Chương 78: Chặng Cuối

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết

Chương 78: Chặng Cuối

Limited Lover - Quy Hồng Lạc Tuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh bám em quá.
—— oOo ——
Căn nhà ở Vu Thành đã lâu không người ở, phủ kín một lớp bụi dày.
Lần trở lại đây, Hàn Thanh Túc bồi hồi nhớ lại, nói: “Lâm bé yêu, em còn nhớ hồi hai đứa mình ân ái khắp mọi ngóc ngách trong nhà này không? Lúc đó em chẳng coi anh ra gì, cơm không cho ăn, món không cho nấu, suốt ngày nhốt anh trong nhà, nói không hợp là ra tay. Anh chỉ như công cụ giải sầu, vài hôm lại phải vào bệnh viện. Ôi, cũng không hiểu sao anh chịu đựng nổi.”
Lâm Mộc Hàn siết chặt cây lau nhà, nghiến răng cười: “Anh à, anh không nói kiểu đó với Hàn Thanh Nhiên chứ?”
“Đâu chỉ Hàn Thanh Nhiên, Lục Mạn Quý, Cố Vạn Thanh, cả Cố Phát Phát nữa, ai cũng biết.” Hàn Thanh Túc thản nhiên đáp, “Đó là quãng thời gian tăm tối nhất đời anh… Lau thêm chỗ này nữa đi, chậc, mấy cái đồ nhựa này dỏm quá, em mua đống rác này về làm gì?”
Lâm Mộc Hàn nhạt giọng: “Rác rưởi trong nhà này đều do anh mua.”
Hàn Thanh Túc ngạc nhiên: “Thật không? Đừng đổ oan cho anh chứ.”
Lâm Mộc Hàn chỉ cây lau vào mặt hắn: “Anh, tốt nhất là nói rõ cho em.”
Hàn Thanh Túc giơ tay hàng: “Anh sai rồi, đừng đánh anh.”
“Em đánh anh bao giờ?” Lâm Mộc Hàn nghiến răng.
Hàn Thanh Túc sững người, chỉ vào chiếc sofa: “Hồi trước em đè anh ở đây đánh— Ặc.”
Lâm Mộc Hàn lập tức bịt miệng hắn, thẹn quá hóa giận: “Chuyện này không cần nhắc lại.”
Hàn Thanh Túc cười gian: “Không cần nói, vẫn rất phê.”
Lâm Mộc Hàn cũng không thể phản bác: “Anh không nói cả chuyện đó với bọn họ chứ?”
Hàn Thanh Túc véo cổ tay y: “Chọc em chơi thôi, anh còn có giới hạn mà.”
“Không thấy giới hạn nào cả.” Lâm Mộc Hàn tiếp tục lau dọn.
Đại thiếu gia đi đi lại lại, giám sát một vòng. Khi Lâm Mộc Hàn sắp hết nhịn, hắn bỗng bê thùng nước lên: “Chồng yêu, anh đi thay nước cho em.”
Lâm Mộc Hàn: “…”
Chậc.
——
Mặc dù đại thiếu gia thấy khó hiểu vì sao Lâm Mộc Hàn vừa về đã lao vào dọn dẹp, nhưng cũng miễn cưỡng phối hợp. Chỉ đến khi nghe y nói muốn gặp riêng Lâm Húc Minh, hắn lập tức khó chịu.
“Gã đó có ý đồ xấu với em.” Hàn Thanh Túc cương quyết phản đối, “Em vai không khiêng, tay không đánh, ai nói gì cũng tin. Nếu gã làm gì em, anh cũng không kịp cứu. Biết đâu nó là loại b**n th**, si mê đàn ông có gia đình như em.”
Lâm Mộc Hàn khẽ giật khóe miệng: “Anh muốn nghe lại chính mình nói gì không?”
Hàn Thanh Túc bực bội: “Gã ấy thật sự chưa làm gì em à?”
Lâm Mộc Hàn bước tới gần: “Anh à, năm xưa nếu em không cần tiền gấp, anh thậm chí chẳng bao giờ nhìn thấy sợi tóc em.”
Hàn Thanh Túc xoa eo y, hừ lạnh: “Rõ ràng là nhờ anh đẹp trai.”
