Chương 26: Cửa sổ

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vợ ơi
—— oOo ——
Hàn Thanh Nhiên đọc xong tin nhắn, cúi đầu, lặng lẽ gắp một miếng đồ ăn bỏ vào bát.
“Cậu nói xem, anh có nên trả lời không?” Hàn Thanh Túc đưa điện thoại về phía cậu, “Phải trả lời thế nào để dập tắt hy vọng của hắn đây?”
“Không biết, đừng hỏi em.” Hàn Thanh Nhiên lắc đầu.
“Ui chao, suýt quên mất, cậu là cún độc thân chưa yêu ai bao giờ mà.” Hàn Thanh Túc liếc nhìn đứa em trai chẳng có lấy một mối tình vắt vai, “Rốt cuộc cậu thích trai hay gái vậy? Sao mãi chẳng thấy yêu đương gì cả?”
Hàn Thanh Nhiên thở dài.
Hàn Thanh Túc bỗng hít hà: “Đừng bảo là cậu thích anh chứ?”
Hàn Thanh Nhiên nổi đóa, trán hiện rõ gân xanh, suýt nữa cầm đũa ném vào đầu hắn, nghiến răng: “Trong đầu anh nghĩ cái gì vậy?”
Hàn Thanh Túc vẫn bình thản: “Vậy tại sao cậu không yêu ai?”
“Em không có thời gian!” Hàn Thanh Nhiên nhíu mày, “Từ nhỏ đến lớn, anh sống thoải mái, muốn làm gì thì làm: bỏ học, đánh nhau, yêu đương – việc nào anh cũng có mặt. Ba mẹ nuông chiều anh, chỉ quan tâm mỗi anh, trừ lúc em mang giải nhất về nhà, mới được chú ý một chút. Cả nhà đều bảo sau này trông cậy vào em, giao sản nghiệp cho em, dặn em phải chăm sóc anh thật tốt. Trước khi mất, mẹ còn dặn đi dặn lại. Em ra trường là theo ba làm việc, giờ công ty rối ren chồng chất, việc nào cũng cần em giải quyết. Anh nói xem, làm sao em có thể yêu đương? Anh tưởng ai cũng vô lo vô nghĩ như anh chắc?”
Hàn Thanh Túc im bặt, cúi đầu gắp miếng cá trong chén, chọc chọc mấy cái xương chưa gỡ.
Hàn Thanh Nhiên vừa nói xong đã thấy hơi nặng lời, định mở miệng thì nghe Hàn Thanh Túc lên tiếng:
“Vậy thì cậu phải điều chỉnh tâm lý, hiểu chưa? Tiền kiếm bao nhiêu cũng chẳng đủ, sức người thì có hạn. Cũng như anh đi trét tường vậy, nếu bức tường từ đầu đã không phẳng thì không thể trách anh trét bột không đều. Nhưng điều đó có cản anh ăn thịt khô ngon lành vào buổi trưa được đâu?”
Hàn Thanh Nhiên: “…”
“Nên những lý do cậu đưa ra không thể biện minh cho việc không yêu đương.” Hàn Thanh Túc nghiêm túc, “Ba mẹ thích anh hơn là vì anh biết ăn nói dễ nghe. Cậu nên học hỏi anh nhiều hơn, chỉ cần học được một phần nhỏ thôi, vợ cũng kiếm được rồi.”
Hàn Thanh Nhiên nhìn hắn bằng ánh mắt chết lặng: “Anh im đi.”
“Đừng tự tạo áp lực quá.” Hàn Thanh Túc gặm miếng cá còn dính xương, vừa nhai vừa nói lí nhí, “Một tháng vài ngàn cũng sống được rồi, không được thì sau này anh nuôi cậu.”
Hàn Thanh Nhiên lạnh lùng: “Bữa ăn này ba vạn bảy.”
“Ừ, cũng được, nhưng cá vẫn còn xương.” Hàn Thanh Túc nhíu mày.
