Chương 7: Phản bội

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điên rồi!
*Chương này có tình tiết bạo lực và cưỡng ép, hãy cân nhắc trước khi tiếp tục!
—— oOo ——
Bước vào căn nhà cũ nát này lần nữa, Hàn Thanh Túc cảm thấy lòng mình hỗn độn vô cùng.
Lâm Mộc Hàn dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp sạch sẽ, khiến mâu thuẫn trong lòng hắn giảm bớt phần nào, nhưng Hàn đại thiếu gia vẫn còn chút ác cảm. Dù đã đợi cả ngày, tâm trạng hắn vẫn thất thường, mệt mỏi tựa vào ghế sofa, cảm thấy khá thoải mái.
“Anh, tối nay anh muốn ăn gì, em nấu cho anh.” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Cái gì cũng được.” Hàn Thanh Túc đáp.
Lâm Mộc Hàn không nói thêm, vào bếp loay hoay một lúc không biết nấu gì. Hàn Thanh Túc nhắm mắt nghỉ ngơi một lát nhưng không nhận được hồi âm, đại thiếu gia hiếm hoi tự trách mình, rồi uể oải ngủ thiếp đi.
Lâm Mộc Hàn nấu xong bữa tối bưng ra, thấy Hàn Thanh Túc dựa vào ghế sofa đã ngủ. Gương mặt hắn lúc này trông mệt mỏi, tóc ướt do mưa làm bết vào trán, quần áo nhàu nát. Cả người hắn giống như một con chó lớn bị mắc mưa, bất lực cuộn tròn trên ghế sofa trong căn nhà của người lạ, nhưng vốn dĩ tính tình cao ngạo, hoàn toàn không biết cách lấy lòng chủ nhân.
Thật đáng thương.
Nhưng dựa vào đâu mà hắn có thể ngủ ngon như vậy?
Lâm Mộc Hàn đặt đồ ăn xuống, đi qua vỗ nhẹ vai hắn, nói nhỏ: “Anh, ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Hàn Thanh Túc nhíu mày, mở mắt nhìn y, mắt đỏ ngầu. Hắn ngây ra một chút rồi gật đầu.
Lâm Mộc Hàn chỉ xào một món rau, với hai người trưởng thành thì hơi sơ sài. Đây thật sự là bữa cơm nghèo nàn nhất Hàn Thanh Túc từng ăn, chỉ có thể cắm đầu ăn cơm.
“Uống rượu không?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hàn Thanh Túc nói: “Tối nay cậu không lái xe à?”
“Tối nay ở lại đây với anh.” Lâm Mộc Hàn nói một cách tự nhiên, đứng dậy lấy vài chai rượu trong tủ lạnh, “Trong nhà chỉ có mấy thứ này.”
Rượu này độ cồn khá cao, Hàn Thanh Túc định không uống, nhưng chỉ cúi đầu ăn nửa chén cơm, cảm thấy khó nuốt. Thấy Lâm Mộc Hàn uống rượu từ tốn, hắn nói: “Cho tôi một ly.”
Hắn hiếm khi ăn xong mới uống, nhưng ít nhất dạ dày không còn khó chịu. Hai người cạn chai trong im lặng, một chai rượu nhanh chóng hết sạch, Lâm Mộc Hàn lại mở chai thứ hai.
“Sao cậu không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì?” Hàn Thanh Túc chưa say, tửu lượng khá tốt, nhưng hắn muốn nói chuyện.
“Ai cũng có chuyện không muốn nói.” Lâm Mộc Hàn ngẩng đầu nhìn hắn.
Hàn Thanh Túc cười lạnh: “Thế mới nói cậu nhạt nhẽo. Người khác đã xáp lại, vừa làm nũng vừa an ủi tôi rồi, còn cậu, một câu ngon ngọt cũng tiếc không chịu nói.”
Lâm Mộc Hàn trầm mặc, lại uống thêm ly rượu.
Hàn Thanh Túc thấy thế cũng uống một hơi cạn sạch, vị cay xộc thẳng vào cổ họng. Hắn nhìn Lâm Mộc Hàn rót đầy cho mình, nói: “Nhà tôi phá sản.”
