Chương 24: Nghĩa Trang

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chia tay vui vẻ~
—— oOo ——
Nhìn biểu cảm của Lâm Mộc Hàn, khả năng cao cái tầng hầm này không có gì tốt đẹp.
Trong đầu Hàn Thanh Túc lập tức dựng lên vài cảnh tượng rùng rợn, không khỏi hít một hơi lạnh, rồi thành khẩn nắm lấy tay Lâm Mộc Hàn, tha thiết nói: “Hàn em ơi, chúng ta đâu đến nỗi phải làm vậy chứ. Nghe anh đi, tầng hầm lạnh lắm, em có tuổi rồi dễ bị thấp khớp, giống ông Trịnh Trịnh nhà anh vậy.”
“… Trịnh Trịnh là ai?” Lâm Mộc Hàn nhíu mày.
“Ông bảo vệ cổng công trường chỗ anh.” Hàn Thanh Túc đáp.
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn hai giây, rồi nói: “Lần này anh đừng hòng lừa em. Sao lại gửi địa chỉ cho Hàn Thanh Nhiên? Anh định gọi cậu ta tới cứu mình phải không?”
“Bạn Lâm Mộc Hàn à, hãy nhìn sự thật khách quan nào. Biệt thự nhỏ bé này của cậu đâu có thiếu đường thoát? Hai chúng ta thật sự đánh nhau, dù tôi không đánh lại cậu thì vẫn có thể chạy.” Hàn Thanh Túc nghiêm túc nói, “Thành phố A không phải Vu Thành. Dù ở vùng ngoại ô hoang vu, vẫn có người đang ngồi ị trong bụi cỏ. Tôi hét lên một tiếng, chưa đầy ba mươi phút cảnh sát sẽ ập tới ngay.”
“Nói trọng điểm.” Ngón tay Lâm Mộc Hàn bị hắn nắm chặt, khẽ nhéo rồi buông ra, y lạnh lùng rút tay về.
“Tôi không định chạy.” Hàn Thanh Túc nói. “Tôi chỉ đơn giản là nhớ em trai cưng của mình thôi.”
“Trước đây cậu ta còn mắng anh là đồ vô lương tâm mà.” Lâm Mộc Hàn nói.
“Cậu ấy còn mắng tôi là đồ súc sinh khốn nạn bằng tám thứ tiếng khác nhau nữa chứ.” Hàn Thanh Túc cười toe toét. “Với tôi, ‘vô lương tâm’ đã là lời khen rồi.”
“Vậy năm đó em mắng anh, anh cũng vui lắm à?” Lâm Mộc Hàn ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.
“… Cũng không hẳn.” Hàn Thanh Túc ậm ừ.
“Sao không nói tiếp?” Lâm Mộc Hàn siết chặt nắm tay.
Hàn Thanh Túc thành thật đáp: “Tiểu Hàn, sự thật thường rất tàn nhẫn.”
“Vậy tại sao anh không thể lừa em một lần?” Sắc mặt Lâm Mộc Hàn ngày càng khó coi. “Anh sẵn sàng bỏ công sức dỗ dành người khác, nhưng lại không chịu dỗ em dù chỉ một chút.”
Hàn Thanh Túc xoa mặt, nghiêm túc nói: “Cậu quá dễ dỗ, chẳng có chút thử thách nào cả.”
Chiếc ghế cọ xát trên sàn phát ra tiếng kêu chói tai. Lâm Mộc Hàn đứng trước bàn ăn, nhìn chằm chằm vào hắn, cố nhịn không lôi hắn xuống tầng hầm rồi khóa lại.
“Anh.” Giọng y trầm xuống, nhưng vẫn run rẩy. “Anh thật sự chưa từng thích em, dù chỉ một chút sao?”
Hàn Thanh Túc rất muốn thản nhiên phủ nhận, nhưng hắn là người thành thật, nên hắn nói thật: “Năm đó anh thật sự rất thích. Cục cưng à, có được thân thể anh rồi thì còn đòi gì nữa? Cậu là người nối tiếp người trước, mở đường cho người sau. Đừng đòi hỏi trái tim anh nữa. Anh chính là một thằng khốn nạn vô lương tâm. Chúng ta đừng yêu nhau mà khổ sở như vậy được không?”
