Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 5: Mưa to
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nổi giận
—— oOo ——
Hàn Thanh Túc chẳng có tâm trạng nào để vui vẻ, liền lạnh lùng từ chối: “Không cần.”
Lúc này hắn chỉ muốn trở về khách sạn, ngủ một giấc cho quên đời.
“Vậy lên lầu lấy đồ rồi đi.” Lâm Mộc Hàn nói.
Hàn Thanh Túc thấy phiền toái. Hắn chả mảy may muốn lấy lại đống quần áo rách nát đó, cũng chẳng muốn dây dính gì thêm với Lâm Mộc Hàn. Đang định mở miệng từ chối, thì Lâm Mộc Hàn đã đưa ô ra che lên đầu hắn: “Anh lên cất đồ, em đưa anh về luôn.”
Dưới ánh đèn mờ, gương mặt tuấn tú của y trầm xuống, im lặng. Cơn bực bội trong lòng Hàn Thanh Túc dịu đi phần nào, nhưng mưa lất phất len vào cổ áo khiến sống lưng hắn lạnh toát. Hắn ra ngoài quá vội, chỉ khoác tạm chiếc áo hoodie mỏng của Lâm Mộc Hàn, rồi đứng dưới nhà suốt đêm. Trời vừa chuyển lạnh, hơi ẩm thấm vào người làm hắn đau đầu âm ỉ.
Cuối cùng, hắn vẫn quay lại nhà Lâm Mộc Hàn.
Lâm Mộc Hàn bật điều hòa lên cao, vừa đặt đồ ăn xuống đã đưa cho hắn một ly nước ấm, rồi lấy thêm chiếc chăn quấn quanh người hắn. Hàn Thanh Túc chưa kịp phản ứng, đã thấy mình chìm trong hơi ấm dịu dàng.
“Em đi tìm túi để anh xếp đồ.” Lâm Mộc Hàn khom người nhìn hắn, “Anh ngồi nghỉ đi.”
Hàn Thanh Túc nhìn y qua lớp sương mờ trong mắt: “Lâm Mộc Hàn, tôi có bạn trai rồi, đã đính hôn.”
Lâm Mộc Hàn hơi sững lại, rồi cười nhẹ: “Em cũng có mà.”
Hàn Thanh Túc cầm ly nước, ánh mắt nặng nề: “Cậu thật sự chưa từng rời Vu Thành?”
“Từ khi nghỉ học, em quay về đây luôn.” Lâm Mộc Hàn nghi hoặc, “Anh Hàn, có chuyện gì vậy ạ?”
“Chẳng ai ở thành phố A liên hệ với cậu à?” Hàn Thanh Túc hỏi.
Lúc này, trong lòng hắn dâng lên nỗi hoang tưởng mơ hồ. Họ Hàn vừa sụp đổ, hắn không biết rõ có bao nhiêu bàn tay của Sở Cảnh Nguyên đằng sau, nhưng chắc chắn Sở Cảnh Nguyên thuộc phe họ Tần. Ban đầu, hắn tưởng có thể đùa giỡn với người kia, dần dần lại sa vào lưới tình, thậm chí thật lòng muốn kết hôn. Tên đó từng bước tính toán kỹ lưỡng, đi nước nào chắc nước đó.
Giờ đây, sự tốt bụng bất ngờ của Lâm Mộc Hàn khiến hắn không khỏi cảnh giác. Huống chi năm xưa, mối quan hệ giữa họ kết thúc trong cay đắng. Lúc đó, thằng nhóc này bám riết lấy hắn, nghiêm túc yêu đương, si mê đến mức khiến hắn ngột ngạt. Cuối cùng, dù chưa chán, hắn vẫn kịp thời tỉnh táo, đá người ta đi, dùng tiền dập tắt tất cả.
Nếu giờ có ai ở thành phố A tìm đến Lâm Mộc Hàn, mượn tay cậu ta để trả thù hắn thêm lần nữa… Thật là gan lớn quá.
“Em đã bảy, tám năm rồi chưa quay lại thành phố A.” Lâm Mộc Hàn cười khổ, “Ở đó, em chỉ biết mỗi mình anh. Mà anh lại không chịu gặp em.”
Ngoài cửa sổ, mưa rơi đều đều. Nụ cười đượm buồn của Lâm Mộc Hàn mờ dần, chồng lên gương mặt của cậu mười năm trước.
