Chương 55: Điều bí mật

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 55: Điều bí mật

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói cho em nghe một điều bí mật
—— oOo ——
Dù trong mơ, Lâm Mộc Hàn cũng không dám mơ đến một chuyện viển vông như thế.
Cứ tưởng Hàn Thanh Túc đang ở thành phố C xa xôi, thậm chí có thể đã chạy đến nơi nào không ai biết, nhưng lúc này hắn lại đứng ngay cửa phòng ngủ, duỗi tay ôm chặt y vào lòng.
Chẳng chạy trốn.
Chỉ ở khách sạn sát cạnh nhà y.
Thậm chí ba giờ sáng, khoảnh khắc lạnh nhất, hắn đã chạy đến tận nơi.
Lâm Mộc Hàn chậm rãi nâng tay lên, ôm eo Hàn Thanh Túc, hỏi: "Anh ơi, đói không?"
Hàn Thanh Túc ngẩng đầu: "Hơi hơi đói."
Lâm Mộc Hàn nấu cho hắn một tô mì. Hàn Thanh Túc vừa ngửi thấy mùi thơm, cơn đói bỗng dâng lên dữ dội. Một tô mì nhanh chóng biến mất vào bụng hắn, hơi ấm lan tỏa khắp người, xua tan cái lạnh đêm khuya.
Hắn nhận lấy ly nước ấm Lâm Mộc Hàn đưa, uống một ngụm, đặt xuống bàn.
"Thực ra, không phải là rảnh rỗi không có việc gì làm, anh cũng có chút dụng ý."
Lâm Mộc Hàn cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm vui kỳ lạ, ngón tay trên đùi không tự chủ mà run lên. Y chợt mong chờ điều gì đó, nhưng lý trí lại gạt bỏ ngay ý nghĩ vừa manh nha. Y thậm chí không nhìn vào Hàn Thanh Túc, hạ giọng hỏi: "Dụng ý gì?"
Hàn Thanh Túc mỉm cười: "Sếp Lâm, có hứng thú hợp tác không?"
Cây non vừa nhú khỏi mặt đất đã bị dòng nước lạnh xối thẳng xuống đầu. Lâm Mộc Hàn vô cùng thất vọng, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, như thể mọi chuyện vốn nên như thế. Y ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt kiên định và quan sát của Hàn Thanh Túc, lãnh đạm nói: "Không hứng thú."
"Hả?" Hàn Thanh Túc hơi sửng sốt. Sự từ chối dứt khoát của Lâm Mộc Hàn khiến hắn bất ngờ.
Không nên như thế chứ.
Lâm Mộc Hàn đứng dậy nói: "Anh ơi, sau này cứ ở dưới tầng hầm đi."
"?" Hàn Thanh Túc ngàn lần không ngờ sự việc lại diễn biến theo chiều hướng này, hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của hắn, thậm chí hắn không kịp phản ứng.
Lâm Mộc Hàn chống hai tay lên bàn ăn, hơi cúi người, dùng tư thế áp đảo tiến lại gần hắn: "Anh, anh vui lắm sao khi chơi em? Em đưa anh đến thành phố C, anh tự ý ở lại, tự tiện lấy chip ra khỏi cơ thể, định vị ngược điện thoại của em, còn ra vẻ thông minh bên cạnh em. Trong vòng mười phút, anh chạy đến tận nơi thì sao? Anh nghĩ em sẽ cảm động à? Hay anh thích nhìn em bị trêu chọc như chó? Anh là kẻ lừa em trước, cúp máy khi em đang nói chuyện. Anh, anh thật không nghe lời."
Hàn Thanh Túc ngửa đầu ra sau: "Lũ khốn kia toàn nghĩ cực đoan vậy à?"
Lâm Mộc Hàn nói: "Nếu anh không thể rời khỏi em thì suốt đời đừng bao giờ bước ra ngoài nữa."
Hàn Thanh Túc chọc vào mặt y: "Trong tình huống này, em nên nói 'cảm ơn anh, em rất vui vì anh không bỏ đi', chứ không phải hù dọa người ta."
"Anh nghĩ em đang dọa anh?" Lâm Mộc Hàn bị hắn chọc đúng vết thương nơi khóe miệng, ánh mắt trở nên u ám.
