Chương 2

Linh Quân

Chương 2

Linh Quân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta dịu giọng khuyên:
"Phu quân, thiếp nghĩ phu thê ta gần gũi quá, e rằng khó lòng giữ được ý tứ. Nếu chẳng may xảy ra chuyện, chẳng phải sẽ tổn thương t.h.a.i nhi trong bụng di nương ư? Hay là những ngày tới, chàng sang phòng ngoài nghỉ tạm, thiếp thấy như vậy sẽ tốt hơn."
Thẩm Tự thoáng sững người, như thể không ngờ một nữ t.ử danh môn khuê các như ta lại nói ra được những lời như thế.
Sắc mặt hắn hiện chút kinh ngạc: "Nàng... đang nói cái gì vậy?"
Ta điềm nhiên đáp: "Phu thê với nhau, chuyện phòng the chẳng lẽ lại không thể bàn bạc?"
Giữa chân mày Thẩm Tự khẽ giật, không nói gì nữa, chỉ im lặng ôm chăn gối sang phòng ngoài.
Ta âm thầm thở dài một hơi.
Vốn định nói uyển chuyển một chút, nhưng Thẩm Tự là người kiêu căng tự phụ, không nói rõ ràng thì hắn chẳng hiểu được, nói vòng vo lại rước thêm phiền phức.
Mà ta, ghét phiền toái nhất.
Nói về ta với Tạ Lẫm, cũng chỉ có một đêm mây mưa, về sau không còn dây dưa gì thêm.
Ta muốn là đêm động phòng hoa chúc.
Đêm ấy có hoa cài đầu, có nến hỉ cháy rực, cũng đã viên phòng.
Xem như tâm nguyện viên mãn.
Ta vẫn thường ra lệnh như:
“Tạ Lẫm, ta muốn ăn bánh quế hoa tiệm Trần Ký.”
“Tạ Lẫm, giúp ta về Chu phủ lấy một quyển sách.”
Hắn vẫn như xưa, hoàn thành mọi việc một cách lặng lẽ, gọn gàng sạch sẽ.
Ta vẫn là tiểu thư của hắn.
Hắn vẫn là ám vệ của ta.
Tựa như đêm ấy, chỉ là một trong vô số mệnh lệnh ta từng đưa ra.
Chỉ có một điều là khác.
Mỗi sáng tinh mơ thức dậy, bên cửa sổ lại có thêm một bó hoa Vụ Nhan đẫm sương.
Ta chẳng nói tốt cũng chẳng nói xấu.
Dù sao thì...
Chân cũng là chân của người ta.
Hồng Trần Vô Định
Hắn khí huyết phương cương, thích chạy, thì cứ việc chạy thôi.
Đêm Trung thu, mọi người cùng tụ họp ở sân viện ngắm trăng.
Trăng sáng vằng vặc, ánh trăng trong trẻo như được gột rửa.
Trên bàn bày sẵn trái cây, bánh trung thu, cua béo ngậy và rượu ngon.
Ta không kìm được đã uống thêm mấy chén.
Thẩm Tự mặc bạch y, ngắm trăng ngâm thơ: “*Nguyệt ảnh trầm thanh trản, thu quang nhập túc hàn.”
(*Bóng trăng chìm chén ngọc, thu sáng lạnh thấm tay áo.)
Tần Hảo vỗ tay khen ngợi: “Phu quân thật tài hoa!”
Hơi men ngấm vào, ta buột miệng nhận xét: “Chi bằng thay chữ ‘trầm’ (chìm) thành chữ ‘phù’ (nổi) thì hơn.”
Tần Hảo che miệng cười khẽ:
“Tỷ tỷ thật biết nói đùa. Thơ phu quân làm ngay cả thánh thượng còn từng ngợi khen, lẽ nào không bằng một câu nói bừa của tỷ tỷ?”
“Phu quân, chàng xem tỷ tỷ chẳng phải đã uống nhiều rồi sao…”
Nàng quay đầu cười nhìn Thẩm Tự.
Lại thấy Thẩm Tự cầm chén mà không đáp, vẻ mặt như đang suy nghĩ bởi lời ta vừa nói.
Nét cười trên mặt Tần Hảo thoáng khựng lại.
Lúc này, Thẩm mẫu rời bàn để thay y phục.
Tần Hảo chợt quay đầu, mỉm cười hỏi ta:
