Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 21: Vượt ngưỡng đạo sĩ - Kiệt xuất võ công
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa nãy, Vương Lăng đã kết hợp nguyên tố sét với một chút lửa tấn công Hàn Diệp Kiếm, đồng thời vận dụng 'Ngự Thiên Quyết' cùng 'Toàn Lưu Nhất Kiếm' để hóa giải đòn công của Vương Lục Nhi. Nhờ vậy, hắn đã phá vỡ được thế phòng ngự của nàng, nhưng chỉ dùng một chút lửa và chủ yếu là sét. Điều này không thể tránh khỏi ánh mắt của một pháp sư lão luyện thuộc Minh Lam Tông, khiến Vương Lăng bất ngờ bởi hắn còn giấu khả năng tiềm ẩn như vậy.
Lúc này, Vương Lăng đang bận tâm không biết ai đã dạy Vương Lục Nhi sử dụng pháp lực và giúp nàng đạt tới cảnh giới ma đạo sĩ. Sau hai giờ nghỉ ngơi, trận đấu cuối cùng cũng bắt đầu.
- **Trận cuối cùng: Vương Lăng đấu Vương Khôi**
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía Vương Lăng, ai cũng tin rằng hắn sẽ giành chiến thắng. Vương Khôi cũng tức tối không thôi, gương mặt tuấn tú của hắn méo mó, hậm hực nhìn về phía Vương Lăng.
Chưa đợi hiệu lệnh, Vương Khôi đã nhanh chóng rút linh kiếm và phóng 'Toàn Lưu Nhất Kiếm' thẳng về phía Vương Lăng. Hắn chỉ kịp phản ứng bằng Hàn Diệp Kiếm chặn đòn, nhưng phải lùi lại vài bước, đôi tay rung rẩy.
Vương Lăng vô cùng kinh ngạc trước tốc độ tấn công bất ngờ của đối phương. Khi nhìn vào Vương Khôi, hắn nhận thấy linh lực của hắn không ngừng bùng phát, làn da đỏ rực. Lúc này, Vương Lăng mới hiểu vì sao Vương Khôi lại gia tăng linh lực mạnh mẽ đến vậy.
Hắn đã sử dụng Tăng Nguyên Đan nhị phẩm, loại thuốc có thể nâng cao cảnh giới thậm chí là cả một đại cảnh giới, nhưng đổi lại, người dùng sẽ không thể sử dụng linh lực trong một thời gian dài. Vương Lăng không ngờ Vương Khôi lại sẵn sàng bỏ ra vài trăm hắc tệ cho một viên thuốc nhị phẩm như vậy.
Do chênh lệch cảnh giới, Vương Lăng gặp khó khăn trong việc phòng thủ trước những đòn tấn công của Vương Khôi. Nhờ 'Ngự Thiên Quyết', hắn mới có thể theo kịp tốc độ của đối phương. Sau khi sử dụng thuốc nâng cảnh giới, Vương Khôi đã đạt tới dung linh đỉnh phong (tưởng tượng).
Vương Lăng chỉ còn cách chờ đợi đối phương lộ ra sơ hở để tung đòn quyết định. Nhiều người có cảnh giới thấp chỉ nhìn thấy những ánh quang chồng chéo trên đài, hoa mắt không thôi.
Vương Lăng nhờ sở trường kiếm thuật vượt xa đối phương, nên mới có thể phòng thủ và giảm bớt sát thương. Đang tập trung tinh thần thì phía sau lưng hắn đột ngột xuất hiện một bức tường đất do Vương Khôi thi triển, chặn đường lui của Vương Lăng.
Vương Lăng thầm lặng, không ngờ mình đã quá coi thường Vương Khôi. Dù sao, Vương Khôi cũng là thiên tài trẻ tuổi được Vương Lôi đầu tư lượng lớn tài nguyên, trở thành người đáng được bồi dưỡng.
Thấy Vương Lăng rơi vào thế bất lợi, Vương Lôi nở nụ cười mãn nguyện. Vương Khiết mặt mày u ám, lo lắng cho Vương Lăng, dù biết Vương Khôi đã dùng thuốc trợ lực, nhưng vị pháp sư kia cũng không có ý kiến gì, bởi đây cũng là một dạng năng lực.
Vương Lục Nhi thì nắm chặt tay, lo lắng nhìn về phía Vương Lăng, sợ rằng chàng gặp chuyện gì.
Vương Lăng giờ phút này chẳng còn thời gian để ý đến biểu cảm của mọi người. Hắn bị dồn vào chân tường, bị đối phương tấn công liên tiếp. Linh lực của hắn dần cạn kiệt, trong khi Vương Khôi vẫn tiếp tục sản sinh. Vương Lăng không khỏi ngạc nhiên trước lợi ích kỳ diệu của thuốc dược, quyết định sau trận đấu này sẽ nghiên cứu thêm về thuốc.
Lúc này, Vương Lăng mới nhận thức mình đang trong tình thế sinh tử, nhưng hắn không hề hoảng sợ. Hắn biết đối phương sẽ không bỏ lỡ cơ hội, nhưng người của Minh Lam Tông sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Một lý do khác, hắn nghĩ đây là cơ hội tốt để đột phá cảnh giới. Ký ức của Khưu Tà từng dùng cách này để thúc ép linh lực đến giới hạn, tạo hoàn cảnh sinh tử để đột phá là cách nhanh nhất.