Hắn đã từng yêu đến mức muốn chết muốn sống đâu? Khi biết mình phá sản, có nghĩ thoáng qua một chút, nhưng cũng chỉ có vậy thôi. Hắn sợ đau, sợ chết, chỉ nghĩ cho có lệ.
“Không được.” Lâm Mộc Hàn nói. “Trước kia anh yêu em đến vậy mà.”
“Cũng không hẳn.” Hàn Thanh Túc sửa lại. “Chủ yếu là mê thân thể cậu thôi.”
Lâm Mộc Hàn bị chọc tức đến bật cười.
Hắn nhìn theo y lên lầu, tiếc nuối thở dài, rồi quay lại bàn ăn chuẩn bị ăn. Ai ngờ mới ăn được hai miếng đã cay đến mức phải uống nước ừng ực. Hắn đặt ly xuống, bỗng thấy những món ăn này cũng chẳng còn ngon như trước.
Nhưng thôi, có còn hơn không.
Hắn từ từ nhai nuốt, ăn xong ngồi đờ người nhìn đống thức ăn còn nguyên. Một lúc sau mới đứng dậy đi lên lầu. Mới đi được vài bước, ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Mộc Hàn đang từ trên đi xuống.
Đôi mắt y hơi ửng đỏ, có thể vừa khóc… hoặc cũng có thể vì tức giận.
Lâm Mộc Hàn liếc hắn một cái rồi tiếp tục đi. Khi sắp lướt qua nhau, Hàn Thanh Túc đưa chân chặn đường. Lâm Mộc Hàn quay đầu nhìn hắn.
“Vừa rồi anh không có ý đó.” Môi Hàn Thanh Túc vẫn còn rát vì cay, hắn lấm bấm môi cho đỡ đau. “Anh thật lòng cảm ơn cậu đã cho anh tá túc, lại còn cho anh mượn tiền trả khách sạn. Ban đầu cậu có chơi chiêu ép anh nằm dưới, nhưng cũng không đến nỗi nào…”
Hắn xuýt xoa, quẹt mũi, lơ lớ nói: “Cũng tạm được.”
Lâm Mộc Hàn im lặng, chỉ chăm chú nhìn hắn.
Hàn Thanh Túc bị ánh mắt ấy nhìn đến nổi da gà, khoanh tay tựa vào tường, nói: “Anh cảm thấy lừa dối cậu thì không hay. Cậu nghiêm túc với tình cảm quá, nếu anh lừa, lỡ cậu tin thật, thì anh đúng là đồ súc sinh.”
“Vậy em phải cảm ơn anh à?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Không cần khách sáo.” Hàn Thanh Túc gật đầu.
Hắn nghĩ chuyện này coi như xong. Hôm sau, khi đến nghĩa trang, Lâm Mộc Hàn còn chu đáo mang theo một chiếc áo khoác cho hắn.
Ôn Điềm được táng chung với Hàn Hiên.
Khi Hàn Thanh Túc bước đến, thần sắc hắn có chút hoảng hốt.
Bức ảnh đen trắng của Ôn Điềm và Hàn Hiên trên bia mộ vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Hắn nhìn hồi lâu, rồi mới đặt bó hoa xuống trước mộ.
“Lễ tang của ba, tôi cũng không tham dự. Lúc đó tôi đang ở nước ngoài chơi với bạn, bị bão tuyết kẹt lại.” Hắn sờ lên ảnh của Hàn Hiên. “Kỳ thật lúc đó tôi cũng không muốn về.”
Hắn nhìn ngày sinh và ngày mất trên bia, thốt lên: “Hóa ra họ đã mất lâu như vậy rồi.”
Lâm Mộc Hàn rút trong túi ra một gói thuốc: “Em qua bên kia hút thuốc.”
“Cảm ơn.” Hàn Thanh Túc mỉm cười.
