Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 17: Trở về phủ Vương gia
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói về Băng Mộ Tuyết quay trở lại quán trọ dưới chân núi Bạch Ngọc Sơn.
Nếu Vương Lăng biết hắn đang ở đó, chắc chắn sẽ ngay lập tức nhận ra sự xuất hiện của hồ ly tinh Hồ Tuyết Nghi qua lại giữa hai nơi nhờ ảo cảnh.
Vừa trở về, Băng Mộ Tuyết liền bị một cô gái nhanh nhẹn chạy đến chào đón. Cô gái dễ thương này chính là Hồ Dung Nhi, thuộc tộc Hồ, nhờ khả năng sử dụng thủy thuật mà cô được Băng Nguyệt Cung tuyển chọn.
- Tỷ tỷ Tuyết, tỷ về rồi!
- Ừm. Tỷ có chút chuyện cần giải quyết.
Đằng sau Hồ Dung Nhi là một người phụ nữ mặc đồ trắng, ngực nở eo thon, mang nét quyến rũ đặc biệt, trông độ tuổi ngoài 30 nhưng thực chất đã hơn hai trăm tuổi. Thực ra, thế giới này khi đạt đến cảnh giới cao, tuổi thọ sẽ kéo dài. Đạt cảnh giới khởi lực thì tuổi thọ hai trăm năm, cảnh giới nguyên lực năm trăm năm, cảnh giới viên lực ngàn năm, cảnh giới thần lực hai ngàn năm, bán thần năm ngàn năm.
Người phụ nữ đó chính là sư phụ của Băng Mộ Tuyết, Băng Linh Linh. Hơn hai trăm năm trước, nàng từng là nữ nhân đẹp nhất phương Đông. Giờ đây, đồ đệ của nàng là Băng Mộ Tuyết kế thừa vẻ đẹp của sư phụ, thậm chí còn vượt qua mẫu thân mình thời trước.
- Tuyết nhi, con đi đâu giờ mới về, không phải bảo con đi đón Dung Nhi sao khiến ta lo lắng?
- Xin lỗi mẫu thân.
- Ta nghe nói con gặp hai tên Đinh Vãn, Đinh Toàn của Vạn Độc Môn, hai tên này chuyên dùng xuân dược hại đời thiếu nữ. Ta còn lo con bị chúng ám toán. Giờ thấy con linh lực không hề suy giảm, nghĩa là không trúng bẫy chúng, ta mới nhẹ nhõm.
- Mẫu thân... Ta...
- Có chuyện gì?
- Không có gì. Chỉ là hai tên đó đã bị ta xử lý xong xuôi rồi.
- Ừm. Vậy thì tốt.
Băng Mộ Tuyết trở nên trầm lặng, nàng không thể nói cho mẫu thân biết mình đã bị hạ độc dược và bị thất thân. Nếu không ai biết, mẫu thân nàng sẽ làm chuyện gì, thậm chí còn truy sát Vương Lăng.
Mẫu thân nàng vốn rất ghét đàn ông vì từng bị nam nhân phụ lòng.
‘Chỉ là ta muốn tự tay giết hắn thôi, không cần phải lo lắng cho hắn.’
Băng Mộ Tuyết thầm nghĩ.
- Đi thôi, trở về Băng Nguyệt Cung.
Thấy Băng Mộ Tuyết mất thần, Băng Linh Linh lên tiếng.
- Vâng.
Băng Mộ Tuyết cùng Băng Linh Linh và Hồ Dung Nhi lên đường trở về Băng Nguyệt Cung.
Lúc này, Vương Lăng đã quay về thành Nguyệt Châu.
Sau ba ngày trên đường, Vương Lăng vừa luyện ‘Băng Ngưng Tuyết’ vừa luyện ‘Lục Liên kiếm pháp’. Dù linh lực suy giảm trầm trọng nhưng kỹ năng vẫn còn nguyên, đủ để đương đầu với đối thủ luyện khí cảnh giới.
Vương Lăng thuê xe ngựa tiến về thủ đô Cuồng Long. Do luyện ‘Băng Ngưng Tuyết’ nhiều ngày nên cơ thể vô cùng mệt mỏi. Suốt dọc đường, Vương Lăng ngủ để lấy lại sức, tranh thủ nghiên cứu thêm chút tư liệu đề phòng sau này.
