Đại Lục Linh Võ
Chương 21: Lão Trưởng lão thần gia
Đại Lục Linh Võ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dịch: Phan Ngọc
Biên: Mựp
Trong nội viện Thần gia, một bóng người dữ tợn hiện ra, chỉ thoáng một cái đã bay đến tận trên sân Diễn Võ Trường của Thần gia.
Đó là một lão nhân, ánh mắt sâu thẳm như biển khơi, lông mày đen như mực, thân hình cao lớn, dù tuổi tác đã khiến dung mạo có phần già nua nhưng vẫn dễ nhận ra sự giống nhau với người Thần gia.
–Thái, Thái Thượng Trưởng lão.
Tất cả các vị Trưởng lão của Thần gia đều hô to lên, nhưng vị này lại có thân phận là gia gia Đại Trưởng lão – một người đã ẩn cư tu luyện suốt bao kỷ nguyên.
Mọi người đều biết Thần gia có một Lão quái vật từng giấu mình luyện tập, nhưng không ai nghĩ rằng Thái Thượng Trưởng lão lại xuất hiện trước mặt họ vào lúc này.
Hắn đích thực là Lão quái vật của Thần gia.
–Thái Thượng Trưởng lão thật mạnh, hơn nữa còn có thể đứng giữa không trung.
Thái Thượng Trưởng lão bước đi trên không, thong thả tiến đến trước Lạc Hà Môn.
Bên trong ánh mắt Thần Phàm thoáng chút rung động: Nếu không nhầm thì vị lão nhân này tên Thần Chấn Nam, đúng là tổ thúc phụ của gia gia hắn, không ngờ rằng hắn vẫn còn sống.
Sự xuất hiện của Thái Thượng Trưởng lão khiến toàn bộ thần gia càng thêm ngưng trọng.
–Thần Bá Thiên, ngươi muốn đoạt vị trí tộc trưởng thì cứ đương nhiên so tài cùng Thần Phàm, nhưng lại cấu kết với các tông môn khác để chống lại Thần gia, ngươi đáng phải chết!
–Thái Thượng Trưởng lão, con...
–Không cần giải thích nhiều, giờ phút này ta sẽ xử lý những kẻ phá hoại Thần gia!
Một làn uy lực kinh thiên động địa bùng nổ, Thần Bá Thiên phun ra một ngụm máu tươi.
–Sư Tôn, mau cứu phụ thân con đi!
Thần Nguyệt hoảng hốt tái mặt, vị Thái Thượng Trưởng lão lại ra tay tàn bạo như thế.
–Hừ, chẳng qua chỉ là nhờ thuộc tính gió mà lơ lửng thôi, Linh Tông tầng chín mà thôi, ngươi tưởng mình là Linh Vương à?
Chúa của Lạc Hà Môn hét lên, uy thế Võ Vương bùng nổ, vội vàng ngăn cản Thần Chấn Nam.
Thần Chấn Nam lạnh lùng quát:
–Ta dù không phải Vương cảnh, nhưng thần gia cũng không phải nơi để một Võ Vương tầng hai như ngươi dám làm càn. Ngươi muốn liều mạng chết, ta sẽ sống, ta đây nguyện chết cùng ngươi!
Thần Chấn Nam vốn là Linh Tông tầng chín, võ công vượt xa Võ Vương. Nhưng nếu người có thiên phú đặc biệt, vượt cấp chiến đấu cũng không phải không thể.
Sắc mặt Chúa Lạc Hà Môn trở nên u ám, nếu lão già thần gia này liều mạng, dù bà cũng phải trả giá đắt ở nơi này.
Nhưng nếu bỏ đi như vậy, Lạc Hà Môn còn mặt mũi nào tồn tại đây?
–Ngươi đây đang uy hiếp ta sao?
–Sao Chúa lại nghĩ đây là chuyện của Lạc Hà Môn? Ta đã nói rõ, đây là nội bộ thần gia ta!