*
Hôm ấy, thành phố A mưa lớn, nhưng chẳng thể dập tắt nổi cơn say mê ăn chơi của Hàn đại thiếu gia.
Xe thể thao dừng trước cổng biệt thự. Cửa vừa mở, Hàn Thanh Túc vẫn còn mải hôn người ngồi ghế phụ. Đối phương bỗng hoảng hốt kêu lên.
Hàn Thanh Túc giật mình, vừa định nhíu mày thì nghe người kia chỉ ra phía sau: “Thanh Túc, bên ngoài có người kìa!”
Hắn quay đầu, nhìn qua lớp kính ướt mưa, thấy một bóng người mờ ảo nhưng kiên cường. Hắn mở cửa, bước xuống – Lâm Mộc Hàn đang đứng ven đường, tay cầm ô.
Cậu mặc bộ đồ thể thao đơn giản, đeo ba lô, bị mưa xối ướt gần hết người. Đôi mắt đen láy lướt qua người tình mới của hắn, rồi chuyển sang hắn, lạnh lùng hỏi: “Tin nhắn kia của anh là có ý gì?”
Hàn Thanh Túc bực bội vuốt tóc, nhíu mày: “Còn có thể có ý gì? Hai chữ ‘chia tay’ rõ ràng thế, cậu không thấy à?”
Lâm Mộc Hàn siết chặt cán ô, môi tái nhợt: “Tại sao chia tay? Em có chỗ nào không tốt sao?”
“Không có lý do gì cả. Chỉ là không muốn yêu nữa thôi.” Hàn Thanh Túc kéo cậu đi một đoạn, tránh ánh mắt tò mò từ trong xe, đứng trên cao nhìn xuống, “Từ đầu cậu theo tôi cũng vì tiền. Tôi cho cậu ba mươi vạn, chữa bệnh cho ông nội, hai đứa kết thúc.”
“Tiền em coi như mượn. Tốt nghiệp đi làm, em sẽ trả lại anh.” Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn, giọng run rẩy, “Tại sao không yêu nữa? Anh đã hứa sẽ ở bên em mãi mãi, sau này sẽ kết hôn…”
Hàn Thanh Túc bật cười: “Em trai, đó là nói chơi thôi, cậu tin thật à? Tôi nói câu đó với cả chục người rồi, chẳng ai tin cả. Cầm tiền mà đi đi. Nếu không đủ, tôi cho thêm ba mươi vạn nữa.”
Giữa cơn mưa, vẻ dịu dàng, âu yếm thường ngày của hắn tan biến, chỉ còn lại sự cao ngạo, khinh miệt và châm chọc. Lâm Mộc Hàn nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt bỗng đỏ hoe.
“Đừng khóc, chiêu đó vô dụng với tôi.” Hàn Thanh Túc đút tay vào túi, bực bội nhìn cậu, “Sau này đừng tìm tôi nữa. Bạn trai mới của tôi ghen lắm, thấy là lại tức.”
Lâm Mộc Hàn thở dồn dập: “Hai người từ khi nào…?”
“Hôm nay mới quen. Hôm qua tôi với cậu chia tay, cũng coi như nối tiếp liền mạch. Tôi chả thích trò ngoại tình.” Hàn Thanh Túc vội thanh minh, “Hợp thì đến, tan thì đi.”
Lâm Mộc Hàn nghiến răng: “Vừa quen đã đưa về nhà?”
“Hai đứa tôi vừa quen đã vào khách sạn rồi còn gì.” Hàn Thanh Túc nhếch mép, thản nhiên nhìn cậu, “Đi đi em trai, dây dưa làm gì cho mất mặt.”
Trán Lâm Mộc Hàn nổi gân xanh. Cậu cố kìm nén cơn phẫn nộ, giọng khàn đục: “Có phải vì lần trước em không chịu… Giờ em có thể sửa.”
Hàn Thanh Túc nhướn mày. Lần trước, hắn quá mức hưng phấn, bày ra đủ trò, khiến người kia ngất đi, tỉnh lại thì nhất quyết không chịu tiếp tục. Nhưng hắn chỉ coi đó là trò đùa vui… Dù vậy, đó không phải lý do.
Lý do thật sự là sau mỗi lần, thằng nhóc này lại nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn nuốt chửng sống, khiến hắn thấy… sợ chết khiếp.
Hàn Thanh Túc khẽ cười: “Không phải vì vậy. Chỉ là… chơi chán rồi.”
Lâm Mộc Hàn ném ô đi, tung một cú đấm thẳng vào mặt hắn.
