Linh Miêu Gây Dựng Sự Nghiệp Hằng Ngày
Chương 11: Giả Vờ Yếu Ớt
Linh Miêu Gây Dựng Sự Nghiệp Hằng Ngày thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ninh Phỉ đang phơi cá khô.
Những con cá biển dài cả mét được anh làm sạch, ướp muối rồi treo lên những cành cây cao bên ngoài hang động để phơi khô.
Ninh Chinh bắt đầu đánh dấu lãnh thổ xung quanh những cây đó bằng nước tiểu, mùi hương của hổ có thể ngăn chặn nhiều loài thú nhỏ muốn đến trộm cá. Những con vật nhỏ trốn ở phía xa, nhìn chằm chằm vào những thớ cá treo trên cành mà chảy nước miếng.
Trong lúc đó, ngô đã đến mùa thu hoạch. Ninh Phỉ đốt một đống lửa bên ngoài hang động, luộc một nồi ngô non rồi vùi rất nhiều bắp vào đống than hồng. Vốn dĩ anh rất thích ăn ngô, trước kia hay ra ngoài doanh trại mua vài bắp để ăn, nhưng chẳng bõ bèn gì đã hết. Hơn nữa, những bắp ngô đông lạnh ấy đã mất đi hương vị thuần túy, ăn kiểu gì cũng thấy không ngon miệng.
Những bắp ngô dài như cẳng tay trong nồi đất tỏa mùi hương thơm ngọt ngào khắp không khí, khiến nước bọt của Ninh Phỉ cứ thế ứa ra.
Anh trèo từ trên cây xuống, nhìn đống củi chất cạnh hang động. Số củi này đều là nhờ Ninh Chinh nhặt từ trên núi về, có rất nhiều cây rừng chết hoặc bị gãy. Tranh thủ mấy ngày Ninh Phỉ không có ở đây, mỗi ngày hắn đều kéo về hang, giờ đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Chúng ta cần xây một cái nhà kho.” Ninh Phỉ dùng rìu đá chặt các gốc cây, xếp gọn sang một bên rồi nói với Ninh Chinh: “Lần trước trời mưa nên củi đều bị ướt, không cháy được. Bây giờ phơi khô rất vất vả. Ta đã nghĩ đến việc dùng dây thừng và mấy cái cây này, kéo căng vài sợi dây..."
Ninh Chinh lăng xăng chạy tới, cọ cọ vào người anh.
Ninh Phỉ cười lớn né tránh: “Sao ngươi quấn người quá vậy? Mau đi lấy dây thừng cho ta!”
Ninh Chinh lại lon ton chạy vào hang động, trong miệng ngậm một bó dây thừng bện bằng dây leo.
“Ngươi xem, ta đã làm một hình chữ V dưới gốc cây này, bên kia cũng vậy... Không cần ngươi phải động thủ.” Ninh Phỉ đang dùng dây thừng buộc một khung sườn thì nhìn thấy Ninh Chinh đang cố dựng một thân cây nhỏ lên bằng hai chi trước, chỉ là độ chính xác vẫn còn kém một chút, hơn nữa móng vuốt thực sự không thể bám lấy thân cây, thử mấy lần đều thất bại.
Ninh Phỉ véo véo lỗ tai Ninh Chinh, thở dài: “Ngươi còn phải cố gắng học làm người, nhiều việc như vậy, một mình ta làm chắc mệt chết mất.”
Ninh Chinh rũ đầu, ngồi một bên đưa lưng về phía Ninh Phỉ, toàn thân đều tỏa ra hơi thở buồn bực.
“Đừng như vậy, bé con, thật ra ngươi cũng đã cố gắng rất nhiều rồi.” Ninh Phỉ vội vàng an ủi nói: “Mau đi qua kia ngậm về cho ta mấy cây trúc đi, ta muốn mấy cây giống loại bên này!”
Có việc để làm, mèo trắng lớn nháy mắt trở nên tràn đầy năng lượng.
Ninh Phỉ sử dụng mấy cây to dựng lên một mái che hình xương cá, bên trên là những tấm màn rơm được anh đan một cách vụng về. Nói là đan, thật ra chỉ là tết những bó rơm lại với nhau thành một tấm màn mà thôi, anh cũng không muốn treo loại màn thủ công này trong phòng của mình.