–Chuyện nội bộ thần gia ta không liên quan đến ngươi nữa, nhưng Thần Nguyệt là đồ đệ thân truyền của môn hạ ta, ta nhất định không cho phép nàng gặp chuyện gì!
Chúa Lạc Hà Môn thận trọng nói.
–Thần Nguyệt ngươi có thể mang đi, nhưng chỉ lần này thôi. Nội bộ thần gia không để người ngoài can thiệp!
–Sư Tôn, không, không được!
Thần Nguyệt vội vàng, nàng làm sao có thể đứng nhìn phụ thân mình chết chứ.
Nhưng Thần Chấn Nam không để Chúa Lạc Hà Môn kịp nghĩ tiếp, uy lực cuồng bạo lại bùng nổ, Thần Bá Thiên lại phun máu rồi chết.
Thần Bá Thiên chết rồi?
Tức khắc thần gia chìm vào im lặng không ai dám nhúc nhích.
–Phụ thân...
Thần Nguyệt muốn xông lên, nhưng lại bị Chúa Lạc Hà Môn ngăn lại.
–Nguyệt Nhi, đây chính là thế giới cường giả tôn sư trọng đạo, sinh tử là chuyện bình thường. Hôm nay ta không giết chúng, là để ngày sau cho ngươi báo thù. Đợi ngươi trở thành Võ Vương, chính là ngày thần gia này biến mất!
Võ Vương đưa Thần Nguyệt bay lên không trung, ánh mắt lạnh lùng:
–Thái Thượng Trưởng lão, Thần Thiên, Thần Phàm cùng thần gia, các ngươi hãy nhớ lấy lời thề của ta: không quá 5 năm, nhất định sẽ biến thần gia này thành bình địa!
Sắc khí trong xương cốt Thần Thiên bừng bừng:
–5 năm quá dài, 3 năm thôi. 3 năm sau ta nhất định sẽ phá cửa Lạc Hà Môn để tự tay giết tên tiểu nhân như ngươi!
Oanh!
Toàn bộ thần gia chấn động, lời của Thần Thiên không thể nghi ngờ – hắn tuyên chiến với Lạc Hà Môn. 3 năm, dù thiên phú tuyệt luân, cũng khó có thể đạt được thành tựu lớn. Huống chi Thần Nguyệt là Song Võ Hồn, Lạc Hà Môn chắc chắn sẽ toàn lực bồi dưỡng cô ta. Đến lúc đó, Thần Thiên tuyệt đối không thể thắng nổi nàng.
–Hừ, đồ bỏ đi, 3 năm sau ở cửa Lạc Hà Môn ta chờ ngươi!
Thần Nguyệt lạnh lùng quát, rồi theo sát Chúa Lạc Hà Môn bay lên không.
Toàn bộ thần gia vẫn im lặng.
Thái Thượng Trưởng lão nhìn quanh:
–Các vị, Đại hội thường niên của thần gia đến đây là kết thúc. Tiếp theo là chuyện nội bộ thần gia, mời mọi người lui.
Hôm nay có trưởng lão và đệ tử các gia tộc khác, nhưng Thái Thượng Trưởng lão đã ra lệnh đuổi khách, không ai dám khinh thường mà vội vàng cáo từ.
Chẳng mấy chốc, Diễn Võ Trường chỉ còn lại đệ tử thần gia. Thần Chấn Nam đứng trên không, lạnh lùng quát:
–Thần gia đã bị các ngươi làm cho ô uế rồi, một đám đồ vô dụng.
–Thần Phàm, ngươi là Tộc Trưởng, chuyện này giao cho ngươi xử lý.
Mọi người đều nhìn ra, nghe ra: Thái Thượng Trưởng lão đang thiên vị Thần Phàm.
Đám người hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống nhận tội.
–Thái Thượng Trưởng lão, tộc trưởng, chúng con chỉ là hồ đồ nhất thời, bị Thần Bá Thiên uy hiếp, lợi dụng nên mới ủng hộ hắn. Chúng con đều bị ép buộc!