Lâm Mộc Hàn không thể phủ nhận, gạt tay hắn ra: “Chỉ là về ăn cơm cùng ba mẹ thôi.”
Hàn Thanh Túc nói ngay: “Anh đi cùng.”
“Anh đi sẽ khiến anh ta cảnh giác.” Lâm Mộc Hàn dừng lại, “Anh quá dễ kích động.”
Hàn Thanh Túc không tin: “Anh điềm tĩnh thế này, kích động cái gì?”
Lâm Mộc Hàn vỗ nhẹ lên mặt hắn: “Em nói anh quá phóng khoáng, tự do quá mức.”
“Ha.” Hàn Thanh Túc cười lạnh.
Cuối cùng, Hàn Thanh Túc vẫn đi theo.
Khi họ đến, Lâm Húc Minh đang nấu ăn. Anh ta cười mở cửa, tay còn dính nước: “Tiểu Hàn, đến rồi à?”
“Anh.” Lâm Mộc Hàn lễ phép gật đầu.
“A, anh vợ, lâu rồi không gặp.” Hàn Thanh Túc chui ra từ sau lưng Lâm Mộc Hàn, tay xách đồ, “Phiền anh rồi.”
Nụ cười của Lâm Húc Minh cứng lại: “Anh Hàn cũng tới?”
“Anh vợ đừng khách sáo, gọi em Tiểu Hàn là được.” Hàn Thanh Túc dúi đồ vào tay anh ta, “Tặng ít quà cho ba và dì, đừng chê nhé.”
Chữ “ba” từ miệng hắn khiến Lâm Húc Minh sững lại. Hàn Thanh Túc vừa rảnh tay đã khoác vai Lâm Mộc Hàn, cười: “Không chào đón à?”
Lâm Húc Minh gượng cười, né sang một bên: “Có gì đâu, mời vào.”
Lâm Mộc Hàn và Hàn Thanh Túc bước vào. Lâm Hưng Học và Trang Linh cũng có nhà. Lâm Hưng Học mặt lạnh tanh, Trang Linh vẫn nồng nhiệt như xưa: “Dì bảo để dì nấu, Húc Minh cứ nhất quyết tự làm. Hai đứa ngồi đi, lát xong liền.”
Lâm Húc Minh đặt đồ xuống, cười nói: “Anh nấu đủ cho bốn người rồi, xuống mua thêm ít đồ. Tiểu Hàn, đi cùng anh không?”
Hàn Thanh Túc nhíu mày khó chịu. Lâm Mộc Hàn đè vai hắn, đứng dậy: “Được. Anh ở đây nói chuyện với ba và dì đi.”
Hàn Thanh Túc tức giận véo cổ tay y một cái mới buông.
Ngoài trời nóng, Lâm Húc Minh để Lâm Mộc Hàn đi trong bóng râm, còn mình đi phía ngoài. Anh ta đưa điếu thuốc cho y, nhưng bị từ chối.
“Cai rồi.” Lâm Mộc Hàn nói.
Lâm Húc Minh: “Lúc nghiện nặng thế mà cũng cai được?”
“Hàn Thanh Túc bị viêm phế quản dị ứng, hễ ngửi khói thuốc là không chịu nổi.” Lâm Mộc Hàn giải thích, “Mùa đông năm ngoái ho suốt mấy tháng liền.”
Lâm Húc Minh cười hỏi: “Khi nào định tổ chức đám cưới?”
“Chờ thêm một thời gian nữa, chưa vội.” Lâm Mộc Hàn thấy anh ta châm thuốc, liền hỏi: “Anh, dạo này công việc thế nào?”
“Vẫn vậy, không có gì làm thì tăng ca.” Lâm Húc Minh liếc y một cái, “Em thật sự định sống trọn đời với Hàn Thanh Túc à? Anh ta chịu yên phận được sao?”
“Lỡ rồi, chấp nhận thôi.” Lâm Mộc Hàn cười, “Giờ anh ấy cũng chẳng còn mấy tiền, muốn không ổn định cũng phải ổn định.”
Lâm Húc Minh khẽ cười.
“Anh, công việc ở Vu Thành nhiều mà cực, không bằng về thành phố A đi.” Lâm Mộc Hàn nói như vô tình, “Em quen vài bệnh viện tư tốt, với trình độ của anh thì không vấn đề gì.”
