa sống nửa chết giơ ngón giữa lên.
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn tối sầm.
“Khoan đã!” Hàn Thanh Túc vừa mệt vừa buồn ngủ, vội ngăn lại, “Được rồi được rồi, đồng ý, cho ngủ chút đi, cưng ơi.”
Lâm Mộc Hàn chăm chú nhìn: “Thật sự?”
Hàn Thanh Túc gật lia lịa, túm cổ y hôn một cái rồi lật người ngủ luôn.
“Đi tắm.” Lâm Mộc Hàn kéo hắn dậy.
Hàn Thanh Túc nằm im như khúc gỗ.
Cuối cùng, trong cơn mê man, hắn bị Lâm Mộc Hàn lôi vào nhà tắm rửa sơ qua. Trong mơ màng, hắn tưởng mình đang ngủ trong bồn cầu, đến khi bị tiếng chuông báo thức đánh thức, đầu óc đau như muốn nứt ra, rên rỉ một tiếng thê thảm.
Lâm Mộc Hàn bật dậy ngay: “Sao vậy!?”
“Buồn ngủ chết mẹ…” Hàn Thanh Túc lăn một vòng, cuộn tròn như con tôm, “Mới chợp mắt tí đã bị gọi dậy.”
“Anh ngủ được ba tiếng rồi.” Lâm Mộc Hàn xoa đầu hắn, nằm xuống ôm hắn vào lòng, hôn nhẹ lên tóc, “Anh, đừng đi, ngủ tiếp đi. Ngoài trời vẫn tối, lạnh mà bẩn… Hôm nay em ở nhà với anh, anh muốn ngủ bao lâu cũng được.”
Lời hứa quá hấp dẫn, Hàn Thanh Túc đấu tranh nội tâm vài giây, rồi bất ngờ bật dậy, một tay đẩy y ra.
“Anh?” Lâm Mộc Hàn cũng ngồi bật dậy theo.
“Không được! Tôi đã lập chí phải trở thành một thợ tô tường ưu tú.” Hàn Thanh Túc đau khổ tuyên bố, “Đây là giấc mộng cả đời tôi.”
Giấc mộng đến quá nhanh khiến Lâm Mộc Hàn nói: “Nếu anh thật sự thích làm thợ tô tường, tối nay mặc tạp dề hồng phấn đi, em tìm cho anh một bức tường…”
Chưa dứt lời đã bị Hàn Thanh Túc chụp tay bịt miệng: “Im đi bé cưng, tôi sợ mình không kìm được mà nghiền nát cậu ra trộn vữa trát tường mất.”
Lâm Mộc Hàn gỡ tay hắn ra: “Kinh dị quá.”
Hàn Thanh Túc bước xuống giường, mới đi một bước suýt quỵ, may mà Lâm Mộc Hàn phía sau đỡ kịp.
“Anh à, thế này ổn không?” Y lo lắng hỏi.
Đáp lại là một ngón giữa kiêu hãnh và bóng lưng lạnh lùng của Hàn Thanh Túc.
——
Khi nhảy khỏi xe máy của Kỷ Gia Hạo, mặt Hàn Thanh Túc gần như đã đông cứng.
“Anh, hôm nay cứ theo lão Chu mà làm.” Kỷ Gia Hạo nói, “Ổng khó tính thật, nhưng tay nghề số một, anh học được chút gì là ngon.”
Cậu giơ ngón cái lên. Hàn Thanh Túc nghiêm túc gật đầu.
Lão Chu chính là người hôm qua dạy hắn, tuy trông chừng năm mươi, sáu mươi tuổi nhưng giọng khỏe, một tay xách nổi hai thùng vữa. Lão chẳng mấy để ý ai, nhưng từ khi được Hàn Thanh Túc biếu hộp thuốc, thái độ liền tốt hơn hẳn.
“Công việc này không dễ đâu.” Lão Chu rít điếu thuốc, nhìn Hàn Thanh Túc, “Mày có thật sự muốn làm không?”
“Làm.” Hàn Thanh Túc cười gật đầu, “Nhà tôi sắp không còn gì ăn rồi.”
Lão Chu nghi ngờ: “Ba mẹ mày làm gì?”
“Buôn bán, phá sản, nợ nần đầy đầu.” Hàn Thanh Túc thở dài, “Em trai tôi đang chạy taxi nuôi cả nhà, tôi phải chia sẻ gánh nặng.”
Lão Chu gật đầu: “Tôi biết ngay, nhìn mày không giống thằng chịu làm đâu.”
Hàn Thanh Túc nói: “Tôi sẽ cố gắng học hỏi.”
Lão Chu cười khẩy: “Nghề này có gì hay ho mà học.”
Hàn Thanh Túc đáp: “Khiêm tốn chút đi, ông anh.”
“Tiểu Kỷ còn gọi tao là ông nội đấy.” Lão Chu trừng mắt.
Hàn Thanh Túc cười toe: “Mỗi người một kiểu.”
Dù công việc vất vả, Hàn Thanh Túc lại nhanh thích nghi. Chưa đầy nửa ngày đã thân thiết với lão Chu và mấy công nhân khác. Buổi trưa, cả nhóm ngồi ăn ở công trường, gặm bánh mì với dưa muối mà Kỷ Gia Hạo mua sáng.
Một anh công nhân đưa cho hắn miếng thịt khô: “Tiểu Hàn, ăn thử đi, chính tay chị dâu mày làm đó.”
