Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết
Chương 76: Việc Thiện
Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh, em không chê anh.
—— oOo ——
Mã Đồ ngồi trong xe, đối diện là hai người: một người ngũ quan sắc sảo, vẻ ngoài có phần hung hãn nhưng lại đang cười tủm tỉm chơi điện thoại; người còn lại chính là kẻ vừa kéo anh lên xe – nhìn hiền lành tựa học sinh, nhưng giờ đang quát mắng ai đó qua điện thoại một cách dữ dội. Anh khẽ co người lại, rụt vai, rồi lại né sát về phía cửa xe, trông như một con zombie lạc vào vườn đậu Hà Lan.
“Tôi không cần nghe giải thích,” giọng Lục Mạn Quý lạnh như băng, hàng mày sắc lẹm như thể có thể kẹp chết con ruồi, “Phương án của cậu có vấn đề thì tự xử lý. Xử lý không xong thì cút đi. Tôi tốn hơn ngàn vạn để làm dự án phục vụ con gái tôi, cậu lại đưa cái thứ này ra? Vớ vẩn! Người ảo thì không phải là người sao? Giao diện và hệ thống đều do tôi tự tay thiết kế, mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Con gái tôi cái gì cũng phải là nhất, số tiền nó kiếm được còn chẳng bằng số lẻ tài sản nó đứng tên… Câm miệng! Cùng lắm tôi đầu tư thêm ba ngàn vạn, dỗ cho nó vui là được!” Lục Mạn Quý tức đến nỗi kính mắt gần như muốn nứt ra.
Bên cạnh, Hàn Thanh Túc vừa trả lời tin nhắn của Lâm Mộc Hàn vừa lơ đãng hỏi: “Con gái cậu bỏ theo lưu manh rồi à?”
“Con gái anh mới bỏ theo lưu manh!” Lục Mạn Quý lập tức xù lông.
Hàn Thanh Túc nhún vai: “Lâm Mộc Hàn không phải con ruột tôi. Đừng nói nhân vật ảo, dù em ấy sinh cho tôi một con chó, tôi cũng vui vẻ nhận nuôi.”
“Gâu!” Cố Phát Phát chồm hai chân trước lên vai hắn, dúi đầu vào mặt hắn lia lịa.
“Ôi ôi, cục cưng, không thấy chật sao?” Hàn Thanh Túc kéo nó xuống, véo nhẹ vào tai, “Con xem người ta kìa, sẵn sàng vung vài ngàn vạn để dỗ con gái vui, nghe nói con gái họ còn đứng tên công ty, sở hữu bao nhiêu tài sản. Còn cha ruột con đến một khúc xương cũng tiếc không cho con ăn. Sau này làm con ba đi, chịu không? Tối ngày chỉ biết cho con ăn vặt.”
Cố Phát Phát nhìn hắn bằng đôi mắt long lanh, đuôi quẫy tít như cánh quạt, suýt nữa hất văng Mã Đồ – người đang ngồi đối diện – dính sát vào cửa xe.
“Ăn nhiều nữa là thành heo thật rồi.” Lục Mạn Quý véo một cái vào mông con chó, rồi kéo Mã Đồ – gầy trơ xương – lại gần, hỏi: “Tôi hỏi anh, sao không giao điện thoại cho cảnh sát?”
Mã Đồ không dùng ngôn ngữ ký hiệu nữa, mà rút ra một chiếc điện thoại kiểu cũ, bắt đầu lạch cạch gõ chữ.
——
Lâm Mộc Hàn về đến nhà, thấy giày dép vứt bừa bộn ở huyền quan, còn Hàn Thanh Túc nằm dài trên sofa, quần áo dính đầy lông chó, mắt đờ đẫn nhìn trần nhà.
Bình thường Lâm Mộc Hàn không thích trong nhà có người khác. Dì giúp việc và tài xế theo Hàn Thanh Túc từ nhỏ đến lớn đều ở lại biệt thự Thương Sơn. Ở đây chỉ thuê người đến dọn dẹp một hai lần mỗi tuần, phần lớn việc nhà đều do y tự làm… Tự khi kết hôn với Hàn Thanh Túc, không chỉ khối lượng việc nhà tăng vọt, mà cả sức chịu đựng của y cũng lên tầm cao mới.
“Anh ơi?” Lâm Mộc Hàn cất giày vào tủ, đi đến trước mặt Hàn Thanh Túc, kéo hắn dậy khỏi sofa, rồi cởi áo khoác ngoài cho hắn, “Sao vậy?”