Lâm Húc Minh thở dài: “Ba mẹ già rồi, em không ở cạnh, anh cũng không thì không yên tâm. Anh ở đây ít ra còn chăm sóc được phần nào.”
Lâm Mộc Hàn nói: “Lần này em về là để bàn với anh chuyện này. Hai người đều lớn tuổi, em thấy thành phố A điều kiện tốt hơn, muốn đưa ba và dì lên đó dưỡng lão. Trước kia bận rộn, không có thời gian, cũng không đủ điều kiện. Giờ mọi việc cơ bản ổn định, em cũng đã lập gia đình, nên để họ an hưởng tuổi già.”
Lâm Húc Minh sững sờ: “Tiểu Hàn?”
“Anh, chuyện cũ đã qua rồi, dù sao cũng là máu mủ ruột thịt.” Lâm Mộc Hàn cười nhẹ, “Gia đình đoàn tụ, còn gì quý hơn.”
Lâm Húc Minh khẽ giật khóe miệng: “Tính ba cố chấp, họ hàng mẹ cũng ở đây hết, e rằng họ không chịu dời đi.”
“Vì thế em mới nhờ anh giúp thuyết phục.” Lâm Mộc Hàn quan sát sắc mặt anh ta, “Anh thấy sao?”
Lâm Húc Minh không từ chối: “Anh thử xem.”
Lâm Mộc Hàn thêm phần chắc chắn, tiếp tục: “Anh à, em đã suy nghĩ kỹ rồi. Họ Tần phá sản, Thanh Sâm đang phát triển, Tần Phù…”
Điện thoại bỗng reo. Y nhìn Lâm Húc Minh, ra hiệu chờ chút, rồi bước sang nghe: “Alo… Ồ, Dương Hoa chịu nói rồi à? Được, không bận, hôm nay chúng tôi về luôn… Cảm ơn.”
Lâm Húc Minh nghe lỏm được vài câu. Lâm Mộc Hàn quay lại, nhăn trán, véo nhẹ sống mũi: “Không có gì, ba của Hàn Thanh Túc trước kia chết vì tai nạn, anh ấy nhất quyết không tin, điều tra suốt nửa năm rồi, em cũng bị kéo theo, mệt mỏi lắm.”
Y nhìn có vẻ bực: “Đang yên đang lành, đại thiếu gia bỗng phá sản, chắc trong lòng không chấp nhận được, em đành để anh ấy làm gì thì làm. Nhưng giờ bắt được nghi phạm rồi, ngày nào cũng chuyện này chuyện kia… Thôi, không nói nữa. Anh à, về nhớ giúp em khuyên ba và dì nhé.”
Ánh mắt Lâm Húc Minh trầm lại: “Ừ, được.”
Lâm Mộc Hàn chưa kịp cất điện thoại, máy lại reo. Giọng Hàn Thanh Túc vang lên: “Làm gì mà lâu vậy? Giờ này còn chưa về?”
Lâm Mộc Hàn liếc đồng hồ, im lặng hai giây: “Anh à, chúng em đi chưa đầy năm phút, chưa tới siêu thị.”
“À.” Hàn Thanh Túc hắng giọng, “Vậy cũng tốt, anh ra đó với hai người, đỡ xách đồ.”
“Chỉ mua vài món ăn thôi.”
“Em mệt thì sao?” Hàn Thanh Túc lý sự cùn, “Chờ đó.”
Lâm Mộc Hàn đành cúp máy.
Lâm Húc Minh nhíu mày: “Anh ấy quản chặt thế à?”
Lâm Mộc Hàn bất lực: “Quá dính người, đi đâu cũng muốn theo.”
Lâm Húc Minh nhìn y sâu thẳm: “Tiểu Hàn, anh nói thật, Hàn Thanh Túc tâm cơ sâu, không hợp với em đâu.”
Lâm Mộc Hàn tắt nụ cười: “Vậy ai mới là người hợp với em?”
“Ít nhất phải rõ ràng, chân thành với em, không khiến em lo lắng, sợ hãi.” Lâm Húc Minh nghiêm mặt, “Tiểu Hàn, hồi em thi đậu đại học, anh đã chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà, về ở với ba ruột anh.”
Lông mày Lâm Mộc Hàn khẽ động.