Thần Phàm chỉ lặng lẽ nhìn tất cả điều đó.
–Tổ thúc phụ, chuyện ngày hôm nay, con cũng đã suy nghĩ rõ ràng. Con thực sự không thích hợp làm vị trí tộc trưởng. Từ hôm nay trở đi, con không còn là tộc trưởng nữa. Thiên Nhi, chúng ta đi thôi.
Thần Phàm nói xong, toàn bộ thần gia chấn động. Thần Bá Thiên chết, Thần Nguyệt càng hận thấu xương thần gia, lại nói bây giờ Thần Phàm cùng Thần Thiên rời đi, thần gia chẳng phải muốn suy vong sao?
–Phàm Nhi, dù ngươi không muốn đảm nhiệm chức vị tộc trưởng nữa, nhưng ngươi đã quên lời nhắc nhở của phụ thân ngươi trước khi lâm chung sao?
Thái Thượng Trưởng lão vội vàng nói.
Sắc mặt Thần Phàm động lòng, cuối cùng thốt ra:
–Ta vẫn là người thần gia, nhưng từ giờ Lão Tứ sẽ làm tộc trưởng. Chuyện của họ ta không muốn can thiệp nữa!
–Được, Lão Tứ, vị trí tộc trưởng thần gia tạm thời giao cho ngươi.
Thần Lão Tứ liên tục từ chối, nhưng mọi người kiên trì hết mức, đành phải đồng ý tạm thời đại diện tộc trưởng xử lý việc còn lại.
–Thiên Nhi, biết tại sao lần này cha lại nhẫn nhịn không ra tay không?
Xử lý xong hậu sự, Thần Phàm mang Thần Thiên trở lại hậu viện.
Thần Thiên lắc đầu không nói, tính cách phụ thân như vậy sẽ không thỏa hiệp, trong đó ắt sẽ có chuyện mà hắn không biết.
Thần Phàm ánh mắt sáng như đuốc:
–300 năm trước, Lão Tổ thần gia đến Trấn Tinh Thần, từ đó mới có thần gia ngày nay. Nhưng từ khi thần gia thành lập, có một bí mật: thân phận tộc trưởng phải bảo vệ vật bảo của thần gia. Cái gì là cái đó, cha tạm thời không thể nói cho con. Nhưng cha muốn nhắc nhở con: từ 300 năm trước, Cổ gia, Văn Nhân gia vẫn luôn thăm dò thần gia. Chỉ vì thần gia còn có một vị Thái Thượng Trưởng lão tồn tại nên họ mới không ra tay. Mà năm nay kết thúc đại hội, chẳng mấy chốc các gia tộc sẽ đến Vương Thành tham gia Đại Tái. Có hai nhà chuẩn bị liên hợp đối phó thần gia, nên hiện tại ta không thể đi.
Ánh mắt Thần Thiên thoáng ngưng tụ, không ngờ thần gia còn có bí mật như thế. Xem chừng vật được thủ hộ không phải là thứ tầm thường.
–Gia tộc Đại Tái qua đi, Vương tộc sẽ sớm gửi thiếp mời tới. Đến lúc đó ngươi sẽ đại biểu thần gia tiến vào đại hội Vương tộc. Nhớ cẩn thận.
–Con đã biết phụ thân.
Thần Thiên gật đầu, Vương tộc Đại Tái không giống như đại hội gia tộc. Đến lúc đó, thiên tài đệ tử của mười thành trấn phụ thuộc Vương Thành đều sẽ tham gia, đó mới là thịnh hội của toàn bộ Thành Thục Nam.
Nghĩ đến đây, Thần Thiên cáo lui, sau đó tiến vào phòng tu luyện.
Trong phòng tu luyện, lông mày Thần Thiên nhíu chặt.
Hôm nay hắn khoe khoang trong vòng ba năm sẽ lên Lạc Hà Môn giết Thần Nguyệt. Dù không phải sảng khoái nhất thời, nhưng vẫn cảm thấy áp lực rất lớn.
