124. Chương 124: Giết Một Kẻ Răn Trăm Kẻ, Kết Cục Cho Kẻ Bắt Nạt

Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Quốc Gia Mời Ta Rời Núi

Chương 124: Giết Một Kẻ Răn Trăm Kẻ, Kết Cục Cho Kẻ Bắt Nạt

Livestream Đoán Mệnh Quá Chuẩn, Quốc Gia Mời Ta Rời Núi thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, phần bình luận trong phòng livestream của Khương Nhất cũng ngập tràn những thắc mắc về tiến độ của sự việc.
[Đại sư, chẳng phải cô nói trường học sẽ có người c.h.ế.t sao? Mấy ngày rồi mà chẳng có tin tức gì cả. Bên marketing đã đợi mấy ngày rồi, định rút lui đây này.]
[Đại sư, cô không phải đang đùa chúng tôi đấy chứ?]
[Đại sư mau trả lời đi!]
[Mấy người ngốc nghếch thế, nhìn là biết cô streamer này đang câu view, hút traffic mà. Mấy người không thấy giờ trên mạng có bao nhiêu người quan tâm cô ta, nhờ đó mà tăng bao nhiêu fan, phòng livestream cũng đông lên bao nhiêu không?]
[Nói linh tinh gì vậy, Khương đại sư chưa bao giờ lừa người! Chúng tôi là fan cũ đều biết rõ!]
[Đúng thế! Đại sư đã nói đối phương sẽ oan hồn đòi mạng, vậy thì nhất định sẽ đòi mạng! Các người cứ chờ xem!]
[Oan hồn đòi mạng cái gì chứ, chỉ có mấy người ngu ngốc như các người mới tin thật!]
[Mày không tin thì cút đi, ai bắt mày ở lại đây, ai cầu xin mày ở đây? Thật nực cười!]
...
Chẳng mấy chốc, những người trong khung chat bắt đầu tranh cãi. Quả thực, những lời các fan nữ nói trước đây không sai chút nào, họ đúng là những người từng "chiến đấu" trong giới fan. Chỉ trong vài phút, những người xem qua đường đang nghi ngờ đã bị dập tắt hoàn toàn.
Lúc này, Khương Nhất vừa giải quyết xong người cầu cứu thứ hai. Cô vừa phát ra phúc túi thứ ba, thì đúng lúc bị một tài khoản có chuỗi số dài cướp được!
Khương Nhất liếc nhìn tài khoản vừa mới đăng ký kia, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "Câu trả lời mà các bạn mong muốn, đã đến rồi."
Những người xem livestream nghe lời này nhất thời không kịp phản ứng. Câu trả lời ư? Câu trả lời gì cơ?
Trong lúc mọi người còn đang nghi hoặc, Khương Nhất đã gửi lời mời kết nối. Đối phương lập tức chấp nhận.
Ngay sau đó, một người đàn ông hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh xuất hiện trước ống kính. "Đại sư, xin cô, xin cô hãy cứu chúng tôi!!!"
Đúng lúc mọi người còn đang cảm thấy lạ lùng khó hiểu, ống kính vừa chuyển, liền thấy trong góc phòng, tất cả mọi người đang ôm nhau run rẩy. Trên sàn còn nằm một người không rõ sống chết.
Mà cách đó không xa, một bóng hình đang lơ lửng. Đối phương dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên quay đầu lại, ngay lập tức khuôn mặt tái nhợt đó hiện rõ mồn một trong phòng livestream.
Có người xem livestream tinh mắt lập tức kinh hô.
[Đó chẳng phải là cô gái oan hồn đòi mạng đó sao?]
Nghe câu nói này, mọi người cũng đồng loạt nhận ra.
[Vậy ra, cô ấy thật sự đến đòi mạng rồi ư?]
[Vãi chưởng! Đại sư đoán trúng rồi!]
[Trời ơi! Đỉnh của chóp rồi!]
[Đại sư: Chuyện nhỏ thôi mà, đừng làm ầm ĩ.]
[Hahaha, tôi đã bảo đại sư sẽ không lừa người mà, mấy cái tên anti-fan ban nãy ngu người rồi phải không? Hết lời để nói rồi phải không?]
[Bọn họ dám nói thế, cẩn thận bị đại sư ghi vào sổ đen, đến lúc đó thì c.h.ế.t chắc.]
...
Lúc này, Cố Lạc cũng nhìn thấy Khương Nhất trong ống kính. Cô ấy sững sờ một giây. Chưa kịp mở lời, liền nghe Khương Nhất trong phòng livestream nhàn nhạt hỏi: "Bùa hộ mệnh tôi tặng em đâu rồi?"
Mọi người sững sờ. Tặng cô ấy bùa hộ mệnh ư? Lẽ nào hai người họ quen biết nhau?
Nghe những lời này, vẻ mặt lạnh lùng nửa cười nửa không của Cố Lạc dần nhạt đi, thay vào đó là đôi mắt hơi đỏ hoe, cùng vẻ mặt đầy tủi thân: "Ngày đó về trường, khi bọn họ kéo em vào nhà vệ sinh, đã xé nát bùa hộ mệnh rồi."
Những người xem livestream nghe lời này lập tức có phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Vãi chưởng! Hóa ra là bị bắt nạt học đường!]
[Hèn chi trước đây đại sư nói cô ấy có oán khí, hóa ra là bị bắt nạt ở trường!]