Đặt màn cỏ lên khung tre rồi buộc chặt bằng dây thừng, về cơ bản thì đã có thể che mưa chắn gió.
Phía dưới mái che, mấy cây gỗ lớn đặt bên ngoài dùng làm sườn, cây nhỏ thì để ở bên trong làm củi khô, nhìn từ xa giống như một căn nhà nhỏ.
Ninh Phỉ mỏi nhừ tay chân, đá văng đôi dép rơm rách nát dưới chân, quay đầu nói với Ninh Chinh: “Sang năm chúng ta xây nhà đi? Có cửa chính cửa sổ, mùa đông có thể sưởi ấm dưới giường. Cái hang này thì dùng để chứa đồ, ngươi thấy sao hả?”
Ninh Chinh không bày tỏ ý kiến gì, với hắn mà nói, anh nói gì cũng đúng, hoàn toàn nghe theo vô điều kiện.
Mùa thu trời rất nóng, không khí khô ráo vô cùng.
Để tránh hỏa hoạn, trong phạm vi năm mét tính từ cửa hang động trở ra, tất cả bụi cây cỏ đều được Ninh Phỉ dọn sạch, bao gồm cả cái mái che trước cửa mà anh từng làm. Hiện giờ đã có cửa kiên cố nên không phải sợ những loài dã thú nhỏ. Còn những loài lớn, ngay cả cánh cửa cũng không thể chặn chúng thì bụi cây càng trở nên vô dụng.
Đất trước cửa được anh dùng mấy khối đá đen lót cho cứng lại, mặt trên khảm vỏ sò và những mảnh sứ vụn, như vậy mỗi khi trời mưa, bước ra cửa cũng sẽ không dẫm phải bùn.
Chỉ trong vài ngày mà toàn bộ hang động đều được thay đổi chóng mặt.
Cửa được làm bằng tre xanh tươi, "gạch lát nền" đủ loại màu sắc, bên trái có cái kho nhỏ để chứa củi, bên phải có giàn chuyên để làm thịt hun khói, còn có một ít hoa dại nhỏ mọc quanh đấy. Nhìn từ xa, cả một vùng nông thôn mang một vẻ đẹp bình dị, mộc mạc, xung quanh trồng toàn là những bông hoa cúc, có thể nhàn nhã ngắm nhìn cảnh vật hữu tình từ phía nam ngọn núi.
“Ở đây mà ngươi vẫn sống tốt được hả?” Ninh Phỉ rửa tay sạch sẽ, uống từng ngụm nước luộc ngô. Không biết có phải vì ở thế giới khác hay không, mà anh cảm thấy hương vị của ngô này đều thơm ngọt hơn so với bất kỳ loại ngô nào trước kia anh từng ăn.
Ninh Chinh cũng ăn ngô rất vui vẻ, hắn dùng hai chi trước ôm lấy bắp ngô, gặm mấy cái rồi dùng cái lưỡi lớn liếm những hạt ngô còn sót lại trên cùi. Những hạt ngô tươi vỡ tan ra nước ngọt mỗi khi cắn, đơn giản là không thể cưỡng lại được.
Nghe được lời Ninh Phỉ, hắn ngẩng đầu nghiêm túc nói: “Ca ca lợi hại nhất!”
“Hahahahaha!” Ninh Phỉ cực kỳ vui vẻ.
Cười xong, anh nhìn cảnh vật xung quanh mình, nhẹ giọng nói: “Không sai, ta lợi hại nhất. Cho dù là ở nơi nào, cũng có thể dẫn dắt ngươi sống một cuộc sống bình yên.” Anh là người hiện đại có trí tuệ và kiến thức, cùng với ý chí kiên cường không muốn sống một cuộc sống tạm bợ, nỗ lực hết mình để cuộc sống ngày càng thoải mái hơn.
Nếu không gian này có thể thu người vào ở thì tuyệt biết mấy.
Cùi ngô sau khi ăn xong thì được vứt sang một bên phơi khô làm củi. Ninh Phỉ đột nhiên nhớ tới con rùa biển lớn trong không gian của mình.
Anh chưa từng ăn thịt rùa biển nhưng đã từng uống rượu ngâm ba ba. Rùa biển lớn như vậy cũng không có nồi nào đủ lớn để hầm, cho dù có nồi, cũng không có rượu vang.