Hàn Thanh Túc thản nhiên: "Em dọa anh suốt đấy thôi? Yên tâm, anh quen rồi."
Năm phút sau.
Hàn Thanh Túc ngồi trên giường dưới tầng hầm, ánh mắt ngây dại: "Em làm thật à?"
Lâm Mộc Hàn véo cổ chân hắn, quỳ xuống đất, để hắn đặt chân lên gối mình: "Đồ sẽ giao đến vào ngày mai, kích cỡ vừa vặn. Anh, nếu không thích đeo ở cổ thì đeo vào tay chân, sau này phạm vi hoạt động của anh chỉ giới hạn trong tầng hầm này, vui không?"
Hàn Thanh Túc đạp đạp lên đùi y: "Quả nhiên sống với lũ khốn cần phải có tâm lý vững vàng, mẹ nó bây giờ anh muốn đánh em."
Lâm Mộc Hàn nói: "Tùy anh, miễn là anh không chạy."
Hàn Thanh Túc thở dài, ngồi lùi về phía sau, vỗ nhẹ nệm giường: "Lên đây ngồi, tầng hầm lạnh, sau này già rồi lại thấp khớp."
Hắn nói xong tự thấy buồn cười: "Lâm Lão Hàn tuổi già thấp khớp, há há."
Lâm Mộc Hàn đứng bên mép giường: "Anh, em sẽ không hợp tác gì với anh cả, giữa chúng ta không thể có quan hệ bình đẳng, suốt đời anh chỉ có thể phụ thuộc vào em, vĩnh viễn không thoát khỏi tay em."
"Quào." Hàn Thanh Túc nhìn y tán thưởng, "Lời này anh chỉ nghe trong phim ba xu, em nói ra mà không ngượng miệng à?"
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn hồi lâu: "… Hơi hơi."
Hàn Thanh Túc vỗ vỗ giường: "Em lên đây trước đi, không là anh cứ cảm giác em sắp chơi xấu anh."
Lâm Mộc Hàn ngồi xếp bằng trên giường, cầm sợi xích sắt bên cạnh: "Anh cảm thấy thế nào là chơi xấu?"
Hàn Thanh Túc đưa cổ tay ra: "Ví dụ em quay lưng đi, nhốt anh một mình dưới này, chỉ nói chuyện với anh qua camera."
"Không đâu." Lâm Mộc Hàn quấn nhẹ hai vòng lên cổ tay hắn, cúi mắt nói, "Em biết anh sợ ở một mình."
Hàn Thanh Túc hài lòng gật đầu, ghé sát nghiêng đầu nhìn y: "Thật không suy xét hợp tác chút nào à? Không thì em nghe anh nói điều kiện trước đi? Không được nữa anh sẽ bảo Hàn Thanh Nhiên làm cho em cái PowerPoint."
Lâm Mộc Hàn bị hắn kéo lệch trọng điểm: "Sao lại bảo Hàn Thanh Nhiên làm?"
"Tại anh không biết làm." Hàn Thanh Túc hùng hồn đáp, "Em không thể đòi hỏi cao như vậy với một anh thợ sơn tường."
Lâm Mộc Hàn: "Không cần."
"Ferlan muốn mua lại Thanh Sâm." Hàn Thanh Túc lấy sợi xích trong tay y, vừa nghịch vừa quấn lên cổ tay Lâm Mộc Hàn, "Thanh Sâm mới đứng vững ở thành phố A, lại vừa thôn tính một tập đoàn lớn như họ Hàn, việc sáp nhập nghiệp vụ rối như tơ vò. Với Ferlan, đây chính là thời điểm thích hợp nhất để mua lại Thanh Sâm, cũng là lúc thích hợp nhất để nuôi dưỡng nội gián. Có Thanh Sâm làm bàn đạp, Ferlan muốn khai thác thị trường quốc nội sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ngay cả anh cũng không bỏ qua miếng mồi béo bở dâng tận miệng như thế."
Lâm Mộc Hàn nhìn hắn với vẻ khó hiểu: "Thợ sơn tường?"
"Em không cho anh nghề tay trái à?" Hàn Thanh Túc thản nhiên nói.
Lâm Mộc Hàn mặt không biểu cảm: "Em phá sản là đúng ý anh rồi."