Hàn Thanh Túc không phản kháng, lau máu ở khóe miệng, cười hỏi: “Hả giận chưa?”
Lâm Mộc Hàn lạnh lùng nhìn hắn, đôi mắt đỏ ửng trong mưa, cuối cùng bật cười cay đắng: “Tôi đúng là mù mắt.”
Đây là lần đầu tiên Hàn Thanh Túc chia tay một cách căng thẳng như vậy. Hôm đó, Lâm Mộc Hàn đứng trong mưa suốt đêm, hắn làm ngơ. Sau đó, cậu tìm đến nhiều lần, lần nào hắn cũng sai người đuổi đi. Từ đó, chẳng còn gặp lại.
*
Lâm Mộc Hàn trước mặt vẫn cười, nhưng nụ cười giờ đây pha chút bất lực và buông bỏ.
“À.” Hàn Thanh Túc xoa mũi, quay mặt đi, lảng tránh: “Chuyện cũ rồi.”
“Anh Hàn, đừng hiểu lầm. Em thật sự yêu bạn trai em, sắp kết hôn rồi.” Lâm Mộc Hàn mỉm cười nói về một người vốn không tồn tại, “Dù là ai, đứng mưa cả đêm chờ em, em cũng sẽ đối xử tử tế như vậy.”
Hàn Thanh Túc bị chạm đúng nỗi đau, trong lòng bực tức, thẹn quá hóa giận. Lâm Mộc Hàn đứng dậy, đi vào phòng ngủ.
Hắn chậc một tiếng, khó chịu với ám chỉ rõ ràng trong lời nói của y. Hắn vẫn cho rằng mình chẳng sai. Rõ ràng là chơi đùa, chính Lâm Mộc Hàn mới là người làm mọi chuyện trở nên khó coi.
Hắn uống hai ngụm nước, hơi nóng xông lên mũi khiến hắn hắt xì. Đợi mãi không thấy Lâm Mộc Hàn ra, mí mắt nặng trĩu, hắn dựa vào ghế sofa rồi thiếp đi. Một lúc sau, Lâm Mộc Hàn bước ra, tay không mang gì. Y đến bên sofa, bế ngang Hàn Thanh Túc lên, đặt vào giường.
“Anh Hàn? Anh ơi?” Y ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng vỗ mặt hắn, “Anh mệt rồi à?”
Hàn Thanh Túc nhíu mày, hé mắt nhìn y một cái, mơ hồ “ừm” một tiếng.
“Vậy tối nay đừng đi nữa, được không?” Lâm Mộc Hàn xoa mặt hắn, “Ngoài trời mưa to lắm.”
Hàn Thanh Túc nhắm mắt, lại “ừ” nhẹ. Hắn định lật người ngủ tiếp, nhưng bờ vai bị Lâm Mộc Hàn đè chặt, không thể động đậy. Y cúi xuống, cắn nhẹ lên khóe môi hắn: “Anh biết không, mấy năm qua em nhớ anh đến mức nào?”
Hàn Thanh Túc nghiêng đầu tránh, nhưng cằm bị bẻ ngược lại, buộc phải hé môi đón lấy nụ hôn mờ ám ấy.
“Anh chẳng biết gì cả.” Lâm Mộc Hàn thở dài khẽ khàng bên tai, hôn nhẹ lên cổ hắn, “Ngay cả tên em, anh cũng quên mất rồi. Hàn Thanh Túc, một kẻ cặn bã như anh, dựa vào đâu mà dám yên tâm vui vẻ đi kết hôn?”
Có lẽ nghe thấy tên mình, Hàn Thanh Túc theo bản năng kéo người kia vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc: “Cục cưng… đừng quấy…”
Ánh mắt Lâm Mộc Hàn bừng lên sát khí. Y nhìn chằm chằm hắn, rồi cắn mạnh vào môi hắn.
Hàn Thanh Túc chẳng muốn đáp lại, uể oải đẩy vai y: “Buồn ngủ chết… Đừng làm phiền nữa, Tiểu Hàn.”
Lâm Mộc Hàn sững lại, túm cổ áo hắn, ép hắn ngẩng đầu: “Anh vừa gọi em là gì?”
Hàn Thanh Túc mệt mỏi đến mức không mở nổi mắt: “Ừm… được.”
Lâm Mộc Hàn bật cười vì bị chọc tức, buông tay để mặc hắn ngã xuống giường, quần áo xộc xệch. Y sang phòng bên, gọi vài cuộc điện thoại.