Anh nhìn thoáng qua thấy mèo trắng lớn đang liếm móng vuốt, đảo mắt, cười nói: “Bé Chinh, anh cho ngươi xem bảo bối lớn này!”
Ninh Chinh dừng cái tay đang rửa mặt lại, nghiêng đầu nhìn anh.
Ninh Phỉ cười vung tay lên, một con rùa biển lớn nằm chình ình trên nền đất trước ánh nhìn của Ninh Chinh và anh. Rùa rời khỏi biển đã lâu, hơi thở đã có chút thoi thóp. Có thể thấy được nước ở đây không có ảnh hưởng gì đến sự tồn tại của những loài hải sản.
Ninh Chinh bị hoảng sợ, lông toàn thân dựng đứng, nhìn càng thêm xù xì.
Ninh Phỉ cười ha ha nhào tới ôm lấy hắn, chỉ vào rùa biển nói: “Ngươi nhìn xem có ăn được hay không?”
Đây là đồ ăn à? Ninh Chinh lùi lại vài bước, vẻ mặt nghi hoặc.
“Có thể ăn đấy, ngươi đi thử đi?” Ninh Phỉ dùng sức vặt hai nhúm lông hổ, nhìn con rùa biển lớn đã rụt đầu và bốn chi vào mai, cười nói.
Ninh Chinh đã nhìn ra, anh muốn trêu đùa hắn. Hắn đẩy Ninh Phỉ ra, cẩn thận đi đến bên cạnh rùa biển, ngửi ngửi cái lỗ trên mai. Mùi tanh nồng của biển làm hắn có chút phấn khích, xem ra cái này thật sự có thể ăn được...
Đột nhiên, đầu rùa biển duỗi ra, táp về phía Ninh Chinh!
Ninh Phỉ không ngờ tới rùa biển lại có sức mạnh như vậy, sợ tới mức kêu to: “Tránh ra, đừng để bị cắn!”
Ninh Chinh đã chuẩn bị từ sớm, hắn vung móng vuốt nhanh như chớp tát một cái làm đầu rùa biển bị đánh sang một bên, nhanh chóng nhảy ra sau giãn khoảng cách rồi gầm lên với con rùa…
Cú đớp vừa rồi dường như vắt kiệt tất cả sức lực của con rùa, đầu nó nghiêng ngả sang một bên, thậm chí bốn chi cũng vươn ra khỏi mai một cách mất kiểm soát.
Ninh Phỉ cầm nhánh cây kiểm tra con rùa biển hồi lâu, xác định nó đã chết thì mới thở phào nhẹ nhõm. Anh vẫy vẫy tay với Ninh Chinh, sau đó ôm đầu mèo trắng lớn mà xoa mấy cái thật mạnh: “Không làm ngươi sợ chứ? Ta tưởng nó không nhúc nhích được nữa.”
Ninh Chinh vừa muốn lắc đầu, đột nhiên nhớ tới gì đó, nhân tiện nằm rạp xuống mặt đất, nhỏ giọng nói: “Bị dọa rồi, chân đau lắm.” Móng vuốt của hắn vươn ra đánh rùa biển khi nãy, trước đó từng chiến đấu với con lợn rừng đúng là đã bị thương.
Trên thực tế, miệng vết thương đã lành, bây giờ dưới lớp lông bao phủ, vết sẹo ban đầu đã không còn nhìn thấy nữa.
“Xin lỗi!” Ninh Phỉ vội vàng ném cây gậy đi, nhìn trái nhìn phải cái chân hổ đang đặt trên ngực, cầm lấy vuốt ve: “Còn đau không? Ta không cố ý dọa ngươi… Ta chỉ muốn trêu ngươi thôi.”
Ninh Chinh cảm thấy mặt mình đỏ lên, may là có lông che giúp, người khác không nhìn ra.
Hắn nói: “Ca ca thổi thổi cho ta đi.”
Lúc trước hắn bị thương, mỗi lần thay thuốc Ninh Phỉ đều sẽ thổi cho hắn, nói thổi sẽ không đau. Không biết là do thuốc có tác dụng hay là hiệu ứng tâm lý, Ninh Chinh thật sự cảm thấy miệng vết thương của mình không đau nữa, mỗi lần được thổi còn có chút ngứa...
