1. Quay Về Tuổi Trẻ

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một thanh niên nằm trên một cánh rừng rậm rạp. Một sinh vật nhỏ, lông trắng như tuyết, giống chồn nhưng có hai đuôi dài, đang liếm mặt anh ta.
Mở mắt ra, chàng thanh niên nhìn quanh với vẻ ngạc nhiên. Khuôn mặt tuấn tú khác thường của anh thuộc về Lưu Vũ.
Anh dần dần nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Anh là người thừa kế tập đoàn Lưu Thị, uy tín khắp cả nước. Từ nhỏ, ông nội đã đào tạo anh thành người toàn tài, bởi cha mẹ anh đã gặp tai nạn. Cha anh mất sau vụ tai nạn, còn mẹ anh, nhờ được cha bảo vệ, thoát chết nhưng lại bị mất trí.
Khi đó, anh mới bốn tuổi. Gánh vác gia tộc từ nhỏ, anh phải học tập, nghe lời mọi chỉ dẫn của ông mình, kể cả tương lai, bạn bè và tình yêu. Mọi người ngưỡng mộ anh, nhưng anh chẳng thấy vui vẻ gì, chỉ cảm thấy chán nản vì cuộc đời mình đã được định sẵn từ trước.
Một lần rảnh rỗi, anh tình cờ vào một gian hàng bí mật và thấy một viên ngọc tròn màu đỏ, giá rất rẻ. Không biết vì sao, anh đã mua nó.
Một tháng sau, trong chuyến công tác nước ngoài, anh gặp một đứa bé bán hoa. Thương đứa bé đáng thương, anh mua hết hoa rồi được nó tặng một chiếc hộp. Tò mò, về đến nơi nghỉ, anh mở hộp ra và thấy đó là viên ngọc màu xanh, giống viên anh đã mua trước đó, chỉ khác màu sắc. "Thật kỳ lạ, viên ngọc tôi mua cả tháng không thấy gì, hôm nay lại xuất hiện." Anh cảm thấy kỳ lạ, vừa chạm vào viên ngọc, ngón tay bỗng bị đứt chảy máu. Viên ngọc bỗng sáng lên ánh đỏ bao trùm căn phòng, khiến anh choáng váng rồi bất tỉnh.
Bây giờ, mọi nghi ngờ tạm thời gác lại. Anh nhìn quanh, không hiểu đây là nơi nào. Đi dạo xung quanh, con vật nhỏ lại quấn quýt theo chân anh. Anh nhìn nó, không hiểu sao nó lại thích mình nhưng thấy dễ thương nên cũng chẳng bận tâm, bế nó lên. Anh đặt tên cho nó là Bạch Bạch, và nó có vẻ rất thích cái tên này, luôn quấn quýt bên anh.
Đến một dòng suối, anh uống nước, rửa mặt và cảm thấy cơ thể tràn đầy sinh lực. Ngạc nhiên, khi nhìn xuống dòng nước, anh thấy khuôn mặt mình trẻ đi mười lăm, mười sáu tuổi.
Anh chắc chắn là do viên ngọc. Cẩn thận lục tìm, anh tìm thấy viên ngọc màu đỏ trong túi quần.
Cầm viên ngọc lên, anh thấy nó chỉ là một viên ngọc tròn, không có họa tiết gì. Sau một hồi quan sát, vẫn không thấy gì đặc biệt.
Anh nhớ lại, lúc đầu viên ngọc màu xanh, sau khi anh bị thương, nó biến thành màu đỏ. Anh nghĩ thầm: "Vật này có lẽ là vật máu nhận chủ, ta cần xác nhận lại." Anh cắn ngón tay cho máu chảy xuống viên ngọc. Đợi một lúc, không có gì xảy ra, khiến anh bực mình. Bỗng dưng, Bạch Bạch nhảy lên vồ lấy viên ngọc, khiến anh mất cảnh giác, viên ngọc rơi xuống suối.
Anh hốt hoảng nhảy xuống suối, vớ lấy viên ngọc. Bỗng nhiên, viên ngọc sáng lên, lơ lửng giữa không trung rồi biến thành luồng khí nhập vào tâm trí của Lưu Vũ. Anh hoảng hốt, thấy không gian xung quanh tối sầm, rồi nhìn thấy một ông già râu tóc bạc, mắt sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào anh. Ông lão nói:
- Không tồi, thân thể khá tốt.
Anh cảm thấy lạnh sống lưng, như thể đối phương muốn nuốt sống mình.
- Ông là…
- Ngươi không cần biết ta là ai. Dù sao ngươi cũng sắp chết, nói nhiều làm gì.
- Ông định làm gì?
Chưa đợi anh nói xong, ông lão tiến đến, nắm lấy đầu anh. Đau nhức trong đầu, hình ảnh trước mắt nhòe đi. Anh nhanh chóng tỉnh lại, giãy dụa, nắm lấy cổ đối phương bóp chặt. Ông lão ngạc nhiên: "Tiểu tử này còn biết vùng vẫy." Sau một hồi, ánh sáng đỏ lóe lên trong tâm trí Lưu Vũ, dị biến xảy ra. Ông lão bị ánh sáng đỏ chiếu vào, mới nhận ra không ổn, liền biến thành làn khí đen biến mất. Lưu Vũ lấy lại chút tỉnh táo, bất tỉnh tại chỗ.