Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu
Chương 29: Khéo léo dụ dỗ Hàn Bắc Nguyệt
Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến một hồ nước gần đó, hắn nhanh chóng cởi áo nhảy xuống nước, bơi tới bơi lui rồi lặn sâu xuống đáy hồ. Xưa nay ít nơi nào có nguồn nước trong lành cùng cảnh sắc tươi đẹp như vậy.
Lặn sâu xuống đáy hồ một lúc, hắn nhìn thấy trên bờ một thiếu nữ tóc vàng, da trắng nõn, đôi mắt như ngọc, dung mạo tuyệt mỹ. Dù không thể sánh bằng Băng Mộ Tuyết, song khó có thể kiếm được người đẹp đến thế, kể cả Vương Lục Nhi.
Thiếu nữ ngó nghiêng xung quanh, từng bước cởi bỏ áo quần, lộ ra đôi ngực nhỏ nhắn vừa vặn, lớp lông mịn bên dưới cùng khe suối thấp thoáng.
Do ở dưới nước, Vương Lăng không thể nhìn rõ toàn thân nàng. Lúc này không phải là lúc ngắm nghía, hắn định trồi lên nhưng sợ nàng tức giận sinh hận. Bởi trong thế giới này, phụ nữ rất coi trọng phẩm hạnh. Nếu bị nam nhân khác nhìn thấy, nàng sẽ không bao giờ gặp lại người đó nữa. Thậm chí, nếu thiếu nữ kia tức giận giết hắn thì sao? Nàng rõ ràng mạnh hơn hắn nhiều.
Lúc này, thiếu nữ bước xuống hồ, dùng đôi tay ngọc ngà chà rửa khắp người. Vương Lăng dưới nước nhìn được rõ mồn một. Hắn cũng muốn ngắm tiếp, song thể lực đã cạn kiệt, buộc phải ngoi đầu lên. Thiếu nữ nghe tiếng nước động, quay qua nhìn thấy bên cạnh một nam nhân xa lạ.
- Áhhhhhh!
Tiếng hét kinh hãi không phải từ phía nàng, mà từ Vương Lăng. Thiếu nữ nhìn hắn tức tối:
- Ngươi hét cái gì?
- Ngươi đã thấy hết của ta, tất nhiên ta phải la thôi.
Vương Lăng giả vờ rơi lệ, tỏ vẻ ủy khuất. Thiếu nữ trợn mắt, mồm chữ O nhìn hắn:
- Ta là thiếu nữ, ngươi là nam nhân, sao lại la ta?
Vương Lăng vẫn tiếp tục thút thít. Thấy vậy, thiếu nữ ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi khóc cái gì?
- Ngươi đã nhìn hết cơ thể ta, còn tỏ ra không liên quan, làm sao ta không khóc?
Thiếu nữ tức giận, không cho hắn cơ hội nói thêm:
- Ngươi nhìn thấy rồi sẽ phải chịu trách nhiệm chứ!
- Tại sao phải chịu trách nhiệm?
Thiếu nữ nhìn chằm chằm hắn, quên mất rằng mình đang trần trụi.
- Mẹ ta nói, nếu nữ nhân nào nhìn thấy thân thể ta trước tiên, thì phải gả cho người đó.
- Chuyện ngược đời quá!
- Từ nhỏ ta sống sung túc, bỗng một ngày gia đình gặp nạn, phải lưu lạc ra ngoài. Mấy vị tiểu thư thấy ta xinh đẹp liền ép ta làm sủng nam, nhưng ta may mắn thoát được. Mẹ ta biết chuyện, liền cho ta tiền để chạy trốn đến đây. Trước đó, bà bắt ta hứa, nếu người phụ nữ đầu tiên nhìn thấy thân thể ta, thì phải gả cho người đó. Ta có chồng rồi, chẳng ai dám cướp sắc ta được nữa.
- Ai biết ngươi nói thật hay không?
- Ta xin thề trước mặt Quang Minh nữ thần, nếu nói dối nửa lời, sẽ chết không có chỗ chôn.
Vương Lăng biết người thế giới này rất tin vào lời thề với thần, hắn thề trước danh nghĩa nữ thần, song bản thân hắn là người tu đạo Phật nên không bị ảnh hưởng. Quả nhiên, thiếu nữ tin đến mấy phần. Vương Lăng tiếp tục nói:
- Nếu ngươi không tin, nhìn bộ quần áo kia đi. Ta vì hết tiền, nên mới phải vào đây tắm.