Lâm Mộc Hàn bước vào khu rừng nhỏ bên cạnh nghĩa trang, châm một điếu thuốc, từ xa nhìn thấy Hàn Thanh Túc đang ngồi xổm trước mộ, có vẻ đang nói gì đó, hoặc cũng có thể chỉ im lặng ngước nhìn ảnh của Ôn Điềm và Hàn Hiên. Một lúc sau, hắn ngứa tay bứt cánh hoa, rồi rút một cành hoa đặt lên ngôi mộ bên cạnh.
Y không hiểu nổi suy nghĩ của Hàn Thanh Túc.
Từ nhỏ, y gần như không nhận được tình thương của cha mẹ. Ông nội là người nuôi y khôn lớn, nhưng cũng là người đánh mắng y nhiều nhất. Trước khi mất, điều cuối cùng ông lo lắng vẫn là ba y, dặn y sau này phải giúp đỡ ông ta nhiều hơn. Vì thế, mỗi lần gặp ba, y đều cảm thấy có chút ghen ghét.
Ông nội mất, y cũng không quá đau buồn, chỉ thấy lòng trống rỗng. Một mình trong phòng trọ, y hút thuốc suốt đêm, rồi phủi mông đứng dậy, tiếp tục làm những việc cần làm.
Y cứ hút điếu này đến điếu khác, dập tàn xuống đất rồi lại bỏ vào thùng rác theo quy định, đi đi lại lại vài lần.
Hàn Thanh Túc vẫn không nhúc nhích.
Lâm Mộc Hàn muốn bước lại gần, nhưng lại không chắc lúc này có hợp lý không. Y biết rõ về gia đình Hàn Thanh Túc—ba mẹ hắn đều là người ưu tú, yêu nhau sâu đậm. Hàn Hiên dù có gia tài kếch xù vẫn hết lòng yêu thương Ôn Điềm, hết mực chăm lo cho gia đình. Họ gần như nuông chiều Hàn Thanh Túc đến mức tạo nên một tên phế vật chỉ biết ăn chơi.
Nhưng họ thật sự thương yêu hắn.
Nói không ghen tị là giả, nhưng cũng không đến mức cực độ. Dù sao mỗi người đều có số phận riêng. Như Hàn Thanh Túc từng nói, y đã có được thân thể hắn rồi, thì đừng đòi hỏi thêm trái tim.
Huống chi Hàn Thanh Túc có lẽ chẳng có cái thứ đó.
Khi gần hút hết bao thuốc, y rốt cuộc không nhịn được bước lại. Hàn Thanh Túc vẫn đang ngồi ngẩn người trước mộ.
“Anh, dưới đất lạnh, đứng lên đi.” Lâm Mộc Hàn vỗ nhẹ vai hắn.
Hàn Thanh Túc thở dài. Lâm Mộc Hàn quỳ một gối xuống bên cạnh, giúp hắn buộc lại chiếc khăn quàng đã tuột.
“Tiểu Hàn, tôi muốn ở lại đây.” Hàn Thanh Túc nhìn lên bia mộ, lẩm bẩm. “Nằm giữa ba mẹ tôi, hai người họ nhích ra chút là được.”
“Anh à,” Lâm Mộc Hàn siết chặt vai hắn, “Cô với chú ở đây đã chật lắm rồi.”
Hàn Thanh Túc bật cười: “Đệt.”
“Trước mặt người lớn đừng văng tục.” Lâm Mộc Hàn xoa xoa cánh tay lạnh giá của hắn, thấy hắn không định đứng lên, bèn dứt khoát ngồi xuống mặt đất lạnh buốt cùng hắn.
Hàn Thanh Túc nói: “Tới thăm cũng thế thôi, chẳng có gì khác.”
“Ừm.” Lâm Mộc Hàn nắm lấy bàn tay lạnh cóng, đỏ ửng của hắn, nhét vào ngực mình cho ấm.