[Bây giờ nạn bắt nạt học đường nghiêm trọng lắm! Mà quan trọng là trẻ con đánh nhau, khó mà phán định được!]
[Đúng thế, đặc biệt là ba chữ "vị thành niên", khiến chúng càng thêm ngang ngược! Một số đứa trẻ, sinh ra đã là mầm mống xấu xa!]
[Theo tôi, tuổi chịu trách nhiệm hình sự của vị thành niên nên được điều chỉnh mới phải! Để tránh cho những vị thành niên này lợi dụng kẽ hở!]
[Kẻ bắt nạt đều nên đi ăn ct! Mẹ kiếp, có giỏi thì đánh với bố mày đi, tao học Muay Thai đó, không trực tiếp đánh cho bọn mày ra ct thì thôi!]
...
Lúc này, Khương Nhất mới hiểu vì sao Cố Lạc lại c.h.ế.t. Thế là cô hỏi: "g.i.ế.c được mấy đứa rồi?"
Cố Lạc thành thật trả lời: "Bốn đứa rồi ạ."
Câu trả lời này khiến những người xem livestream kinh ngạc! [Bốn đứa ư?! Thật hay giả vậy? Sao không có chút tin tức nào bị lộ ra hết vậy?]
[Vậy tức là, đại sư thật sự đã đoán trúng, là trường học cố tình giấu giếm không báo cáo!]
[Mấy cái tên phóng viên săn tin này làm ăn kiểu gì vậy! c.h.ế.t bốn đứa rồi mà một chút cũng không phát hiện ra.]
[Mà nói đi cũng phải nói lại, c.h.ế.t bốn đứa rồi, xác giấu ở đâu vậy? Giờ trời còn nóng, không bốc mùi sao?]
...
Giữa lúc mọi người còn đang nghi ngờ, Khương Nhất lại hỏi: "Vậy em còn mấy đứa nữa?"
Cố Lạc quả quyết trả lời: "Sáu đứa!"
Khương Nhất trầm ngâm gật đầu, rồi nói: "Chị có hai cách giải quyết cho em, em có muốn nghe không?"
Cố Lạc hoàn toàn thay đổi vẻ lạnh lùng vừa nãy, ngoan ngoãn gật đầu: "Được ạ."
Khương Nhất cũng không lãng phí thời gian, quả quyết nói: "Một, em bây giờ dừng tay, pháp luật và dư luận sẽ không buông tha họ, chị sẽ tiễn em đi siêu thoát. Hai, em tự mình xử lý, nhưng hậu quả em cũng phải tự gánh chịu."
Cố Lạc không chút do dự nói: "Em chọn hai." Nhưng lại sợ Khương Nhất không vui. Dù sao cô ấy vẫn nhớ, nếu ngày đó trên tàu không nhờ Khương Nhất giúp đỡ, làm sao mình có thể may mắn an toàn trở về trường. Thế là cô cẩn thận hỏi lại một tiếng: "Có được không ạ?"
Kết quả không ngờ Khương Nhất lại rất sảng khoái gật đầu: "Được, em cứ tiếp tục đi."
Vị hiệu trưởng vốn đang cầu cứu nghe lời này, lập tức sốt ruột: "Đại sư?!"
Khương Nhất vuốt con mèo béo trong lòng, nói: "Tôi đã nói rồi, oán khí của cô ấy một ngày vẫn chưa tan, thì thêm một ngày cô ấy chưa đi. g.i.ế.c xong rồi, cô ấy tự nhiên sẽ rời đi."
Lúc này, hiệu trưởng sắp khóc đến nơi rồi: "Thế nhưng, chuyện này đâu có nghiêm trọng đến mức tất cả đều phải c.h.ế.t đâu! Trường học xảy ra vấn đề lớn như vậy, sau này phải làm sao đây!"
Khương Nhất nhún vai: "Thế nên đó, trường học của các ông tại sao không quản lý tốt chứ? Bây giờ chỉ có thể g.i.ế.c một kẻ để răn đe trăm kẻ, vừa hay mượn lưu lượng truy cập của phòng livestream của tôi để nói cho tất cả mọi người biết rằng, bắt nạt người khác là phải trả giá, để những kẻ đang bắt nạt mở to mắt ra mà xem kết cục của mình trong tương lai."
Hiệu trưởng lập tức suy sụp nói: "Đại sư! Tôi là người cầu cứu mà!"
Về điều này, Khương Nhất khẽ cười: "Ai bảo ông giấu giếm lâu như vậy mới nói cho tôi, cô ấy đã g.i.ế.c bốn người, sát khí quá nặng, tôi cũng hết cách rồi."
Hiệu trưởng vẻ mặt sững sờ. Ngay sau đó liền nghe Khương Nhất tiếp tục nói: "Không sao, dù sao tôi cũng không phải là người đầu tiên không có cách giải quyết chuyện này. Vị đại sư mà ông mời trước đó chẳng phải cũng bỏ chạy rồi sao."
Hiệu trưởng: "!!!" Rõ ràng ông ta không ngờ cô ấy lại tính ra được cả chuyện này.
Nhìn thấy cô ấy ung dung tự tại vuốt mèo, hiệu trưởng lập tức hiểu ra. Cô ấy chính là cố ý không muốn cứu, cô ấy chính là muốn mượn cơ hội này để phơi bày, gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho tất cả mọi người!
Hiệu trưởng hoàn toàn mất đi hy vọng, thân thể mềm nhũn. Ông ta biết, mình xong đời rồi. Mọi thứ đều xong rồi!
Cố Lạc sau khi nhận được sự đồng ý của Khương Nhất thì không còn e dè gì nữa. Ánh mắt sát khí bức người quét một cái, trực tiếp nhìn về phía những người kia!