“Mệt.” Hàn Thanh Túc gục đầu lên vai y, ôm eo y, thở thều thào, “Anh vác Cố Phát Phát từ khu phía tây về nhà, mệt muốn chết.”
“Phát Phát đâu rồi?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
“Cố Vạn Thanh tới đón nó rồi.” Hàn Thanh Túc dụi dụi cổ y, sau đó thở dài thượt một hơi.
Lâm Mộc Hàn xoa mạnh sau lưng hắn, Hàn Thanh Túc dần thả lỏng. Y lại xoa bóp gáy hắn: “Anh, chuyện này để em lo, được không?”
Hàn Thanh Túc im lặng.
“Anh không tin em?” Lâm Mộc Hàn ôm hắn chặt hơn, “Hay vẫn nghĩ em có liên quan đến chuyện của ba?”
Hàn Thanh Túc cười khẽ: “Em sửa miệng từ hồi nào vậy?”
“Hai ngày trước, lúc em đi tảo mộ với Hàn Thanh Nhiên.”
Hàn Thanh Túc hơi sững lại: “A, Tết Thanh Minh.”
Lâm Mộc Hàn vỗ nhẹ lưng hắn: “Anh, em với Thanh Nhiên đều hiểu anh khó chịu trong lòng. Khi nào anh thật sự muốn đi, thì đi.”
Hàn Thanh Túc cười nói: “Sợ anh chui vào nằm giữa ba mẹ à?”
“Hơi hơi.” Lâm Mộc Hàn thành thật, “Khá là đáng sợ.”
Hàn Thanh Túc ỉu xìu hừ một tiếng: “Không yếu ớt đến vậy đâu.”
“Điện thoại Mã Đồ đưa anh có gì vậy?” Lâm Mộc Hàn hỏi.
Hàn Thanh Túc cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể y, không hiểu vì sao, cảm giác bực bội và nặng nề trong lòng từ từ tan biến, cả người trở nên nhẹ nhõm. Hắn nói: “Người gửi tin cho Mã Duệ là Trần Đồng Hàm.”
Lâm Mộc Hàn buông hắn ra, định đứng thẳng dậy, nhưng bị Hàn Thanh Túc vòng tay ôm ngược lại: “Ngoan nào.”
Lâm Mộc Hàn đành ngoan ngoãn để yên. Trên người Hàn Thanh Túc đầy lông chó, lại còn mùi lẩu, y cố nhịn, nhưng bản tính sạch sẽ cực đoan đang giãy giụa trong lòng.
“Anh ơi, không thì đi tắm trước đi?”
Hàn Thanh Túc tức giận vỗ một cái vào eo y: “Đang nói chuyện nghiêm túc, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến mấy chuyện không trong sáng.”
Lâm Mộc Hàn: “… Chỉ là tắm thôi.”
“Ha.” Hàn Thanh Túc cười khẩy, “Trong đầu em nghĩ gì, anh đoán bằng đầu ngón chân cũng biết.”
Lâm Mộc Hàn bóp cằm hắn, bắt hắn ngẩng lên, khóe miệng nhếch lên: “Anh đoán xem, giờ em đang muốn gì?”
Hàn Thanh Túc cười ngả ngớn: “*ụ chết anh.”
Hơi thở Lâm Mộc Hàn khựng lại, ngón tay siết chặt hơn chút ở cằm Hàn Thanh Túc. Hàn Thanh Túc chọc chọc vào bụng dưới y, cà lơ phất phơ: “Mơ đi, hôm nay đến lượt anh.”
Lâm Mộc Hàn: “Anh à, giữa em với anh không cần phân chia rạch ròi vậy đâu.”
“Được thôi,” Hàn Thanh Túc đáp, “Vậy hạng mục phía tây, em chia thêm cho anh 10% hoa hồng.”
“Hai chuyện này khác nhau.” Lâm Mộc Hàn dời mắt, cúi đầu hôn lên cổ hắn.
Hàn Thanh Túc vò đầu y loạn xạ: “Anh thấy em mờ mắt vì tiền quá rồi đó.”
“Không có tiền thì không cưa được anh.” Lâm Mộc Hàn nói, “Ngay cả tên em, anh còn chẳng nhớ.”
Hàn Thanh Túc lập tức xẹp lép, đau đầu: “Lâm Tiểu Hàn, em nhất định không chịu buông đúng không?”
“Suốt cả đời cũng không buông.” Lâm Mộc Hàn cười lạnh.
Hàn Thanh Túc mặt mày ủ dột: “Lần nào nói chuyện nghiêm túc em cũng lái sang chuyện khác. Sao em đậu thủ khoa tỉnh được vậy? Viết văn mà không lạc đề thật là kỳ tích.”