Động tác rót rượu của Lâm Mộc Hàn khựng lại một chút, lại vờ như không có chuyện gì mà đặt chai rượu xuống: “Ừm, đoán được.”
Hàn Thành Túc nhướng mày: “Dễ đoán lắm sao?”
“Em đón anh ở bến xe.” Lâm Mộc Hàn nói, “Khu chung cư đó đã sập đến mức chẳng còn hình dáng gì… Anh không có nổi bảy vạn, khó đoán lắm sao?”
Hàn Thanh Túc nhấc ly, nở nụ cười: “Suýt thì quên mất là cậu rất thông minh. Sinh viên giỏi đại học A, thủ khoa toàn tỉnh.”
Lâm Mộc Hàn không phản ứng, nói: “Cả tên em anh cũng chẳng nhớ.”
“Đã lâu lắm rồi.” Hàn Thanh Túc nhìn y cười, giọng điệu ngang ngược, “Còn giận sao, Tiểu Hàn?”
“Đừng gọi em như vậy.” Tay cầm chai rượu của Lâm Mộc Hàn hơi siết lại, y nhìn thẳng vào hắn, “Em sợ mình sẽ đập chai rượu lên đầu anh.”
Hàn Thanh Túc cười đến không thẳng nổi eo, cười đủ rồi mới duỗi tay lấy chai rượu ra khỏi tay y, rót cho y một ly: “Đúng là chuyện cậu có thể làm.”
Lâm Mộc Hàn nhìn chằm chằm hắn, không nói gì.
“Tôi chỉ ở nhờ vài ngày, chờ tôi kiếm được tiền sẽ dọn đi.” Hàn Thanh Túc thở dài, “Cậu hiện tại đã có bạn trai, tôi ở đây cũng không ổn.”
“Chia tay rồi.” Lâm Mộc Hàn nói.
Hàn Thanh Túc bị nghẹn một chút, nhéo mạnh giữa mày, nói: “Tiểu Hàn, tôi không nhai lại, trước đây chúng ta qua lại cũng chỉ có ba tháng… Hiện tại tôi không muốn có gì với cậu cả, lúc này tôi đang rối nùi. Tôi rất cảm kích sự giúp đỡ của cậu, nhưng chúng ta không hợp.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Sao lại không hợp?”
Hàn Thanh Túc nhíu mày, đối diện với ánh mắt cố chấp của y, nói: “Mẹ nó cậu căn bản không hề có bạn trai.”
Lâm Mộc Hàn không tỏ ý kiến: “Chứ anh thì có vị hôn thê sao?”
Hàn Thanh Túc nghẹn lại. Chuyện của hắn và Sở Cảnh Nguyên vốn rất ồn ào, tìm hiểu một chút là biết ngay. Lúc nói dối hắn không hề nghĩ mình sẽ còn gặp lại Lâm Mộc Hàn.
Hai người không biết đã uống mấy chai rượu. Đại khái là vì men say, cũng có thể vì hắn buồn khổ lâu rồi mà không có ai để tâm sự, hắn bắt đầu kể với Lâm Mộc Hàn những gì đã xảy ra với mình.
“… Ba tôi qua đời vì tai nạn, em trai tôi tiếp quản công ty. Họ Tần liên hợp với người khác phá sập nhà tôi.” Hàn Thanh Túc nói, “Tên khốn Tần Phù kia ủ mưu đã lâu, tôi xem gã là anh em… rốt cuộc Sở Cảnh Nguyên lại là nội gián gã gài vào…”
“Tôi thật sự yêu cậu ta, tôi cho rằng đó chính là người tôi tìm kiếm bấy lâu.” Hàn Thanh Túc say khướt, “Cậu ta đẹp như vậy, dịu dàng, chu đáo, thông minh, học vấn cao, gia thế đàng hoàng, tình sử sạch sẽ, quan hệ đơn giản… nhưng là một kẻ thủ đoạn. Nhà tôi ai cũng ưng ý cậu ta… Ban đầu tôi chỉ đưa một phần tài sản cho cậu ta quản lý, nhưng sau này phát sinh chút bấn đề, tôi lười xử lý, Tần Phù ra mặt nói có thể hỗ trợ, tôi liền giao hết cho gã với Hàn Thanh Nhiên… Bây giờ ngẫm lại, mẹ nó, toàn bộ đều là cái bẫy bọn họ giăng ra…”
“Khốn nạn.” Hàn Thanh Túc hít sâu một hơi, tự giễu cười nói, “Vợ không còn, tiền cũng mất, đúng là thảm chết mẹ.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Anh thích hắn lắm sao?”