"Sao em lại nghĩ vậy?" Hàn Thanh Túc biến sắc kinh hãi, "Phần lớn cổ phần họ Hàn nằm trong tay em, phần còn lại trong tay Hàn Thanh Nhiên, hai người một là chồng anh, một là em trai anh, thế thì khác gì trong tay anh đâu. Hai người phấn đấu kiếm tiền, anh phấn đấu tiêu tiền, sống an nhàn thoải mái không chịu, đi ngóng trông em phá sản làm gì?"
Lâm Mộc Hàn: "…"
Y lại thấy Hàn Thanh Túc nói có lý.
Hàn Thanh Túc ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu cho y ghé sát lại.
Lâm Mộc Hàn không hiểu, nhưng vẫn làm theo, sau đó bị Hàn Thanh Túc ôm mặt hôn chóc một cái: "Xem kìa, khiến em bé Hàn nhà mình sợ đến mức phải chui xuống hầm trốn rồi. Lần sau anh không dọa em nữa, đi đâu cũng sẽ báo cho em biết."
Lâm Mộc Hàn chưa kịp phản ứng, hắn đã kéo y nằm xuống giường. Hàn Thanh Túc túm chăn bọc kín cả hai, ngáp một cái: "Ngủ đi."
Lâm Mộc Hàn thấy hắn đang nói chuyện hợp tác giữa chừng đột nhiên im bặt, không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc anh muốn hợp tác cái gì?"
"Mệt rồi, mai nói." Hàn Thanh Túc nhắm mắt, "Chỗ này em sắp xếp ấm cúng phết, thỉnh thoảng xuống chơi vài ngày cũng được."
"Chơi anh?" Lâm Mộc Hàn bị hắn ôm cứng, hơi nhíu mày, nhưng không đẩy ra.
"Hạ lưu quá." Hàn Thanh Túc cười hừ một tiếng, túm chăn che kín đầu hai người, trong bóng tối tựa trán vào trán Lâm Mộc Hàn, giọng thều thào: "Nói cho em nghe một điều bí mật, không được nói với ai khác."
Tầng hầm này hoàn toàn bí mật, khiến Lâm Mộc Hàn cảm thấy vô cùng an tâm. Tấm chăn chặn hết ánh sáng và tạp âm bên ngoài, trong không gian chật hẹp tối tăm tràn ngập hơi thở Hàn Thanh Túc, hai người da kề da, hơi ấm và nhịp thở tạo thành tấm chắn an toàn hơn cả chăn bông.
Lâm Mộc Hàn cũng vô thức hạ thấp giọng: "Bí mật gì?"
"Hàn Thanh Túc từ trước đến nay chưa từng làm chuyện ngớ ngẩn như nửa đêm chạy khỏi khách sạn tìm người như thế."
Cảm giác ấm áp thấm vào bóng tối, hơi thở họ giao hòa. Lâm Mộc Hàn không nhìn rõ mặt hắn, nhưng trong lòng có thể hình dung rõ ràng dáng vẻ hắn, thậm chí tưởng tượng được khi nói lời này, hắn nhướng mày và cong khóe miệng, lơ đãng tạo nên nụ cười.
Và một chút chân tình, nhỏ bé đến khó nhận thấy, ẩn giấu trong bóng tối và nụ cười đùa cợt.
Lâm Mộc Hàn có chút lúng túng. Y chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp tình huống này, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Vậy sao anh ta lại chạy ra?"
Hàn Thanh Túc đáp: "Vì rảnh."
Có ngón tay đặt lên má y, nhẹ nhàng véo một chút, lại mò đến bên tai, nhẹ nhàng nhéo: "Cũng có thể là vì hắn thật sự rất muốn gặp người, không gặp được là không thể ngủ yên."
Lâm Mộc Hàn bắt lấy cái tay kia: "Sao lại muốn gặp đến vậy?"
"Em nghĩ sao?" Hàn Thanh Túc hỏi thấp giọng.
Lâm Mộc Hàn mím môi: "Vì muốn nói chuyện hợp tác."
"Vậy thì hắn càng không nên đến, chờ thêm hai ngày, đến khi Lâm Tiểu Hàn sốt ruột òa khóc hu hu mới quay lại." Hàn Thanh Túc nói.