“Viết văn lạc đề, không thì em đã đạt điểm tối đa rồi.”
Hàn Thanh Túc ngạc nhiên: “Thật á?”
“Đoán xem.” Lâm Mộc Hàn nhìn hắn với ánh mắt nửa cười nửa không.
Hàn Thanh Túc lập tức buông xuôi, để mặc y làm gì thì làm: “Mã Đồ và Mã Phỉ Dao đi dọn dẹp căn nhà mà Mã Duệ từng ở, trên đường bị theo dõi. Mã Phỉ Dao đi học còn gặp người lạ… Mã Đồ nhìn thì vụng về nhưng rất nhanh nhạy, biết họ không xử lý được chuyện này, nên những gì Mã Phỉ Dao nói đều là do cậu ấy dạy. Cậu ấy tìm được việc ở một cơ sở trồng cây cảnh ngoại ô thành phố A, thuê trọ tạm trong thành phố, gần như toàn bộ tiền đều đổ vào tiền nhà, đói đến mức phải ăn cơm thiu. Lục Mạn Quý thấy không đành, mời cậu ta đi ăn cơm.”
Lâm Mộc Hàn hỏi: “Vậy Trần Đồng Hàm thì sao? Tại sao cô ta muốn ép Mã Duệ tự sát?”
“Chuyện này còn thú vị hơn.” Hàn Thanh Túc dựa vào sofa, bỗng chuyển chủ đề, “Dạo này em có liên lạc với Lâm Húc Minh không?”
Lâm Mộc Hàn khẽ nhíu mày: “Không, từ sau khi kết hôn, anh ta không có động tĩnh gì.”
“Tốt,” Hàn Thanh Túc nheo mắt, “Em quả nhiên biết tên đó có ý đồ không trong sáng. Anh đã nói anh không bao giờ nhìn lầm người mà, hắn chắc chắn có ý với em.”
“Không có.” Lâm Mộc Hàn mặt không biểu cảm.
Hàn Thanh Túc nắm quai hàm y: “Nào, nhìn thẳng vào mắt anh, thề là em không biết đi, nếu không thì sẽ ly…”
Chữ “ly” vừa bật ra, tay Lâm Mộc Hàn đang nắm cổ tay hắn lập tức siết chặt, khớp hàm căng lên. Hàn Thanh Túc thấy vậy liền dừng lại, vội đổi hướng: “...Nếu không thì cả đời chỉ được ở dưới.”
Khó nói đây là trừng phạt hay không, nhưng rõ ràng với Lâm Mộc Hàn, điều này đã đủ. Dù sao thì từ mười năm trước, y đã nuôi mộng đè Hàn Thanh Túc. Hắn khẽ cúi mắt, trầm ngâm, cảm thấy hình phạt này có lẽ chỉ đứng sau chuyện ly hôn.
Lâm Mộc Hàn im lặng.
“Giỏi thật đó, Lâm Mộc Hàn,” Hàn Thanh Túc nói, giọng có chút chua chát, “Trước ở Vu Thành em giả bộ nghiêm túc lắm, nào là Lâm Húc Minh thẳng, nào là canh chừng anh cẩn thận. Có thật là hai người chưa từng qua lại không?” Hắn càng nói càng thấy lòng cay đắng. Lần đầu tiên, hắn hiểu vì sao Lâm Mộc Hàn cứ hở ra là lôi chuyện cũ ra nói. Nghĩ đến khả năng Lâm Mộc Hàn và Lâm Húc Minh đã từng có gì đó – dù chỉ là danh nghĩa anh em – đại thiếu gia bắt đầu cáu kỉnh.
Miệng thì nói đùa cho vui, nhưng nếu chuyện này là thật… Hàn Thanh Túc nghĩ mãi cũng không tìm được từ nào phù hợp, cơn ghen tuông trong lòng bắt đầu sôi sục. Nếu là bạn trai cũ nào khác, hắn còn có thể rộng lượng an ủi, dù sao ai chẳng có quá khứ, chính hắn còn có cả rổ. Sở Cảnh Nguyên cắm sừng hắn, hắn cũng chỉ tức giận muốn trả đũa thôi.
Đây là lần đầu tiên Hàn Thanh Túc nếm trải cảm giác này: nổi giận nhưng không dám bộc lộ, ghen ghét vô cớ, khó chịu không lý do, nhưng tức đến đâu cũng chỉ biết nuốt vào bụng, rồi lại không nhịn được mà trút ra ngoài… Mà bản thân hắn lại có quá nhiều quá khứ, hoàn toàn không có tư cách để nói.