Hàn Thanh Nhiên tức điên, ném sang cho hắn phần cá đã gỡ sạch xương trong bát mình, vừa bực vừa thắc mắc: “Sao trên đời lại có người không biết dùng miệng lựa xương cá vậy?”
“Vì tao trời sinh cẩn trọng.” Hàn Thanh Túc hí hửng nhận lấy, ăn ngon lành.
“Sao anh không chọn cá không xương?”
“Cá không xương thì mất linh hồn, vị cũng khác.” Hàn Thanh Túc gật gù, “À, anh nhớ ra rồi.”
“Gì cơ?”
Hàn Thanh Nhiên tưởng hắn nhớ chuyện quan trọng, ai ngờ nghe hắn nói:
“Hồi tiểu học, trước lớp ba, năm nào anh cũng đứng nhất khối, xuất sắc hơn cậu nhiều, từng là niềm tự hào của ba mẹ.”
“Thật không? Sao em chưa từng nghe?… Đệt!” Hàn Thanh Nhiên bỗng sực tỉnh, tức giận, “Trước lớp ba anh có đi học đâu, toàn gia sư dạy một kèm một!”
“Dù sao cũng đứng nhất khối.” Hàn Thanh Túc tự đắc, “Ba năm liền đấy.”
Hàn Thanh Nhiên vừa tức vừa buồn cười. Hàn Thanh Túc đứng dậy, vỗ vỗ đầu cậu:
“Anh đi vệ sinh chút, nhớ gắp thêm cá cho anh.”
Hàn Thanh Nhiên bực bội giật phăng tay hắn ra.
Hàn Thanh Túc ung dung bước đi. Hàn Thanh Nhiên bật cười, tâm trạng vốn căng thẳng bấy lâu nay bỗng dưng nhẹ nhõm. Cậu không ngờ một ngày nào đó, Hàn Thanh Túc – kẻ sống buông thả vô tâm – lại có thể nói ra câu “sau này anh nuôi cậu”. Cậu thấy khó tin, nhưng nghĩ lại anh trai mình giờ còn biết đi trét tường, lại thấy vui vẻ lạ thường.
Anh hai thật sự lợi hại.
Hàn Thanh Túc đang đi loanh quanh tìm nhà vệ sinh. Nhà hàng trang trí theo phong cách cổ, bảng chỉ dẫn toàn viết bằng bút lông, hắn đi vòng vòng ba lượt mới tìm được. Vừa tháo thắt lưng vừa chửi thầm ông chủ là đồ ngốc thì bất chợt thấy Thẩm Tri Trọng đứng bên cạnh.
Hắn nheo mắt – rõ ràng Thẩm Tri Trọng cũng đã nhìn thấy hắn, nhưng không có ý định chào hỏi. Hàn Thanh Túc liếc xuống quần người kia, rồi cười khẩy:
“…” Thẩm Tri Trọng gân xanh nổi lên, “Cười cái gì?”
“Tưởng Thẩm thiếu gia chỉ uống sương sớm, không cần xả cơ bắp gì chứ. Xin lỗi xin lỗi.” Hàn Thanh Túc ngạo nghễ cởi quần, “Thật sự khiến anh phải nể phục. Anh nên bồi bổ thêm rồi hãy lần tràng hạt, chứ như thế này… chậc chậc.”
Thẩm Tri Trọng cười lạnh: “Cậu Hàn nên lo cho bản thân mình đi.”
“Không phiền anh lo, vẫn khỏe.” Hàn Thanh Túc lười biếng liếc anh ta thêm một cái.
Thẩm Tri Trọng bị nhìn đến mất tự nhiên, vội kéo quần rồi nhanh chóng rời đi rửa tay. Khi Hàn Thanh Túc ung dung bước ra, anh ta đã rời khỏi khu vệ sinh, đang nói chuyện với ai đó ngoài sảnh.