“Được, thổi thổi.” Ninh Phỉ không biết tâm trạng Ninh Chinh thế nào, anh cẩn thận đẩy phần lông phía trên ra khỏi móng vuốt, nhẹ nhàng thổi: “Anh thổi cho bé con, thổi sẽ nhanh chóng không đau nữa. Bé Chinh ngoan nha.”
Đầu to của Ninh Chinh dựa vào vai Ninh Phỉ, con ngươi màu hổ phách không nhúc nhích nhìn chằm chằm khuôn mặt của Ninh Phỉ.
Hắn thật sự rất thích anh, dù cho anh chỉ là một con mèo bé nhỏ thì hắn cũng rất thích. Thích nhất mỗi buổi tối được ngủ cùng anh, anh sẽ cuộn tròn trong lòng hắn. Hắn còn thích liếm lông cho anh, liếm từ đầu đến đuôi, đáng tiếc anh không thích cho hắn liếm...
“Còn đau không?” Ninh Phỉ lại hỏi.
Ninh Chinh đột nhiên lấy lại tinh thần, hắn thu móng vuốt về, thấp giọng nói: “Không, không đau nữa.”
“Không đau thì tốt, ta đang suy nghĩ nên làm thế nào với con rùa biển lớn này... Thịt thì không dám ăn rồi, cái mai này cũng rất tốt, dùng để đựng ngô và bột mì. Lớn như vậy… Biết đâu còn có thể dựng thành giường ngủ.” Ninh Phỉ xoay con rùa biển vài vòng: “Quan trọng là làm thế nào để ta lật nó lại đây?”
Cuối cùng vẫn là Ninh Chinh “chịu đựng cái chân bị đau” giúp Ninh Phỉ lật ngược con rùa biển lại.
Con rùa biển với cái bụng hướng lên trời sắp gần bằng chiều cao của Ninh Phỉ. Ninh Phỉ lại một lần nữa than thở về thân hình nhỏ bé của mình, người đàn ông vạm vỡ cao hơn 1m8 ban đầu bây giờ lại thành một người lùn 1m7, nghĩ như thế nào cũng cảm thấy bất lợi. Nhưng mấy ngày nay anh cảm thấy mình đã cao hơn nhiều, ừm chỉ là so với con rùa này thì...
Thôi quên đi, so sánh làm gì, càng so càng đau lòng!
Anh giẫm lên người Ninh Chinh, leo lên bụng con rùa biển. Trước kia anh đã từng làm thịt ba ba, biết phần bụng là phần yếu ớt nhất trên thân nó, vì thế anh lấy rìu đá và dao đá ra, liên tiếp bổ xuống cùng một chỗ, dùng công phu đã luyện được để xẻ sạch con rùa biển.
Thịt rùa anh không dám ăn, càng không dám cho Ninh Chinh ăn, liền ném hết nội tạng nó vào trong hồ nước như thường lệ. Không biết có phải vì bọn họ thường xuyên ném những thứ này xuống hồ hay không mà đàn cá bên trong vừa nhìn thấy bọn họ đã nhanh chóng bơi lại gần chờ được cho ăn.
“Nuôi bọn mày cho béo, sau này lại giết rồi nướng ăn!” Những con cá đó không sợ người, trực tiếp ngoi lên mặt nước đón lấy thức ăn khiến Ninh Phỉ kinh ngạc.
Anh uy hiếp những chú cá xong, quay lại nhìn chiếc mai rùa lớn của mình một cách mãn nguyện!!
Mai rùa lớn thế này, đựng được biết bao nhiêu lương thực!
***
Tác giả có lời muốn nói:
Chú hổ trắng lớn dần dần lộ rõ bản chất "một chú chó trung thành", tuy nhiên cũng có mặt hạn chế.
Ninh Chinh: Chân đau!
Ninh Phỉ: Anh thổi cho ngươi.
Ninh Chinh: Đuôi bị đau!
Ninh Phỉ: Anh thổi cho ngươi.
Ninh Chinh: Đầu lưỡi đau.
Ninh Phỉ: Anh giúp ngươi… ưm ưm ưm!
Ninh Chinh: Moah moah, ca ca ngọt