Lâm Mộc Hàn đang lựa chọn từ ngữ, nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh biến đổi liên tục, cảm thấy vô cùng thú vị.
“Sao em không nói gì?” Hàn Thanh Túc nhướng mày nghịch ngợm, “Mẹ nó, trước em còn nói anh là mối tình đầu của em.”
“Ừm.” Lâm Mộc Hàn khẽ đáp, “Là mối tình đầu. Có ai quy định chia tay mối tình đầu rồi không được yêu ai nữa đâu.”
Hàn Thanh Túc sững sờ, kinh ngạc nhìn y: “Em còn nói suốt mười năm qua trong lòng em chỉ có anh, không yêu ai khác, yêu anh đến phát điên.”
“Anh à,” Lâm Mộc Hàn nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác cay cú kỳ lạ. Y cong khóe miệng, ghé sát vào tai hắn, thì thầm: “Lời ngon tiếng ngọt thì nói cho êm tai. Anh còn hứa chờ em tốt nghiệp sẽ kết hôn cơ mà. Em thì chung tình lắm, một hai năm mới đổi bạn trai một lần, tổng cộng cũng chỉ hơn chục người. Em học theo anh cả, chia tay ai cũng cắt đứt sạch, dỗ dành người ta vui vẻ rồi mới buông tay.”
Hàn Thanh Túc tái mặt, nhưng cũng chỉ dám trừng mắt oán giận, nghiến răng ken két.
Lâm Mộc Hàn xoa nhẹ eo hắn: “Anh, thật sự để tâm sao?”
Hàn Thanh Túc gạt tay y đi, thấy Lâm Mộc Hàn sững sờ, lại nén giận nắm tay kéo về, hừ lạnh: “Yêu thì cứ yêu, ai mà nhịn được mười năm chứ. Yên tâm, anh để bụng làm cái gì.”
Đại thiếu gia nghiến răng nghiến lợi, vẫn cố làm bộ: “Không phải chỉ hơn chục bạn trai cũ thôi sao? Cố gắng chút nữa là vượt mặt anh rồi.”
Lâm Mộc Hàn cười khẽ: “Anh ơi, anh tốt quá.”
Hàn Thanh Túc nhìn y vài giây, rồi dời mắt, định đứng dậy: “Anh đi tắm đây, người toàn mùi lẩu.”
Lâm Mộc Hàn ung dung giữ chặt, không buông tay, giam hắn tại chỗ: “Không sao anh, em không chê anh.”
Hàn Thanh Túc từ nhỏ đến lớn luôn được người khác nhường nhịn, lần này trong lòng vừa bực vừa khó hiểu, muốn mỉa mai mà lại không có lý do, đành để Lâm Mộc Hàn ôm, như con cá nóc bị nhúng lẩu – tức mà không dám nói. Lâm Mộc Hàn vốn định nhân cơ hội này dằn mặt hắn, cho Hàn Thanh Túc nếm mùi ghen tuông, ai ngờ phản ứng của hắn còn mạnh hơn mong đợi. Y vừa vui vì anh của y yêu y, lại vừa bực vì anh của y đúng là kiểu khoan dung với người, khắt khe với mình, bị nuông chiều thành hư.
Loại đại thiếu gia tính nết xấu xa này cần phải dạy dỗ nghiêm khắc một phen.
Lâm Mộc Hàn đã chuẩn bị tâm lý, thậm chí tính toán cả việc nếu Hàn Thanh Túc nổi khùng thì y nên nhường nhịn thế nào. Ai ngờ, Hàn Thanh Túc hờn dỗi cả buổi, rồi tự động thò qua ôm y vào lòng, thở dài: “Thôi, không sao. Hiện tại em thuộc về anh là được. Dù sao thì anh chắc chắn cũng là người đẹp trai nhất, tình đầu lẫn chân ái đều là anh.”
Lâm Mộc Hàn không ngờ hắn lại nói vậy, lòng lập tức mềm nhũn. Hơn nữa, Hàn Thanh Túc trên phương diện tình cảm vốn rất chững chạc. Y đang định mở miệng giải thích là mình chỉ bịa chuyện thì đã nghe hắn gầm gừ bên tai: “Mẹ kiếp, thằng đần Lâm Húc Minh, anh đã biết nó không phải thứ tốt, sớm muộn gì anh cũng giết nó. Ngoài nó ra còn ai nữa, đưa hình ra cho anh xem!”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Chững chạc cái đếch gì.