“Đương nhiên thích.” Hàn Thanh Túc lại uống một hớp, “Mỗi đời bạn trai tôi đều thích, không thì yêu đương làm gì… Cậu ấy là người rất thích hợp, cậu hiểu không? Bất luận là gương mặt, dáng người hay tính cách, gia thế, hết thảy đều đúng kiểu tôi muốn, là đối tượng kết hôn lý tưởng nhất. Ngày tôi đưa cậu ta về nhà, ba mẹ tôi đều rất vui mừng, em trai cũng không cãi nhau với tôi… Khi đó tôi nghĩ, chính là cậu ấy… Trên giường cũng biết hầu hạ… vô cùng hoàn mỹ, hoàn mỹ đến không hề chân thật…”
Hắn say, nói chuyện có chút lộn xộn.
Lâm Mộc Hàn cười lạnh một tiếng: “Hắn mà không hoàn mỹ, anh làm sao rơi vào bẫy?”
Đáng tiếc, trên đời chẳng có ai là hoàn mỹ, chỉ có những kẻ ngu xuẩn bị sự giả dối và lừa gạt xoay mòng mòng.
Ánh mắt Hàn Thanh Túc lờ đờ, mông lung nhìn y. Hắn cười, gương mặt hung hãn có thêm mấy phần nản lòng và mềm yếu: “Tôi ngu lắm đúng không? Chắc chắn cậu đang chửi thầm tôi.”
Lâm Mộc Hàn giật giật khóe miệng, đứng dậy túm hắn rời khỏi ghế: “Anh trai, anh say rồi.”
“Đừng có gọi anh trai.” Hàn Thanh Túc dựa lên người y, nhíu mày nói, “Mỗi lần cậu gọi tôi như vậy… mẹ nó tôi đều nhớ đến Hàn Thanh Nhiên… khó chịu muốn chết.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Vậy em gọi anh là gì?”
“Gọi anh Túc là được.” Hàn Thanh Túc câu lấy cổ y, nghiêng đầu hôn nhẹ lên tai y, “Gọi anh yêu cũng được.”
Một giây trước hắn còn nghiêm túc nói mình không nhai lại, nói hai người bọn họ không có khả năng, làm bộ làm tịch bày tỏ tình sâu nghĩa nặng với Sở Cảnh Nguyên; giây tiếp theo đã có thể nhẹ nhàng thoải mái kề cận người khác, lôi kéo hôn hít từ ghế sofa đến tận giường.
Đồ khốn nạn, đáng bị đè.
Lâm Mộc Hàn đương nhiên không cự tuyệt, mắc gì y phải cự tuyệt? Chỉ có mấy chai rượu, Hàn Thanh Túc không say hoàn toàn, tối thiểu nửa dưới vẫn chưa say, khó nhịn nổi muốn châm lại tình xưa. Đây đích xác là điều Lâm Mộc Hàn muốn, tiếc rằng nó hơi lệch quỹ đạo với ý tưởng châm lại tình xưa của Hàn Thanh Túc.
Khi Hàn Thanh Túc bị y đè xuống giường, hắn cười đến vô tư ngả ngớn, hôn cằm y, hỏi: “Em muốn tự làm sao, cục cưng?”