“Hồi cấp ba tôi hỗn láo, kéo đồng bọn đi đánh nhau, bị đấm trúng bụng. Mẹ tôi nhận điện thoại từ bệnh viện liền ngất xỉu. Ba tôi vốn mạnh mẽ cỡ nào, nghe nói tôi có thể không cứu được, cũng ngồi xổm ngoài phòng mổ mà khóc.” Hàn Thanh Túc cười nói. “Sau đó tôi tỉnh lại, xốc chăn định đi đánh tiếp, ba mẹ ôm tôi, vừa khóc vừa van xin đừng đi.”
“Anh còn ngồi dậy được?” Lâm Mộc Hàn xoa xong tay này, lại xoa tay kia cho hắn.
“Được chứ, tôi có thể chất siêu nhân mà.” Hàn Thanh Túc sờ bụng ấm áp của y, thở dài. “Thật ra tôi cũng không dám nhúc nhích, sợ vết thương rách ra, ba mẹ lại khóc. Họ đau lòng muốn chết, nên chẳng nỡ mắng tôi một câu.”
“Anh thật may mắn.” Lâm Mộc Hàn nói. “Người đầu tiên chăm em khi nằm viện là anh.”
“Vậy thì cậu thật đáng thương.” Hàn Thanh Túc gật gù.
“Cũng bình thường.” Lâm Mộc Hàn lau nước mắt nơi khóe mắt hắn. “Nếu anh muốn khóc, em có thể ôm anh.”
“Thôi đi, nhìn ngố lắm.” Hàn Thanh Túc sụt sịt mũi. “Ngày tôi công khai, ba suýt đánh chết tôi rồi. Giờ tôi sợ hai người họ bò ra chui vào mộ luôn.”
Lâm Mộc Hàn bật cười.
“Đi thôi, lạnh muốn chết.” Hàn Thanh Túc đứng dậy, chìa tay ra cho Lâm Mộc Hàn.
Lâm Mộc Hàn ngẩng đầu nhìn hắn. Hàn Thanh Túc bề ngoài lạnh lùng mạnh mẽ, nhưng bên trong lại ấm áp. Hắn dịu dàng như vậy, là vì hắn từng được sống trong vòng tay của những bậc cha mẹ tuyệt vời.
Y nắm lấy tay hắn, mượn lực đứng dậy. Hai người chậm rãi rời khỏi nghĩa trang.
“Vừa rồi sao anh lại đặt hoa cho ngôi mộ bên cạnh?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Nhờ họ giúp chăm sóc ba mẹ tôi một chút. Dù sao cũng mới tới mà.” Hàn Thanh Túc nghiêm túc nói.
Lâm Mộc Hàn kéo tay hắn nhét vào túi áo mình: “Anh suy nghĩ chu đáo thật.”
“Đương nhiên. Tôi nghiên cứu kỹ rồi, ba mẹ tôi đang ngồi trên mộ vẫy tay với mình kìa.” Hàn Thanh Túc nói. “Họ dặn cậu lái xe về cẩn thận, chạy chậm một chút.”
“Anh lại nói xàm?” Lâm Mộc Hàn đan chặt tay với hắn.
Hàn Thanh Túc nói: “Họ bảo Tiểu Lâm rảnh thì ghé chơi, nếu đến thì cho cậu ngủ giữa.”
Lâm Mộc Hàn tặc lưỡi: “Im đi.”
Hàn Thanh Túc im lặng, làm động tác kéo khóa miệng, chớp chớp mắt với y. Lâm Mộc Hàn không nhịn được, ngước lên hôn hắn một cái.
Chưa kịp tách ra, một giọng nói bỗng vang lên bên cạnh, mang theo sự phức tạp và chất chứa trách móc: “Anh?”
Lâm Mộc Hàn quay đầu, thấy Hàn Thanh Nhiên ăn mặc chỉnh tề đứng bên một chiếc xe, phía sau là năm sáu vệ sĩ lực lưỡng. Y quay sang nhìn Hàn Thanh Túc, ánh mắt tối sầm, như sắp khóc đến nơi.
Hàn Thanh Túc không chút do dự buông tay y, bước đến bên Hàn Thanh Nhiên, khoác tay lên cổ cậu ta, nụ cười rạng rỡ: “Cục cưng, chia tay vui vẻ ~”