3 năm, hắn thật sự có thể đạt tới bước đó sao?
–Tiểu tử ngươi, mới vừa khoe khoang bây giờ lại muốn đánh trống lui quân sao?
Giọng Kiếm Lão vang lên bên tai Thần Thiên.
Thần Thiên mỉm cười:
–Lão gia hỏa, ngươi làm sao lại xuất hiện rồi? Nếu biết, mau cho ta chút đan dược để lên tới Võ Vương đi chứ.
Kiếm Lão cười giận:
–Tiểu tử ngươi hay nhỉ, cho dù có loại công pháp cưỡng ép tăng tiến như thế, tiểu tử ngươi sau khi dùng xong, đời này cũng sẽ phế đi. Nhưng ngươi cũng can đảm thật, đối phương là Thiên Tài Song Võ Hồn, nếu Lạc Hà Môn toàn lực bồi dưỡng, trong vòng năm năm trở thành Võ Vương cũng không phải không thể. Còn ngươi thì...
–Kiếm Lão, ngươi chẳng lẽ không có ý định giúp ta sao?
–Tên tiểu tử nhà ngươi, ta sớm biết ngươi nhắm đến ta mà.
Lão gia hỏa nhạy bén cỡ nào, không nhịn được mà giễu cợt.
–Lão gia ngài là Đại Đế, chẳng lẽ trong ba năm không cách nào làm cho một tên tiểu tử trở thành Võ Vương hay sao? Dáng anh minh thần võ anh tuấn tiêu sái thiên tài như ta cũng không nhiều đâu, ngài cần phải nắm chắc mới tốt.
Thần Thiên tự nói.
–Phi phi phi, lão phu đã đi ngang dọc đại lục, dạng thiên tài gì chưa thấy qua chứ. Ngươi nha, tư chất chỉ tầm thường, miễn cưỡng lắm mới gọi là Linh Võ Song Tu. Bất quá ngươi ngay cả một bộ Linh kỹ ra dáng ra hình cũng không có, thực sự làm mất mặt bản Đế mà.
–Tiểu tử, thời điểm bản Đế ngang dọc đại lục, trong lúc vô tình từng chiếm được một bản bí pháp tên Linh Võ Quyết, nhưng cho dù thiên phú tuyệt luân cũng không cách nào tu luyện thành công, cuối cùng đành phải từ bỏ. Có lẽ tất cả đều là thiên ý. Ta truyền thụ cho ngươi, ngươi thử xem có thể tu luyện hay không.
Nói xong, một đạo Thần Niệm tiến vào chiếm cứ Linh hải của Thần Thiên.
–Niệm thần quyết, Võ Hồn cùng Linh Hải đồng thời khởi động, đem Linh Võ Quyết khắc trong tâm khảm.
Tiếng Kiếm Lão vang bên tai Thần Thiên.
–Thiên địa Âm Dương, hóa thành Lưỡng Cực, Lưỡng Cực sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái. Nhất Sinh Nhị Nhị Sinh Tam Sinh Vạn Vật, Âm Dương vì Hỗn Độn, Hỗn Độn vì Âm Dương, một Âm một Dương gọi là Đạo, Đạo sinh Vạn Pháp, tên là Linh Võ, Linh Giả bổ Thiên Địa Chi Linh, Võ Giả bổ Thiên Địa Chi Khí, Linh từ bên trong thủ, Khí từ bên ngoài sinh...
Từng đạo khẩu quyết không rõ ràng hiện lên trong Linh hải Thần Thiên. Hắn cảm nhận được trong thân thể mình có hai cỗ lực lượng kỳ lạ lưu động khắp người. Theo Kiếm Lão chỉ dẫn, Thần Thiên vận khí Linh Võ Quyết, hai cỗ năng lượng mới tạm lắng xuống, sau đó xông vào Võ Hồn cùng Linh Hải của hắn.
