Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 27: Lễ bái sư
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một đêm mưa gió, Vương Lăng và Vương Lục Nhi bước vào giây phút chia ly.
Sáng hôm sau, hai người tắm rửa, dùng bữa cùng nhau lần cuối rồi rời khỏi phòng. Họ gặp được sư phụ của Vương Lục Nhi, theo thông tin là Băng Y.
Khi thấy hai người tiến lại gần, Băng Y không để tâm đến Vương Lăng mà trực tiếp đến bên cạnh Vương Lục Nhi.
– Chúng ta đi.
Băng Y nhanh chóng dẫn Vương Lục Nhi rời đi trước sự ngỡ ngàng của hai người. Vương Lăng chỉ cười khổ, không ngờ Băng Y lại sợ mình có ý định bắt cóc đồ đệ của bà.
Anh chàng không quá bận tâm, bởi chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ đến Băng Nguyệt Cung thăm hai cô nương của mình.
Trong lúc trò chuyện với Vương Lục Nhi, Vương Lăng kể cho nàng biết mình đang bắt đầu học luyện dược, còn nàng cũng không quá tò mò, chỉ giúp hắn thêm vài thông tin hữu ích.
Hiện giờ, hắn biết được ở không xa thủ đô Cuồng Long có một loại dị hỏa gọi là Cách Hoả. Ngoài ra, còn có một nơi tên Dược Kinh Phường chuyên bán dược liệu quý hiếm và giá cả phải chăng. Sư phụ của nàng thường lui tới đây, nên nàng mới biết đến.
Vương Lăng quyết định ở lại tu luyện tại nhà chờ đến ngày mai, khi hai người bảo vệ từ Minh Lam Tông tới sẽ cùng nhau rời khỏi đây.
Một ngày sau, Vương Lăng cảm nhận được linh lực trong cơ thể tăng mạnh, dấu hiệu rõ ràng của việc đột phá cảnh giới. Bí tịch ‘Âm Dương Khoái’ đã phát huy tác dụng.
Khi bước ra khỏi nhà, hắn nhận được tin tức rằng hai người bảo vệ từ Minh Lam Tông đã đến. Vương Lăng lập tức đến sảnh đường, thấy Long Võ đang ngồi uống trà từ lâu, bên cạnh còn có hai người bịt mặt, mặc toàn đồ đen.
– Cậu đến rồi.
– Xin chào đại sư.
Long Võ gật đầu, ánh mắt vô cùng hài lòng khi nhìn Vương Lăng.
– Đây là hai người từ Minh Lam Tông sẽ bảo vệ cậu, họ đều đã đạt đến cảnh giới Long Thất và Long Tam.
Vương Lăng nhìn hai người, nhận thấy họ cũng đang quan sát mình. Hắn mỉm cười:
– Rất vui được gặp hai vị.
Hai vệ sĩ chỉ gật đầu, không nói lời nào. Long Võ bèn cười giải thích:
– Đừng trách họ, họ được huấn luyện chỉ để nghe lệnh của Long gia tộc. Dù ta cũng không thể điều khiển họ, ngoài nhiệm vụ bảo vệ cậu, họ sẽ không nghe bất cứ mệnh lệnh nào của người khác.
Vương Lăng giật mình, không ngờ Long gia tộc lại cử người bảo vệ mình như vậy. Rõ ràng đây là sự giám sát, thậm chí là đe dọa. Hắn biết mình cần phải cẩn trọng hơn trong mọi việc.
– Được rồi. Đây là giấy thông báo nhập học, chỉ cần cậu đưa tờ đơn này là sẽ được nhập học mà không cần phải trải qua kỳ kiểm tra.
– Cảm ơn đại sư.
– Tốt. Ta có việc cần làm trong hai tháng nữa, hy vọng sẽ gặp lại cậu.
Nói xong, Long Võ quay lưng bỏ đi, hai vệ sĩ cũng biến mất. Vương Lăng không khỏi ngạc nhiên trước sự chuyên nghiệp của họ.
Hai người khác lặng lẽ bảo hộ Vương Lăng, để hắn yên tâm ra ngoài. Thủ đô Cuồng Long nhộn nhịp, đông đúc, đủ loại quán ăn, dược phường mọc lên như nấm. Vương Lăng dựa theo địa chỉ Vương Lục Nhi đưa cho, tìm đến đúng Dược Kinh Phường.