Hàn Thanh Túc cắn một miếng, mắt sáng rực: “Ngon dữ!”
Cả bọn cười rần rần.
Lão Chu nói: “Mày đói quá nên ăn gì cũng thấy ngon.”
Hàn Thanh Túc: “Em tôi không cho ăn thịt.”
“Mày không biết đâu, lái xe cũng cực lắm.” Lão Chu bảo, “Chắc hai anh em chưa từng nếm khổ. Vạn sự khởi đầu nan, chịu được thời gian đầu là quen.”
Hàn Thanh Túc gật đầu: “Anh em cần thuê xe thì gọi em tôi, tôi bảo nó tính rẻ.”
Chiều đó, khi Lâm Mộc Hàn đến công trường đón hắn, liền nhận được một đơn hàng mới, sửng sốt hỏi: “Anh nói gì cơ?”
“Có một bác, vợ bác ấy định lên thành phố C thăm người thân, dẫn theo ba đứa con, muốn thuê xe trọn gói, cậu tính xem bao nhiêu tiền?” Hàn Thanh Túc tựa vào ghế, thở dài khoan khoái, rồi nhét nửa cái bánh mì bên cạnh vào miệng Lâm Mộc Hàn.
“Cái đó để hai ngày rồi.” Lâm Mộc Hàn đưa tay định lấy lại.
“Không sao, tôi đói muốn chết rồi.” Hàn Thanh Túc nhai lụm cụm, “Một cái bánh… chẳng… đủ no.”
“Uống nước đi.” Lâm Mộc Hàn nhíu mày, đưa bình nước.
Hàn Thanh Túc ừng ực uống sạch nửa bình, lau miệng bằng tay: “Lái xe đi, trên xe còn đồ ăn không? Tôi sắp chết đói rồi.”
“Trên xe không có, về nhà em làm cho.” Lâm Mộc Hàn nổ máy.
“Cậu biết làm thịt khô không? Loại có muối hột ấy?” Hàn Thanh Túc hỏi.
“… Không biết.” Lâm Mộc Hàn nghi hoặc, “Anh muốn ăn à?”
“Cũng bình thường.” Hàn Thanh Túc lấp lửng, “Không thèm lắm.”
Rõ ràng là thèm lắm rồi.
Lâm Mộc Hàn: “Em thử làm xem.”
Hàn Thanh Túc cười tủm tỉm: “Cục cưng ơi, em thật đảm đang.”
Lâm Mộc Hàn mặt không biểu cảm: “Vậy sao anh còn chưa chịu cưới em?”
Hàn Thanh Túc lý sự cùn: “Bởi vì tôi chưa trở thành thợ tô tường ưu tú.”
“…” Lâm Mộc Hàn chỉ muốn ném hắn xuống xe.
“Tôi nói thật đấy, cậu suy nghĩ kỹ đi, thấy cậu rảnh rỗi không làm gì nên mới rủ.” Khi gần về đến nhà, Hàn Thanh Túc nói tiếp, “Cơ hội này lớn lắm, kiếm được cả mấy trăm, đủ cho tôi ăn mười miếng thịt khô ngon lành.”
Lâm Mộc Hàn: “… Đưa số điện thoại bác ấy cho em.”
Đêm đó, Cố Vạn Thanh đang tăng ca thì nhận cuộc gọi từ Lâm Mộc Hàn. Cậu nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố rực rỡ, xe cộ tấp nập, nghi ngờ mình nghe nhầm: “Không phải chứ sếp, anh nói lại lần nữa, anh muốn làm gì cơ?”
“Hoặc đẩy cuộc họp lên sớm, hoặc dời lại.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Cuộc họp này chúng ta phải hẹn bên kia mấy tháng trời mới xin được đấy! Dù chỉ họp online cũng cực kỳ quan trọng!” Cố Vạn Thanh hét vào điện thoại, “Giờ anh bảo tôi dời lại vì hôm đó anh định đi chạy xe thuê á!?”
Lâm Mộc Hàn: “…”
“Cuộc họp này, trời có sập xuống cũng không được đổi lịch!” Cố Vạn Thanh điên tiết, “Sếp ơi, sống cho ra người đi. Sếp nhà người ta hủy họp ít ra cũng vì hẹn hò, anh lại đi chạy xe thuê? Đây là hạng mục quan trọng nhất của chúng ta, Hàn Thanh Túc ăn hết não anh rồi phải không!?”
Lâm Mộc Hàn: “Đùa thôi.”
“Không bằng anh cứ giết tôi luôn đi.” Cố Vạn Thanh bất lực, “Tôi là món đồ chơi rẻ tiền à?”
“… Tôi thuê cậu không rẻ.” Lâm Mộc Hàn nói, “Tôi chỉ không ngờ anh ta thật sự đi làm, rõ ràng đã phát hiện ra ý đồ của tôi.”
“Sếp ơi, đừng tò mò.” Cố Vạn Thanh khuyên, “Tò mò hại chết mèo. Sau này đừng vừa mất thân, mất tình, lại còn mất tiền.”
“Không đâu.” Bên kia vang lên tiếng ồn ào.
“Sếp đang ở đâu vậy? Sao ồn thế?” Cố Vạn Thanh hỏi.
Lâm Mộc Hàn lạnh lùng: “Đang mua thịt khô.”