Qua mấy canh giờ, Thần Thiên sớm đã đầu đầy mồ hôi.
–Hô...
Thần Thiên ngừng vận chuyển khẩu quyết, toàn thân phóng ra đoàn khí đục ngầu, toàn bộ mật thất tràn ngập mùi hôi thối, khiến Thần Thiên cũng kinh ngạc.
Lúc này Thần Thiên cảm nhận năng lượng trong thân thể bị co rút lại, hai cỗ năng lượng nóng lên khắp người, như nắm giữ vô tận lực lượng, chỉ có thể dùng một câu để hình dung – thoải mái!
Chỗ huyền diệu này khiến Thần Thiên như được thoát thai hoán cốt, khí chất khác hẳn trước đây, thậm chí giác quan cùng thần thức đều nhạy bén hơn nhiều.
–Chỉ một lần mà thành công rồi.
Trong lòng Kiếm Lão hơi kinh ngạc: Lúc trước ông ta tu luyện Linh Võ Quyết phải mất trọn vẹn ba tháng mới dẫn đạo thành công, mà tên tiểu tử này chỉ một lần là thành công lĩnh ngộ chân lý của Linh Võ Giới.
–Thật là một tên tiểu tử biến thái mà!
–Kiếm Lão, đây là công pháp cấp mấy? Ta cảm nhận toàn thân đều thoát thai hoán cốt.
Thân thể của mình rõ ràng là Thần Thiên. Lúc này nếu đối mặt Võ Đồ, hắn nghĩ có thể dùng một quyền cũng có thể đánh bại đối phương.
–Hừ hừ, đương nhiên, chỗ huyền diệu của Linh Võ Quyết không chỉ có như thế đâu.
Trong lòng Kiếm Lão rõ ràng, chỗ bá đạo của Linh Võ Quyết không ở đây, nhưng mỗi bước tiến đều cần phải tự dựa vào bản thân tiểu tử này.
–Bây giờ Linh Võ Quyết đã thành, tiểu tử, ngươi muốn 3 năm sau có được thành tựu thì chỉ ở cái Trấn Tinh Thần nho nhỏ này là vô dụng. Xử lý xong sự tình bên này ngươi nên trở về tông môn. Có thêm bản Đế chỉ đạo mà 3 năm sau ngươi không thể trở thành Võ Vương thì xem như bản Đế sinh ra trên đời này là uổng phí rồi.
Giọng Kiếm Lão hơi ngưng trọng.
Thần Thiên thu hồi ý cười, chững chạc nói:
–Kiếm Lão, nếu tiểu tử ta có thể đạt tới đỉnh cao, nhất định sẽ giúp Kiếm Lão khôi phục như lúc ban đầu. Tiểu tử ta luôn vô cùng cảm kích ngài.
–Đi, bớt buồn nôn đi. Lúc bản Đế ngang dọc đại lục, ngươi đang làm gì chứ. 3 năm không thành Vương, thật làm bản Đế mất mặt xấu hổ.
–Vâng, Kiếm Lão, bất quá bây giờ ta phải tranh thủ thời gian để trở thành Võ Đồ mới đúng.
Thần Thiên cảm nhận tinh thần mình đã sung mãn. Vừa tu luyện Linh Võ Quyết, toàn thân đều thay đổi, đây chính là thời cơ đột phá.
Thần Thiên ngồi xếp bằng trên giường băng, hai tay trùng điệp, lập tức đặt ở đan điền, nhắm mắt trầm mặc vận chuyển Linh Võ Quyết, luyện hóa dần dần khiến hô hấp đều đặn xuống, khẽ hít vào thở ra vô tình hình thành phương pháp thổ nạp, tất cả đều được Kiếm Lão thu vào mắt.
–Cũng đã là Võ Sĩ tầng chín đỉnh phong, Linh Khí cũng đến tầng thứ tám, thể chất tồn tại trong truyền thuyết quả nhiên bá đạo, danh bất hư truyền.
Kiếm Lão kinh ngạc nói.