Nơi đây nằm trong một ngõ nhỏ hẻo lánh, cửa tiệm cũ kỹ, ít người lui tới. Vương Lăng không ngần ngại bước vào, ngửi thấy mùi dược liệu nồng nặc. Một ông lão tóc bạc nằm ngủ gục trên bàn. Cảm nhận được sự hiện diện của Vương Lăng, ông lão thoáng hiện vẻ kinh ngạc nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. Vương Lăng cũng không để tâm:
– Ở đây bán dược liệu phải không?
– Không bán dược liệu thì bán cái gì?
– Tiểu bối thất lễ. Không biết ở đây có bán những dược liệu trong danh sách này không?
Nói xong, Vương Lăng đưa cho ông lão tờ giấy ghi danh sách dược liệu. Ông lão nhìn thấy, lộ vẻ kinh ngạc:
– Được rồi, chờ ta.
Ông lão nhanh chóng đưa cho Vương Lăng đúng số dược liệu hắn cần.
– 374 hắc tệ.
Vương Lăng tặc lưỡi, không ngờ luyện dược tốn nhiều tiền đến thế. Sau khi trả đủ tiền, hắn quay lưng định bỏ đi thì bỗng nghe thấy tiếng ông lão:
– Chờ đã, danh sách dược liệu này ngươi lấy ở đâu ra? Tỉ lệ phân chia trùng hợp quá.
– Cái này là phụ thân của vãn bối vô tình cứu được một người, sau đó người đó đưa cho vãn bối bản danh sách này.
– Cha ngươi có nói hình dạng người đó như thế nào không?
Vương Lăng miêu tả chi tiết về Khưu Tà, cách luyện đan mà hắn đã học. Ông lão có thể biết được Khưu Tà.
– Vậy là đúng rồi. Hắn là đồ đệ ta ưng nhất, chưa kịp học hết bí truyền đã chết. Nếu đã có duyên, ngươi có muốn theo ta học luyện dược không? Ta sẽ cho ngươi biết, ta là Gia Nộ, luyện dược sư thần sư duy nhất nghìn năm qua. Bí mật luyện dược của ta không bao giờ tiết lộ ra ngoài, ai biết sẽ lập tức phải giết.
– Đồ nhi bái kiến sư phụ.
Vương Lăng mừng rỡ không thôi, không ngờ lại có thể bái được một vị thần sư làm sư phụ, dù có vẻ hắn bị ép buộc. Hắn cũng biết rằng người này chính là người đầu tiên luyện ra đan dược thất phẩm cực phẩm, dù tài liệu thời đó không bằng thời kỳ mấy nghìn năm trước.
– Tốt, đồ nhi. Ta thấy ngươi mới bắt đầu luyện dược nhưng không sao, thứ gì cũng phải tập nhiều mới quen.
– Vâng. Thực ra con chưa từng luyện dược bao giờ.
– Chưa từng. Vậy ngươi không có dị hỏa.
– Dạ.
– Vậy thôi. Ngươi có thể dùng ma pháp hỏa hệ không?
– Dạ, được ạ.
– Tốt. Vậy bắt đầu đi kiếm dị hỏa đi. Khi nào kiếm được thì quay lại.
– Vâng. Đồ nhi cáo từ.
Vương Lăng vui mừng rời khỏi cửa tiệm, trong lòng hứng khởi vô cùng. Hắn có thể học được luyện dược từ vị thần sư này. Bây giờ, hắn có thể đến Bạch Đà Sơn lấy Bạch Linh Hỏa Diễm, đứng thứ 13 trong 22 loại dị hỏa.
Tuy nhiên, nơi này vô cùng nguy hiểm, hắn cần phải nắm rõ tình hình thế lực ở Cuồng Long thành trước khi rời khỏi đây. Quyết định của hắn là đến cửa tiệm bán linh khí của Vương gia.
Khi Vương Lăng vừa bước đến cửa tiệm thì nghe thấy tiếng ồn ào phát ra từ bên trong. Hắn bước chân vào, gặp lại người quen cũ – Lục Hải. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo sặc sỡ. Đối diện họ là một thiếu nữ khoảng 15, 16 tuổi, dung mạo thanh khiết, cử chỉ ôn nhu.
Vương Lăng tiến đến hỏi thăm vị lão giả trông coi. Người này biết Vương Lăng qua tộc hội nên đối đãi rất lễ phép, giảng giải cho hắn về các loại dị hỏa.
(Note: Phần giải thích về 22 loại dị hỏa được lược bỏ bớt để giữ tính mượt mà của văn bản, nhưng vẫn giữ nguyên nội dung cốt lõi.)