Hắn chỉ vào bộ đồ rách nát cách đó không xa, vốn là trang phục hắn giao đấu với yêu thú. Thiếu nữ lúc này mới nhận ra mình là người đến sau, cũng không thèm để ý đến y phục rách nát.
Nàng vốn không biết đời, nên dễ bị lừa. Lại thêm nàng rất tín thần Quang Minh, nên tin lời Vương Lăng. Giờ đây, nàng nhìn hắn với vẻ thương cảm:
- Ngươi thật đáng thương. Đây là 100 hắc tệ, đủ sống một năm, ngươi cầm lấy đi.
Thiếu nữ đưa cho Vương Lăng một chiếc giới chỉ. Hắn lắc đầu:
- Ta không lấy.
- Tại sao không lấy?
- Ngươi đưa ta rồi bỏ ta đi đúng không? Nếu ngươi không đồng ý lấy ta, sau này ta làm sao cưới người khác?
Thiếu nữ đỏ mặt, biết thế giới này nam nhân có thể có nhiều vợ, song nghe lời hắn có vẻ rất kiên định. Hơn nữa, hắn thật sự tuấn tú, nàng động lòng:
- Được, ta sẽ cưới ngươi. Nhưng trước tiên, nói cho ta tên của ngươi.
- Ta là Thiên Vũ. Thế là ngươi đồng ý gả cho ta rồi đúng không?
- Là ta gả cho ngươi, chứ không phải ngươi gả cho ta.
- Dù sao ta cũng rất vui.
Vương Lăng chạy đến ôm lấy thiếu nữ. Lúc này, hai người mới nhận ra mình đang trần trụi. Thiếu nữ mặt đỏ như gấc, đẩy Vương Lăng ra, lấy y phục che trước ngực:
- Ngươi quay lại, để ta mặc đồ.
- Tại sao? Chúng ta đã là phu thê rồi mà.
- Ai là phu thê với ngươi? Nếu ngươi không quay lại, đừng mơ tưởng nữa!
- Được, nương tử nói gì ta nghe cái đó.
Nói xong, Vương Lăng quay người đi, mặc lại bộ đồ rách nát. Thiếu nữ nhanh chóng chỉnh đốn y phục, nhìn Vương Lăng mặc đồ tả tơi, động lòng đưa lại giới chỉ:
- Đây, ngươi cầm lấy đi mua áo quần lành lặn mà mặc.
- Cảm ơn nương tử.
- Có việc này, ta chắc ngươi hứa với ta.
- Nương tử cứ nói.
- Ngươi không được tìm nữ nhân khác ngoài ta. Ngươi hiểu không?
- Điều đó đương nhiên. Ta chỉ cần nương tử của mình thôi.
Nàng mặt rực rỡ, đưa ra một chiếc lệnh bài:
- Thiên Vũ, giờ ta có việc phải đi, không thể đưa ngươi đi cùng. Ngươi cầm lệnh bài này đến Quang Minh giáo hội Nữ Chân đế quốc tìm ta. À, ta là Hàn Bắc Nguyệt. Ngươi nhớ đấy.
- Được rồi, nương tử, ta sẽ tới tìm nàng.
Nói xong, bóng dáng Hàn Bắc Nguyệt biến mất. Vương Lăng tặc lưỡi, may mắn hồi nãy hắn lấy nhẹ không lấy nặng. Giờ đây, hắn rất bội phục bản thân, tài diễn xuất thật xuất sắc.
Nếu trước đây hắn làm diễn viên, chắc hẳn rất phù hợp. Hơn nữa, hắn gặp được một tiểu thư chưa trải qua sóng gió, dễ lừa gạt như vậy.
Hắn cảm thấy bản thân bắt đầu trở nên vô sỉ, lừa một cô gái ngây thơ, tốt bụng như thế. Nhìn chiếc lệnh bài, hắn chắc chắn Hàn Bắc Nguyệt trong giáo hội không đơn giản, hắn đã chọc phải người không tầm thường.
Thôi, sau này xin lỗi nàng vậy. Vương Lăng quẳng bỏ ý nghĩ áy náy, đổi bộ y phục mới, tiến đến khu rừng tìm kiếm yêu thú luyện kiếm.