Tuy hơi say, nhưng hắn vẫn nhớ được khoảng thời gian tốt đẹp giữa hai người. Năm đó Lâm Mộc Hàn còn ngây thơ, nhẫn nhịn chịu đựng, nặng nề thô tục, đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm hắn, gương mặt lạnh lùng làm hắn mê mẩn. Hắn đã thẳng thắn hết với Lâm Mộc Hàn, nếu y một hai muốn chủ động… vậy đừng trách hắn không khách khí.
Lâm Mộc Hàn lấy ra một cái cà vạt trong ngăn kéo đầu giường, trói chặt cổ tay hắn lên giường.
Hàn Thanh Túc ung dung cười nói: “Tiến bộ vậy, em trai. Mấy năm nay biết chơi thế à?”
Trước kia hắn muốn trói Lâm Mộc Hàn, thằng nhóc này đều xù hết cả lông, càng khỏi nói đến chuyện tự chủ động… Hàn Thanh Túc chìm trong cả quá khứ có chút tẻ nhạt cùng thực tại đầy kịch tích, đến khi Lâm Mộc Hàn áp xuống, hắn mới muộn màng phát hiện có gì đó không đúng, sợ đến tỉnh rượu quá nửa: “Đù má… Cậu làm gì vậy!?”
Lâm Mộc Hàn bóp chặt cổ hắn, ánh mắt tối tăm: “Đương nhiên là làm anh.”
“Từ từ, mẹ nó, cậu điên rồi!” Hàn Thanh Túc giãy giụa dữ dội, tức giận nói, “Tôi chỉ ở trên!”
“Em cũng chỉ ở trên.” Hắn uống không ít rượu, lại đang bị trói, Lâm Mộc Hàn thưởng thức bộ dạng giãy giụa của hắn, cười nói, “Anh à, em nói rồi, em chỉ yêu một mình anh. Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ kết hôn.”
Hàn Thanh Túc biến sắc, giận dữ nói: “Mẹ kiếp buông tôi ra! Lâm Mộc Hàn!”
“Anh giả vờ ngây thơ cái gì?” Lâm Mộc Hàn suýt thì để sổng mất hắn. Y khóa chặt cổ tay, ấn hắn xuống, “Anh theo em về nhà, còn hôn em, trêu chọc em, không phải là muốn lên giường với em sao?”
“Thì cậu nên là người ở dưới chứ!” Hàn Thanh Túc dỗ dành, “Cưng ơi, đừng làm loạn, trước kia tôi không biết nặng nhẹ, nhưng hiện tại… Ưm!”
Lâm Mộc Hàn giữ cằm hắn hôn lên, thân mật cắn hình xăm trên xương quai xanh của hắn, thấp giọng cười nói: “Anh mà dám chạy em sẽ đánh gãy tay chân anh, lột da anh… Anh à, anh có chịu không?”
Hàn Thanh Túc ban đầu còn giãy giụa kháng cự, nhưng tên khốn Lâm Mộc Hàn này khỏe dã man, tinh thần thoạt nhìn còn không bình thường, hắn bị giọng điệu khủng bố của y dọa sợ, nháy mắt đã lỡ mất cơ hội tốt. Hắn đau đến trán bật gân xanh, tức giận hắn: “Lâm Mộc Hàn! ** mẹ cậu!”
Lâm Mộc Hàn khẽ mỉm cười, hôn lên nước mắt của hắn: “Anh à, anh sẽ thích thôi.”
Hàn Thanh Túc nhìn y chằm chằm, đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Ý cười trong mắt Lâm Mộc Hàn càng tăng lên: “Là ở đây à.”
……
Ánh đèn trên trần nhà dần trở nên mơ hồ lại ướt át, tấm rèm đen dày nặng cản tiếng mưa rơi rào rạt bên ngoài. Cà vạt cột vào đầu giường không biết đã bị tháo ra từ khi nào, chỉ để lại một vệt đỏ thẫm, rối tung thành một mớ hỗn độn không thể gỡ ra trong cơn say mơ màng.
Ngoại trừ kh** c*m lạ lùng và kì dị, Hàn Thanh Túc chỉ nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo tối tăm của Lâm Mộc Hàn vẫn đăm đăm nhìn hắn, hiện lên sắc đỏ diễm lệ như máu.