Lâm Mộc Hàn siết chặt đến mức tay hắn đau, Hàn Thanh Túc bất đắc dĩ nói: "Liệu có phải, là bởi vì thật sự rất thích, nên mới muốn gặp mặt?"
Lâm Mộc Hàn trầm mặc hồi lâu, buông tay hắn ra, kéo người ôm chặt: "Anh, kể chuyện trước khi ngủ xong rồi, ngủ đi."
Chăn bị xốc lên, đèn trong phòng không biết đã tắt từ bao giờ. Hàn Thanh Túc tự điều chỉnh tư thế thoải mái, thuận thế vỗ lưng y: "Mặt sao vậy?"
Không biết qua bao lâu, tiếng Lâm Mộc Hàn mới vang lên trong bóng tối: "Bị mẹ em đánh."
"Chậc." Hàn Thanh Túc có chút bất mãn.
"Bởi vì em kết hôn với một người đàn ông, không tuân thủ thỏa thuận ban đầu, cưới con gái Ferlan." Lâm Mộc Hàn lãnh đạm nói, "Là em thất tín bội nghĩa trước, bị đánh cũng đáng."
"Thời đại nào rồi mà còn ép duyên kiểu đó." Hàn Thanh Túc cực kỳ bất mãn, "Con gái Ferlan thì sao, cô ta có thể ưu tú bằng anh à?"
Lâm Mộc Hàn ủ rũ nói: "Oona có hai bằng tiến sĩ vật lý và kinh tế, là diễn viên nổi tiếng ở nước họ, còn là người thừa kế do Ferlan chỉ định. Dù không thừa kế gia tộc, tài sản riêng cũng gấp mấy lần Thanh Sâm."
Hàn Thanh Túc khó hiểu mà khựng lại: "Cô ta thích em ở điểm nào?"
Lâm Mộc Hàn: "…"
"Gia tộc Ferlan lợi ích chồng chéo rắc rối, cô ta cần một đối tượng kết hôn biết suy nghĩ, có thể tín nhiệm, lại không can thiệp vào quyết định của mình. Với năng lực của cô ta, liên hôn thương nghiệp hoàn toàn không cần thiết, có lẽ cô ta chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện bảo thủ của Ferlan." Lâm Mộc Hàn cúi mắt nói, "Đương nhiên, không loại trừ khả năng cô ta muốn tiến công vào thị trường quốc nội. Nếu thành công, lợi nhuận tương lai nhiều không kể xiết, nước cờ này đi rất xảo diệu."
Hàn Thanh Túc cười nhạt: "Ha."
Lâm Mộc Hàn nói: "Còn muốn hỏi gì nữa, em đều có thể nói cho anh nghe."
Hàn Thanh Túc xoa khóe miệng y: "Đau không?"
"Không đau." Lâm Mộc Hàn đáp, "Đã quen rồi."
"Ba mẹ em thường xuyên đánh em?" Hàn Thanh Túc hỏi.
"Em cũng muốn vậy, nhưng mãi đến khi tốt nghiệp đại học cũng không gặp họ bao nhiêu lần, nào có cơ hội bị đánh." Lâm Mộc Hàn nói, "Chỉ có ông nội em, tính nóng nảy."
Hàn Thanh Túc không nghe nổi nữa, hận rèn sắt không thành thép: "Mẹ nó em có bị ngốc không?"
Trong bóng đêm yên tĩnh.
Lâm Mộc Hàn cười cười: "Từ trước đến nay cũng không có ai nửa đêm chạy đi tìm em."
Hàn Thanh Túc cáu kỉnh mắng: "Sao không chờ anh xuống mồ luôn rồi hẵng nói câu đó?"
"Đột nhiên nhớ ra." Lâm Mộc Hàn nói, "Anh ơi, được thương mà hoảng."
"Đừng có xem trộm từ điển thành ngữ của anh." Hàn Thanh Túc tát nhẹ gáy y.
Lâm Mộc Hàn bị tát, vùi đầu vào ngực hắn, nhỏ giọng: "Mẹ nó, hơi đau đó."
Hàn Thanh Túc tức giận xoa đầu cho y, lại cúi xuống hôn vết bầm bên khóe miệng.
"Đáng đời."