5. Chương 5: Vương Lăng, thiếu chủ đáng ngờ

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu

Chương 5: Vương Lăng, thiếu chủ đáng ngờ

Linh Kiếm Ma Đế - Ma Linh Song Tu thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một quán trọ ven đường thường là nơi nghỉ ngơi cho những khách bộ hành. Vì thế giá ở đây cũng mắc hơn bình thường. Lưu Vũ bước vào quán trọ, chợt nhận ra mình chẳng mang theo tiền (trong thế giới này, tiền được chia làm kim tệ, hắc tệ và bạch tệ, tỷ lệ là 1 hắc tệ = 1.000 kim tệ, 1 bạch tệ = 1.000 hắc tệ).
Bạch Bạch bỗng từ trong áo Lưu Vũ nhảy ra. Thiếu gia kia nhìn Bạch Bạch với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Lưu Vũ đang suy nghĩ thì đột nhiên người hầu của thiếu gia vỗ vai hắn:
— Chắc hẳn huynh không mang tiền. Đừng lo, thiếu chủ rất hào phóng, sẽ thu xếp cho huynh một phòng.
Lưu Vũ không khỏi ngạc nhiên, không hiểu thiếu gia sao lại tốt bụng như vậy. Không chỉ cho hắn tá túc, thiếu gia còn bỏ tiền ra trả tiền trọ dùm hắn. Hắn không biết thiếu gia có ẩn ý gì, nhưng thôi, chuyện gì tính sau.
— Thật ra ta không có tiền. Cảm tạ thiếu chủ đã giúp đỡ.
— Có chuyện thiếu chủ muốn gặp huynh. Sau này hãy tạ ơn cũng chưa muộn.
— Được.
— Vậy huynh mau lên phòng của thiếu chủ đi.
Lưu Vũ không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng vẫn nhanh chóng lên phòng thiếu gia. Đứng trước cửa, hắn khẽ gõ cửa.
— Vào đi.
Lưu Vũ bước vào, thấy trên bàn đã bày sẵn thức ăn cùng hai cái bát. Thiếu gia vẫy tay, Lưu Vũ mới tiến đến ngồi xuống.
— Không biết thiếu chủ gọi ta đến có việc gì?
— Ta không gọi huynh, mà gọi con Bạch Vĩ Hồ của huynh.
Lưu Vũ chợt giật mình, giờ mới nhận ra Bạch Bạch chính là Bạch Vĩ Hồ. Hắn chần chừ giây lát, gọi Bạch Bạch ra.
— Không cần vội vàng. Ta biết huynh đang giấu thân phận. Huynh cứ để lộ khuôn mặt thật của mình đi, không cần phải che giấu thế.
Lưu Vũ sững sờ. Vị thiếu gia này sao lại có thể nhìn thấu thuật dịch dung của hắn? Hắn bắt đầu đề phòng thiếu gia này.
— Huynh không cần nóng vội. Ta có thể nhìn thấu mọi mưu mẹo, kể cả thuật dịch dung của huynh. Chẳng qua đó chỉ là ảo thuật đánh lừa người khác, đối với ta không có tác dụng. Đúng rồi, huynh tên gì? Còn con Bạch Vĩ Hồ này, huynh kiếm ở đâu?
— Trước khi hỏi tên người khác, thiếu gia nên tự giới thiệu mình trước đã.
Thiếu gia bỗng lạnh mặt, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường.
— Hừ. Ta tên Vương Lăng. Nhanh trả lời câu hỏi của ta, ta không có nhiều kiên nhẫn.
Lưu Vũ cảm thấy cơ thể như bị một luồng áp lực đè nén, không thể thở nổi. Hắn biết thiếu gia này không dễ chơi, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.
— Ta tên Lưu Vũ. Bạch Bạch là bạn của ta. Khi ta tỉnh dậy, nó đã ở bên cạnh ta, coi như nó là người bạn đầu tiên của ta. Ta sẽ không làm hại nó.
Bạch Bạch nghe vậy, sắc mặt Vương Lăng trầm xuống, rồi đưa cho Lưu Vũ một chiếc gậy chỉ huy. Lưu Vũ không tiện từ chối, dù giá trị của nó rất lớn.
— Huynh ăn mau rồi về phòng. Chỉ cần tiếp tục chăm sóc Bạch Bạch là chiếc gậy chỉ huy sẽ đủ dùng. Còn Bạch Bạch muốn biến hóa, phải dùng linh đan và dược thảo. Huynh nên lưu ý.
— Dĩ nhiên. Bạch Bạch là bạn của ta. (Nói đúng hơn là thú cưng.)
— Vậy thì tốt.
Dù không hiểu tại sao Vương Lăng lại quan tâm đến Bạch Bạch như vậy, Lưu Vũ vẫn cảm nhận được thiếu gia không có ác tâm.
Trở về phòng, Lưu Vũ kiểm tra chiếc gậy chỉ huy, thấy có mười bộ quần áo, năm mươi hắc tệ, rất nhiều dược thảo, linh đan, linh thảo quý hiếm.
Hắn lấy linh thảo cho Bạch Bạch, rồi lựa ra một bộ quần áo để thay. Kể từ khi đến thế giới này, hắn vẫn mặc bộ đồ cũ trước khi đến đây.
Lưu Vũ leo lên giường, suy nghĩ về vị thiếu gia Vương Lăng. Lai lịch của hắn rõ ràng không đơn giản, nhất là mối liên hệ với Bạch Vĩ Hồ. Hắn không hiểu sao thuật dịch dung của mình lại bị nhìn thấu, dù có ký ức của Khưu Tà, nhưng hắn chỉ biết Bạch Vĩ Hồ là một chủng tộc linh thú sống bằng cách hấp thu linh lực. Chủng tộc này có bảy đuôi mới có thể biến thành người, sở hữu khả năng ảo thuật vô cùng mạnh mẽ, ngay cả cường giả cũng không thể nhìn thấu. Suy nghĩ miên man, Lưu Vũ dần chìm vào giấc ngủ, Bạch Bạch cũng nhanh chóng cuộn mình trong chăn.