“Nghe nói các tiểu thư danh môn ở Trường Lăng, từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ đều có khuôn phép, nửa câu không thể nói sai, nửa nét mặt cũng không thể thất thố. Tỷ tỷ cũng được nuôi dạy như vậy sao?”
Ta lười biếng tựa lưng vào ghế tròn, một tay chống cằm: “Như lời ngươi nói, quả thực có điều ấy. Nhưng cũng có chỗ không giống.”
“Không giống?” Tần Hảo rõ ràng không tin, cười thở dài: “Sao lại có thể không giống được chứ?”
Ta nhấp một miếng gạch cua A Nguyên đưa đến, nghiêng đầu: “Vậy thì… không thể nói.”
Vẻ mặt Tần Hảo thoáng cứng đờ, nhưng rất nhanh lại cong môi cười, tỏ vẻ hứng thú hỏi sang chuyện khác:
“Thiên hạ đều đồn phu quân trong yến tiệc Thái t.ử đã nhất kiến chung tình với ta, phu nhân có biết vì sao không?"
Nàng chẳng chờ ta đáp, trên mặt hiện vẻ ngượng ngùng, giọng nói nhỏ nhẹ:
“Phu quân nói, ta là nữ t.ử duy nhất dám gọi thẳng tên chàng. Chàng bảo, nhìn mãi những nữ nhân được rèn giũa theo lễ giáo, chẳng có lấy một tia sinh khí. Dù có biết cầm kỳ thi họa, thì cũng chỉ là bản sao từ khuôn mẫu, chẳng mang chút chân tình. Chàng nói, y như một bức họa công bút, tinh xảo thì có, nhưng vô cùng vô vị.”
“Vô lễ!”
Tiếng nói Thẩm mẫu bỗng vang lên từ hành lang.
“Lời lẽ ngông cuồng thiển cận, không biết giữ ý tứ, thế mà cũng dám nói ra miệng! Thật không biết xấu hổ!”
Người Tần Hảo khẽ run, tay làm đổ chén trà, nước trà bắn cả lên người, trông thật chật vật.
Thẩm Tự khẽ nhíu mày.
“Thưa mẫu thân, lời ấy thì có gì không thể nói? Nếu bảo là ngông cuồng, thì những điều hài nhi từng nói còn ngông cuồng hơn nhiều.”
Thẩm mẫu giận đến run người: “Con là nam nhân, nàng ta là nữ nhân, sao có thể đánh đồng?!”
Thẩm Tự bật cười khẽ:
“Nam hay nữ, đều do cha mẹ sinh ra, thân thể máu thịt, có đủ thất tình lục dục, vốn chẳng khác gì nhau. Ai ai cũng nên có chân tình và linh hồn riêng. Mẫu thân cũng là nữ nhân, chẳng lẽ cả đời nơi hậu viện cứ phải sống y theo ‘Nữ giới’ mới được coi là vui sướng sao?”
Thẩm mẫu bị hắn phản bác, giận đến phát run: “Con cứ mãi che chở một thiếp thất không biết giữ phép tắc, vậy còn để Linh Quân – chính thê của con – vào đâu?”
Thẩm Tự nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên mặt ta, mang theo vài phần nụ cười giễu cợt:
“Phu nhân, nàng thấy lời ta nói có đúng chăng?”
Ta hơi nheo mắt, chân thành gật đầu: “Thiếp hoàn toàn đồng ý với phu quân.”
Thẩm Tự cười khẽ, khóe môi nhếch lên một vẻ mỉa mai:
“Phu nhân nói chuyện trước sau chu đáo, quả thực chẳng ngoài dự đoán.”
Khi yến tiệc tan, Thẩm mẫu ra lệnh:
“Đêm nay là Tết Đoàn Viên, không ai được phép làm phiền phu nhân và thiếu gia!”
Bà lại thiếu kiên nhẫn liếc nhìn Tần Hảo một cái: “Ngươi nghe rõ chưa?”
Tần Hảo cúi đầu, rụt rè đáp: “Vâng.”
Chỉ là sau khi về phòng không bao lâu, liền có người từ tiểu viện đến, thấp giọng bẩm báo điều gì đó, Thẩm Tự lập tức theo họ rời đi.