“Từ lâu, chúng ta không còn là anh em trên danh nghĩa nữa.” Lâm Húc Minh mím môi, “Em hiểu không? Anh không muốn tạo gánh nặng cho em. Anh vẫn nghĩ còn nhiều thời gian, nhưng không ngờ em thật sự cưới Hàn Thanh Túc.”
Lâm Mộc Hàn nhìn anh ta, khó nói hết lời: “Anh à, dù không có Hàn Thanh Túc, em và anh cũng sẽ chẳng có gì.”
Lâm Húc Minh lặng lẽ nhìn y: “Mấy năm nay, em thật sự không cảm nhận được gì sao? Từ khi em lên thành phố A học, tuần nào anh cũng bay đến thăm em. Sau này em ra nước ngoài, anh vẫn bay sang. Em muốn về Vu Thành, anh lập tức theo về. Tiểu Hàn, mười năm như vậy… em không động lòng sao?”
Lâm Mộc Hàn nhìn thẳng, mặt lạnh như băng: “Không.”
Lâm Húc Minh cắn răng: “Tại sao?”
“Lúc ông nội bệnh nặng, em mượn anh tiền, anh không cho.” Lâm Mộc Hàn bình tĩnh nói, “Ngay sau đó anh mua nhà.”
Lâm Húc Minh nhíu mày: “Anh chỉ muốn em về đây có chỗ ở, một nơi riêng tư cho hai đứa. Anh thấy ông đánh mắng em, ông ấy không tốt với em, loại người đó không đáng cứu.”
“Có đáng hay không là em quyết.” Lâm Mộc Hàn nói, “Dù sao ông cũng không bỏ em chết đói, còn cho em học hết cấp ba. Hơn nữa, số tiền dì cho anh mua nhà vốn là tiền ông nội để dành cả đời.”
Lâm Húc Minh đờ người: “Anh… không biết.”
“Không sao.” Lâm Mộc Hàn nhếch môi, “Anh rõ ràng biết em lúc đó cùng cực, còn muốn ép em. Dù em có thích nam, em cũng sẽ không chọn anh.”
“Tiểu Hàn.” Lâm Húc Minh định nắm tay y, nhưng bị một giọng nói khác cắt ngang.
“Ơ, hai người đang tắm nắng à?” Hàn Thanh Túc bất ngờ xuất hiện, vòng tay qua cổ Lâm Mộc Hàn, kéo y vào lòng, “Không thấy nóng sao?”
Hắn tự nhiên lau mồ hôi cho Lâm Mộc Hàn, kéo đi: “Siêu thị phía trước đúng không? Bé yêu, mời anh ăn kem đi.”
“Không được.” Lâm Mộc Hàn lạnh lùng từ chối, “Dạ dày anh vừa khỏi, không ăn đồ lạnh.”
“Chỉ một miếng thôi.”
“Đừng hòng.”
Lâm Mộc Hàn không nhượng bộ, bỗng Hàn Thanh Túc ghé tai, nghiến răng: “Thằng khốn Lâm Húc Minh kia lúc nãy định s* s**ng em đúng không?”
“Không có.”
“Mẹ nó, anh thấy rõ rồi.” Hàn Thanh Túc tức giận, “Nếu anh không đến, hai người đã hôn rồi. Để em ở một mình với nó, anh là chó.”
Lâm Mộc Hàn khẽ cười: “Anh, đừng ghen vô cớ. Anh bám em quá.”
Hàn Thanh Túc khinh khỉnh: “Anh ghen? Đừng đánh trống lảng. Mùi thuốc, mẹ nó, em lại hút hả?”
“Không.” Lâm Mộc Hàn nói, “Anh ta hút.”
“Anh ta hút sao trên người em có mùi?” Hàn Thanh Túc hoảng hốt.
“Anh à, học hành cho tử tế.” Lâm Mộc Hàn đẩy hắn ra khi Hàn Thanh Túc cúi đầu ngửi lung tung, “Đừng quậy.”
Hắn vẫn không chịu buông, hai người dán sát, thì thầm trò chuyện, anh anh em em, thân mật đến mức ai thấy cũng hiểu. Lâm Húc Minh hít cạn điếu thuốc, dập tàn trên thùng rác, đứng yên nhìn theo bóng hai người, ánh mắt dần lạnh lẽo.