Khi trở lại, Hàn Thanh Túc đã ôm chăn ngủ say như chết. Lâm Mộc Hàn khép cửa, kéo chăn lại, ôm người vào lòng. Hàn Thanh Túc dường như không quen bị ôm, định ngẩng đầu lên thì cổ bị giữ chặt, không thể cử động.
“Anh à, em không thể nhẫn tâm như anh. Thấy anh như con chó tội nghiệp, đứng mưa dưới lầu chờ em, em không nỡ bắt anh chờ suốt đêm.” Lâm Mộc Hàn hôn nhẹ lên mặt hắn, xoa vòng eo, khẽ cười, “Em còn rót nước ấm, cho anh ngủ trên giường. Anh có nên cảm ơn em không? Ở khách sạn thì có gì tốt? Ở bên em, em sẽ chăm sóc anh chu đáo. Chẳng ai cần anh, nhưng em muốn có anh… Anh à, chắc chắn anh khóc sẽ rất đẹp.”
Người trong lòng say giấc, không đáp lại.
Lâm Mộc Hàn hít sâu, cố kiềm chế, như tự nhủ: “Chờ thêm chút nữa… Chỉ cần thêm chút nữa thôi. Anh ngủ như chết thế này thì còn gì thú vị, thật là thất vọng.”
“Nhưng em có thể thu trước chút lợi tức… Anh thấy có đúng không?” Trong căn phòng tối, tiếng cười trầm thấp từ từ vang lên.
Ngày hôm sau, Hàn Thanh Túc tỉnh dậy, nhìn căn phòng quen thuộc, cảm nhận cơn đau đầu quen thuộc, trên người chỉ mặc áo thun trắng và quần đùi, sắc mặt như vừa thấy quỷ.
Chết tiệt, sao lại ngủ ở đây lần nữa?
Trên giàn phơi là bộ quần áo hắn mặc hôm qua và chiếc khăn trải giường cũ – rõ ràng vừa được giặt. Hắn bước xuống giường, đùi trong âm ỉ đau, xương quai xanh cũng nhức, tay mỏi rã rời. Hắn bước vào phòng tắm, lột đồ ra – trên hình xăm ở xương quai xanh là một vết cắn tím bầm, đùi đỏ ửng, tay vẫn còn vương mùi lạ kỳ. Dù ngốc đến đâu thì hắn cũng biết tối qua Lâm Mộc Hàn đã làm gì. Huống chi hắn vốn chẳng ngốc – đây toàn là những trò hắn từng chơi!
Hắn xoa huyệt thái dương, điện thoại reo. Một số lạ, nhưng quen tai. Quả nhiên là Lâm Mộc Hàn.
“Anh, bữa sáng em để trong nồi, anh hâm lại ăn nhé. Em ra ngoài chạy xe rồi.” Giọng Lâm Mộc Hàn vang lên dịu dàng, “Quần áo em đã gấp xong, để trên ghế sofa. Anh cần gì cứ gọi em.”
“Lâm Mộc Hàn.” Hàn Thanh Túc mặt tối sầm, “Tối qua cậu làm gì tôi?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc: “Hôm qua, sau khi anh ngủ, em có uống chút rượu, nhầm anh với bạn trai em… Nhưng em không làm gì cả, chỉ… không nhịn được dùng tay anh…”
“Cậu gọi đó là không làm gì?” Hàn Thanh Túc lạnh lùng, “Tôi đã nói rõ rồi. Tôi không có ý gì với cậu. Chuyện xưa đã qua. Dù cậu gặp tôi cố ý hay vô tình, chúng ta cũng không thể.”
Đầu dây truyền đến tiếng cười khẽ: “Anh à, anh vào bar, tùy tiện kéo ai lên giường cũng được, sao em thì không được? Lại nữa, em còn chưa làm gì mà anh đã hốt hoảng thế, anh lo cái gì?”
“Cút đi!” Hàn Thanh Túc gầm lên, “Mẹ nó, đừng để tôi thấy mặt cậu nữa!”
Hắn tắt máy, nhìn vết cắn tím trên hình xăm trong gương, tức điên chửi thề.
Trong xe, Lâm Mộc Hàn nhìn màn hình điện thoại tắt, thong thả cười khẽ.
Làm sao đây, hình như chọc giận người ta quá mức rồi.
Nhưng… giận lên cũng đáng yêu quá.