“… Tổng giám đốc Lâm… lần sau còn phải làm phiền… Tôi sẽ mời anh…”
“Tổng giám đốc Thẩm quá khách sáo… Tập đoàn chúng tôi… các đầu mối nghiệp vụ…”
Hàn Thanh Túc nghe lõm bõm vài câu, thấy chẳng có gì hay ho liền quay người bỏ đi, chẳng thèm ngoái lại. Nếu hắn quay đầu, đã thấy Lâm Mộc Hàn – người luôn mặc hoodie và quần jean – lúc này ăn vận vest chỉnh tề, giày da bóng lộn, đang bắt tay lịch thiệp với một trong những kẻ thù không đội trời chung của hắn.
Lâm Mộc Hàn và Thẩm Tri Trọng cùng bước ra ngoài. Bên ngoài trời bắt đầu mưa bụi. Khi xe Thẩm Tri Trọng đi khuất, Cố Vạn Thanh không nhịn được duỗi người, cảm thán:
“Phải công nhận, Thẩm Tri Trọng đúng là người có giáo dưỡng, phong thái thật đỉnh. Sếp Lâm, hay là sau này anh cũng đeo tràng hạt, nấu trà, xuất hiện một cách thật ngầu, hê!”
Lâm Mộc Hàn mặt lạnh tanh:
“Gói đồ ăn lại cho tôi, về làm bữa khuya. Đồ ở đây đắt cắt cổ, lần sau đừng bao giờ đến nữa.”
“… th* t*c.” Cố Vạn Thanh lẩm bẩm, “Ai đời đi nhà hàng kiểu này mà còn gói mang về?”
Ngay lúc đó, cậu ta thấy Hàn Thanh Túc đang nghênh ngang bước tới, tay xách túi đựng cá và rau đã đóng gói cẩn thận. Cố Vạn Thanh trợn mắt, vội quay sang tìm Lâm Mộc Hàn – người vừa đứng nói chuyện với mình – thì thấy anh ta đã biến mất không dấu vết. Ngoài cửa chỉ còn nước chảy róc rách qua cầu nhỏ, hòn non bộ lô xô, bụi trúc xanh lặng lẽ. Mãi nhìn, không thấy Lâm Mộc Hàn trốn đâu.
“Anh à, nếu thích thì lần sau chúng ta đến ăn, không cần phải… mang về.” Hàn Thanh Nhiên nhìn hắn ôm túi cá, nói mà lòng ngao ngán.
“Lần sau chưa chắc đã có tiền.” Hàn Thanh Túc thản nhiên, “Con cá này mới ăn một mặt, mặt còn lại về hâm lại làm bữa khuya cũng đủ. Hàn Thanh Nhiên, cậu có biết thế nào là cần kiệm liêm chính không?”
Hàn Thanh Nhiên rút thẻ ra quẹt:
“Anh vui là được.”
“Tạm được.” Hàn Thanh Túc cười hừ.
Hàn Thanh Nhiên vừa thanh toán xong, ánh mắt bỗng khựng lại.
“Sao vậy?” Hàn Thanh Túc liếc theo.
“Là Cố Vạn Thanh của tập đoàn Thanh Sâm, cấp dưới của Lâm Túc. Dạo này họ đang muốn mua vài công ty con của mình, tìm cách ép giá.”
“Tổng giám đốc Hàn!” Cố Vạn Thanh tươi cười bước tới.
“Giám đốc Cố.” Hàn Thanh Nhiên bắt tay, “Cũng đến dùng bữa à?”
“Vâng, hẹn bạn bè. Vị này là…?” Cố Vạn Thanh liếc sang Hàn Thanh Túc.
Cậu ta từng thấy ảnh Hàn Thanh Túc, ấn tượng duy nhất là đại thiếu gia này cực kỳ đẹp trai. Nhưng khi thấy người thật, lại đẹp hơn gấp nhiều lần – phong thái ung dung, nụ cười dịu dàng, ánh mắt thì sâu thẳm và đầy cảm xúc. Không trách Lâm Mộc Hàn mê mệt đến thất hồn lạc phách.