Thủ đô Cuồng Long, phủ chủ Vương gia tộc. Một phụ nữ xinh đẹp đang ngồi đọc bức thư do Vương Lăng gửi trước khi chết, nhờ đó Lưu Vũ có thể dễ dàng hoàn thành vai trò của mình. Nàng vừa đọc xong, những giọt lệ rơi xuống làm mờ nhòa những dòng chữ.
Con trai nàng đã bị người khác ám hại, thậm chí trước khi chết vẫn an ủi mẫu thân. Nàng biết Vương Lăng hiện còn sống không phải là Vương Lăng thật. Nhưng để tìm ra kẻ hại con, nàng sẵn sàng hỗ trợ Lưu Vũ tìm ra thủ phạm. Dễ dàng phân tích, ‘Âm Dương Khí Môn’ được đẩy vào tay Vương Lăng có người cố tình để rồi hắn bị truy đuổi. Kẻ đáng nghi nhất chính là Chu gia, vì đây là vật gây họa nên đẩy cho Vương Lăng. Đang đau thương muốn chết, bỗng nô tỳ chạy vào báo Vương Lăng đã trở về. Hồ Ngạn lau đi nước mắt, hít sâu, bình tĩnh ra đón Vương Lăng.
Vương Lăng đứng trước phủ chủ Vương gia, nơi xa lạ vô cùng nhưng từ đây, đây sẽ là nhà của hắn.
Từ xa, một phụ nữ xa lạ tiến đến, gương mặt mang niềm vui sướng. Hồ Ngạn ôm lấy Vương Lăng, mùi thơm xông lên khiến hắn mặt đỏ.
Vương Lăng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Từ đây, đây là mẹ hắn, không thể động lòng được. Không biết tại sao, hắn càng ngày càng ham nữ sắc, trước đây những nữ nhân ấy hắn chẳng thèm để mắt.
Hồ Ngạn ôm Vương Lăng, cảm nhận một vật cứng đâm vào người nàng. Bà vốn từng trải, biết đó là vật gì. Trong lòng mắng thầm Vương Lăng vô sỉ nhưng không biểu lộ ra mặt.
- Mẫu thân, con đã về.
- Ừm, bao lâu nay con chịu khổ rồi.
- Lần này ra ngoài rèn luyện, con đủ tự tin để hội tụ tộc ngày mai.
- Vào nhà rồi nói, đồng thời gặp phụ thân của con luôn. Ông ấy lo lắm đấy.
- Vâng.
Vào sảnh đường của Vương gia, thấy gần đó bốn vị trưởng lão cùng gia chủ Vương gia Vương Khiết. Ông ta là một người trung niên, dung mạo tuấn tú, mang khí chất vương giả, tham vọng của kẻ đứng đầu.
Vương Khiết nhìn thấy Vương Lăng, vui mừng đứng dậy hỏi thăm tình hình. Mấy vị trưởng lão cũng hỏi han.
- Vương Lăng dạo này ra ngoài luyện tập kết quả thế nào?
- Bẩm phụ thân, các vị trưởng lão. Đồ nhi ra ngoài luyện tập, kết quả rất tốt, ‘Vạn Kiếm Quy Tông’ và ‘Toàn Lưu Nhất Kiếm’ đạt được tới tầng hai.
- Haha. Tốt tốt. Ngày mai chắc chắn sẽ có một suất đi Minh Lam Tông.
- Vâng.
- Được, con về nghỉ ngơi thật tốt, mai còn thi đấu.
- Vậy con xin cáo lui.
Vương Lăng đi theo Hồ Ngạn về nội viện, thấy bảng dòng chữ Lam Viện là nơi ở của Vương Lăng. Vào trong phòng trà, Vương Lăng ngồi đối diện với Hồ Ngạn.
- Vương Lăng chết như thế nào?
Vương Lăng giật mình, không ngờ Hồ Ngạn trực tiếp vào vấn đề. Chần chừ chút, hắn mới mở miệng:
- Vậy là phu nhân đã biết Vương Lăng xảy ra chuyện. Không biết vì sao phu nhân có thể phát hiện ra ta không phải Vương Lăng thật.
Hồ Ngạn cầm tách trà uống một ngụm nhưng không thể giấu được vẻ mặt đau thương.