Vương Lăng quyết định từ bỏ phòng thủ, để cho đối phương gây thương tích. Vương Khôi tưởng hắn đã hết linh lực, bất ngờ nhận một kiếm đâm sâu vào vai trái. Vương Lăng nắm chặt mũi kiếm, không cho Vương Khôi rút ra, tay còn lại dùng chút linh lực sót lại phóng 'Toàn Lưu Nhất Kiếm' thẳng về phía hắn.
Vương Khôi kinh ngạc, vội vàng bỏ kiếm lùi xa. Thấy Vương Lăng kiệt sức chống kiếm đứng dậy, hắn biết đối phương đã cạn linh lực, quyết định dùng chút linh lực sót lại biến thành toàn bộ pháp lực phóng hỏa cầu về phía Vương Lăng.
Chỉ thấy vô số hỏa cầu bay về phía Vương Lăng. Hắn dùng chút sức còn lại, vận chuyển hàn khí vào đan điền.
Toàn thân Vương Lăng bừng lên hàn khí, hắn đón nhận những hỏa cầu đầu tiên hướng về mình. Sau đó, hắn vận dụng 'Băng Tuyết Ngưng', chuyển hóa hàn khí trong cơ thể.
Vương Lăng cảm thấy hàn khí trong người trở nên mạnh mẽ hơn. Trong não hải, ánh sáng xanh lam nhỏ bé càng lúc càng sáng rõ. Hắn biết mình vừa bình ổn và đột phá từ đạo sĩ sơ đoạn lên đạo sĩ đỉnh phong, linh cảnh cũng vượt ngưỡng dung linh cao đoạn.
Vương Khôi nhìn Vương Lăng với ánh mắt như nhìn một quái vật. Hắn đã tiêu hao hết linh lực mà không hạ nổi Vương Lăng, thậm chí còn giúp đối phương đột phá cảnh giới.
Vương Lăng vui mừng không thôi. Để đền ơn Vương Khôi đã giúp hắn đột phá cảnh giới, hắn dùng 'Băng Đầu Long' tạo hình đầu rồng băng tấn công về phía Vương Khôi. Vương Khôi kinh ngạc, không còn linh lực để né tránh, đành phải chịu trận công kích của Vương Lăng.
Chỉ thấy toàn thân Vương Khôi bị đóng băng, ngã xuống đất. Trọng tài hô to:
- **Vương Lăng thắng trận.**
Vương Lăng sẽ nhận được một bí tịch vương cấp cùng 200 hắc tệ, và thêm một vũ khí vương cấp.
Vương Khiết vui mừng hẳn mặt. Vương Lôi mặt mày hậm hực nhìn Vương Lăng, hắn muốn lao đến giết chết hắn nhưng vẫn e ngại đông người, nên chỉ đến gần chỗ Vương Khôi, phất tay hóa giải phiến băng, ôm con trai rồi rời khỏi.
Vương Lăng lúc này nở một nụ cười mãn nguyện, sau đó ngã xuống đất. Bên tai hắn vẫn vang vọng tiếng gọi tên mình.
Tiêu hao quá nhiều linh lực khiến Vương Lăng hôn mê rất lâu. Hắn từ từ mở mắt, thấy trên trán có ai đó vừa đặt khăn ấm.
Vương Lăng nghĩ ngay đến Hồ Ngạn, dù không thật sự là mẫu thân nhưng vẫn đóng vai trò người mẹ của hắn. Hắn cảm thấy ấm áp, dù không thật sự cảm nhận được sự chân thành nhưng vẫn có người quan tâm hắn. Kiếp trước, khi hắn bị bệnh, toàn bộ bác sĩ chỉ biết kê thuốc, còn tự tay hắn phải nấu cháo cho mình.
Nào ngờ hắn tỉnh dậy, ngồi thẳng lên thì thấy trên bàn có một thiếu nữ lấm tấm mồ hôi, chống cằm, nhắm mắt lim dim ngủ.
Lúc này, hắn giật mình nhận ra đó chính là Vương Lục Nhi. Không ngờ nữ nhân này lại quan tâm hắn như vậy.
Dù hắn không thật sự yêu Vương Lục Nhi, nhưng đối phương dành tình cảm chân thành cho hắn, hắn cũng không từ chối. Dù người hắn yêu là Băng Mộ Tuyết, nhưng hắn vẫn đối tốt toàn tâm toàn ý với Vương Lục Nhi.
Nghĩ đến Băng Mộ Tuyết, hắn động lòng không thôi. Nàng là người phụ nữ đầu tiên của hắn, dĩ nhiên cũng là nữ nhân đẹp nhất hắn từng gặp. Hắn không biết có phải vì vẻ đẹp của nàng hay không, nhưng hắn nghĩ Băng Mộ Tuyết là nữ nhân quan trọng nhất đời hắn. Không biết nàng có chăm sóc cho hắn như Vương Lục Nhi hay không.
Xua tan những suy nghĩ, hắn đứng dậy, dù cơ thể vẫn yếu nhưng vẫn đứng vững. Hắn nhẹ nhàng tiến đến bên bàn, đắp cho Vương Lục Nhi. Cảm nhận được hơi ấm của nàng, Vương Lục Nhi từ từ gục xuống bàn, có vẻ vì chăm sóc cho Vương Lăng nên nàng rất mệt. Vương Lăng cũng vịn bàn, ngồi đối diện nàng, nhìn chằm chằm. Hắn công nhận Vương Lục Nhi rất đẹp, nữ nhân này lại thích hắn như vậy, chắc hẳn kiếp trước hắn đã làm vô số việc tốt, hoặc người nàng thích không thực sự là hắn. Dù sao, hiện tại hắn là Vương Lăng.
Nhìn nàng ngủ ngon giấc, Vương Lăng cảm thấy hạnh phúc.