Nhưng kiểu đàn ông phong lưu lãng tử như này, chỉ cần liếc một cái đã biết là kẻ ham chơi, người bình thường khó lòng chinh phục.
“Đây là anh trai tôi, Hàn Thanh Túc. Anh, đây là giám đốc Cố Vạn Thanh của tập đoàn Thanh Sâm.”
Hai bên chào hỏi xã giao, bắt tay rồi trao đổi vài câu khách sáo. Hàn Thanh Túc đứng bên cạnh, chờ đến phát chán, lại không tiện đi trước, liền quay ra nhìn qua cửa sổ. Bỗng nhiên, hắn thấy một bóng người vội vã lướt qua.
Hắn sững người, hoài nghi mắt mình nhìn nhầm.
“Anh?” Hàn Thanh Nhiên gọi.
“Xin lỗi, anh có việc, ra ngoài chút.” Hàn Thanh Túc gật đầu với Cố Vạn Thanh rồi đi thẳng ra cửa.
Mưa bụi lạnh lẽo. Hàn Thanh Túc nheo mắt, lao theo hướng bóng người biến mất. Đó là khu hồ nhân tạo, có đình nghỉ chân, xung quanh là rừng cây thưa, dưới ánh đèn đường không thấy bóng dáng ai.
Hắn cau mày nhìn quanh, cuối cùng đành quay lại dưới mưa.
——
“Anh chắc chắn nhìn nhầm rồi.” Trên đường về, Hàn Thanh Nhiên nói, “Quần áo và điện thoại anh đều đã đổi, suốt đường không thấy ai theo dõi, không thể là anh Lâm được.”
“Cậu không biết cậu ta b**n th** đến mức nào.” Hàn Thanh Túc nằm dài trên sofa, “Cậu ta là tên cuồng kiểm soát, hồi trước…”
Hàn Thanh Nhiên thấy hắn ngừng lại, nhíu mày:
“Hồi trước thế nào?”
“Không có gì.” Hàn Thanh Túc xoa mũi, “Dù sao cũng không phải người bình thường. Anh nghi cậu ta có vấn đề về tinh thần, nếu thật sự điên đến mức giết người thì cũng không vào tù. Anh phải cẩn thận, phải giả vờ, phải lá mặt lá trái với cậu ta.”
“Cấp ba anh có học thành ngữ nghiêm túc đâu.” Hàn Thanh Nhiên kinh ngạc.
“Giờ mới học thành tài, không muộn.” Hàn Thanh Túc làm bộ cảm khái.
Hàn Thanh Nhiên lườm hắn, ném chai nước qua:
“Anh nghỉ ngơi sớm đi.”
Hàn Thanh Túc tắm rửa xong, cuối cùng được nằm trên chiếc giường êm ái quen thuộc. Mở điện thoại, thấy Lâm Mộc Hàn đã gửi cho mình một loạt tin nhắn.
Hàn Thanh Túc chưa kịp đề phòng, vừa nhìn đã sửng sốt: “…”
Vcl.
Đống từ ngữ dâm đãng này thật sự làm ô uế cả vốn thành ngữ hắn mới học mấy hôm. Giờ đầu hắn chỉ thấy toàn chữ “vợ ơi” và những từ ngữ nhạy cảm, quá đáng thật!
Hắn nheo mắt, do dự hai giây, định tắt máy ngủ thì Lâm Mộc Hàn bỗng gửi thêm một tin:
Rồi kèm theo một bức ảnh – chính là cửa sổ tầng hai nhà hắn.
“Đậu má?” Hàn Thanh Túc bật dậy, mạnh tay kéo phanh rèm cửa, mơ hồ thấy dưới gốc cây ngoài sân có một bóng người đứng đó. Trong màn mưa, một chấm đỏ lập lòe – là điếu thuốc đang cháy.
Lâm Mộc Hàn đứng dưới mưa, ngước nhìn cửa sổ Hàn Thanh Túc, ngậm thuốc, nghiến chặt răng, cúi đầu gửi tin nhắn cho hắn: