Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Bắt Đầu Lại Từ Đầu
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trang viên nhà họ Thẩm nằm ở vùng ngoại ô kinh thành, rộng gần hai mươi mẫu Anh, vừa xa hoa lộng lẫy, vừa thể hiện sự giàu có và quyền thế.
Thế nhưng Bộ Vi lại thích nơi ở của mình tại Thiên Huyền Tông hơn, một nơi quanh năm tiên khí lượn lờ, cao lớn và uy nghi. Hoàn toàn không phải là một công trình kiến trúc trần tục có thể sánh được.
Giọng nói của Thẩm Chính Nguyên đã làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô.
“Lát nữa liệu mà ăn nói, chuyện gì không nên nói thì đừng có nói.”
“Ý ba nói là chuyện ba hẹn hò với nhân tình đúng vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của con gái mình sao?”
Ba ngày trước, cô độ kiếp thất bại rồi bất ngờ xuyên không, rơi thẳng xuống hồ bơi trong căn biệt thự mà Thẩm Chính Nguyên mua cho tình nhân.
Lúc hai người họ hoảng hốt chạy ra ngoài thì vẫn còn đang mặc đồ ngủ đôi.
Thẩm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự không hài lòng.
Nhưng Bộ Vi chẳng thèm quan tâm ông ta có vui vẻ hay không vì người cha ruột này vốn chẳng phải người tốt lành gì.
Cô chìa tay ra. “Phí bịt miệng, một triệu tệ.”
Thẩm Chính Nguyên: “…”
Bộ Vi lại nói tiếp: “Ba ngày trước là lễ trưởng thành mười tám tuổi của cô con gái cưng của ba. Lễ phục và trang sức trên người con bé đều là hàng hiệu đặt riêng. Nếu như con không bị tráo đổi thì sự đối xử chắc chắn sẽ không thua kém gì nó.”
Sắc mặt Thẩm Chính Nguyên hơi cứng lại.
Sự xuất hiện của Bộ Vi vừa trùng hợp lại vừa kỳ lạ. Với tư cách là một doanh nhân khôn khéo, phản ứng đầu tiên của ông ta là nghi ngờ có âm mưu.
Thế nhưng bằng con mắt không chuyên của mình, ông ta lại chẳng nhìn ra được dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ nào trên gương mặt cô gái này, bèn lấy tóc của cô đi xét nghiệm ADN. Trong lúc chờ đợi kết quả, ông ta đã ném cô đến ở tạm chỗ tình nhân.
Trong khi đó, Thẩm Kiều Kiều, người đã thay thế thân phận của cô, lại được tổ chức một buổi lễ trưởng thành vô cùng hoành tráng.
Sự đối xử dành cho hai cô con gái cách biệt một trời một vực như vậy khiến Thẩm Chính Nguyên hiếm khi cảm thấy có chút áy náy. Ông ta đưa cho cô một chiếc thẻ có năm triệu tệ.
Trước khi bước vào cửa, tâm trạng của Bộ Vi cũng xem như không tệ.
Tu vi của cô đã bị thiên lôi đánh cho gần như tan biến, mà cuộc sống của người phàm lại không thể thiếu tiền bạc.
Bên trong phòng khách, Thẩm Kiều Kiều đang nép vào lòng Thẩm phu nhân Hứa Bích Phàm mà khóc thút thít.
“Huhu… Mẹ ơi, mẹ cứ để con đi đi. Con đã chiếm mất thân phận của em gái, con không còn mặt mũi nào ở lại căn nhà này nữa đâu, huhu…”
“Nói bậy.”
Hứa Bích Phàm đau lòng an ủi con gái: “Dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì con vẫn mãi là bảo bối ngoan của mẹ. Nếu con bé Bộ Vi dám bắt nạt con, mẹ nhất định sẽ bênh vực con.”
Bộ Vi vừa bước một chân qua cửa: “…”
Hình tượng bà mẹ ruột vừa mù quáng vừa cay nghiệt trong tiểu thuyết cuối cùng cũng bước ra ngoài đời thực rồi.
Bộ Vi trước nay chưa bao giờ chịu ấm ức.
Cô sải bước đến, đá văng chiếc vali hành lý sang một bên.
Ở phía đối diện sofa, Thẩm Khoát tức giận sôi máu, mặt mày sa sầm: “Mày làm cái gì thế…”
Giọng nói của anh ta đột ngột im bặt.
Chiếc vali trống không.
Thẩm Kiều Kiều cứng đờ cả người.
Bộ Vi lại vô cùng ung dung, bình thản: “Bỏ nhà ra đi mà làm ầm ĩ cho cả nhà đều biết, cướp tổ chim khách mà còn không biết xấu hổ, lại dám giở trò trước mặt chủ nhân thật sự. Quả nhiên là con của bọn buôn người, bản tính xấu xa từ trong trứng nước.”
Thẩm Khoát theo phản xạ lên tiếng bênh vực Thẩm Kiều Kiều: “Lúc đó Kiều Kiều chỉ là một đứa trẻ sơ sinh còn quấn tã, con bé cũng là người bị hại. Em còn nhỏ tuổi mà sao lời nói lại cay nghiệt đến thế? Đúng là đồ không có giáo dục.”
Thẩm Chính Nguyên nhíu mày.
Trong giới thượng lưu, kiểu người ngây thơ ngọt ngào chỉ có nước bị đào thải. Tâm cơ của Thẩm Kiều Kiều cũng chẳng gây hại gì nhưng ông không ngờ con trai mình lại ngu ngốc đến thế.
Bộ Vi cũng dùng ánh mắt nhìn một kẻ ngốc nghếch để nhìn người anh trai cùng chung huyết thống của mình: “Tôi cũng muốn làm một người bị hại được chiếm đoạt cuộc đời người khác và hưởng thụ vinh hoa phú quý suốt mười tám năm đây này.”
Thẩm Khoát nghẹn lời.
Ngay cả Hứa Bích Phàm cũng phải im lặng.
Ánh mắt Thẩm Kiều Kiều đầy oán hận. Nếu không phải do Thẩm Chính Nguyên giấu quá kín, đánh úp cô ta một đòn bất ngờ thì làm sao Bộ Vi có cơ hội bước chân vào cửa nhà họ Thẩm?
Nhưng khả năng ứng biến của cô ta cực nhanh, liền lập tức quỳ xuống, vẻ mặt đau khổ nói: “Ba, mẹ, anh hai, con xin lỗi, lẽ ra con nên lặng lẽ rời đi. Nhưng con không nỡ xa mọi người nên mới muốn nói lời tạm biệt lần cuối. Em gái nói đúng, con đã cướp tổ chim khách suốt mười tám năm, thật sự không còn mặt mũi nào ở lại nhà họ Thẩm nữa. Những thứ mà mọi người đã cho con bao năm qua, con cũng không dám nhận.”
Dứt lời, tình thế lập tức đảo ngược.
Hứa Bích Phàm càng thêm đau lòng, vội vàng ôm con bé vào lòng: “Cái gì mà cướp tổ chim khách chứ, con là con gái của mẹ, không ai có thể đuổi con đi hết.”
Bà ngừng một lát rồi ngẩng đầu nhìn về phía Bộ Vi bằng ánh mắt khiển trách.
“Ngày xưa con bị người ta cố ý tráo đổi thì cũng không thể đổ lỗi cho Kiều Kiều được. Ai đã dạy con cái tính hẹp hòi, không biết bao dung người khác như vậy? Mau xin lỗi Kiều Kiều ngay.”
Thẩm Kiều Kiều ra vẻ vô cùng rộng lượng: “Mẹ, mẹ đừng trách em gái, tất cả đều là lỗi của con.”
Cô ta đứng dậy rồi nắm lấy tay Bộ Vi: “Em gái, xin lỗi em, chị cũng không biết mọi chuyện lại thành ra thế này. Ba mẹ đã nuôi nấng chị mười tám năm, đợi chị báo đáp xong ơn dưỡng dục của họ, chị nhất định sẽ rời đi một cách dứt khoát. Nếu trong lòng em có oán hận gì thì cứ trút hết lên chị đây này… á…”
Cô ta vừa định diễn trò khổ nhục kế, giả vờ bị Bộ Vi đẩy ngã thì đã bị Bộ Vi giữ chặt lại.
Tiếng “á” kia vang lên nghe mới lố bịch và buồn cười làm sao.
Âm mưu bị lộ tẩy đến hai lần liên tiếp, Thẩm Kiều Kiều gần như không thể giữ nổi thể diện của mình nữa.
“Em gái…”
Bộ Vi không muốn nghe cô ta lải nhải những lời vô nghĩa nữa nên đã trực tiếp niệm Chân Ngôn Chú lên người cô ta.
“Thái Thượng sắc lệnh, lấy phù làm dẫn, lời nói ra phải là thật.”
Thẩm Khoát chỉ nghĩ rằng Bộ Vi định bắt nạt Thẩm Kiều Kiều nên hằm hằm sát khí bước đến định dạy dỗ cô ta. Nhưng đúng lúc này, anh ta lại nghe Bộ Vi hỏi: “Cô biết thân thế của mình từ khi nào?”
Thẩm Kiều Kiều đáp: “Năm sáu tuổi.”
Bước chân của Thẩm Khoát khựng lại, anh ta nhìn cô ta bằng ánh mắt không thể tin được.
Thẩm Chính Nguyên mặt mày sa sầm còn Hứa Bích Phàm thì sững sờ. “Kiều Kiều?”
Lời vừa thốt ra, Thẩm Kiều Kiều đã biết có điều không hay. Cô ta hoảng loạn phân trần: “Ba, mẹ, không phải như vậy đâu, con…”
Cô ta vừa phủ nhận thì một cơn đau âm ỉ đã truyền đến từ lồng ngực.
“Cô đã trúng Chân Ngôn Chú của tôi. Một khi nói dối sẽ bị phản phệ, đau đớn tựa như vạn kiến gặm nhấm tim gan.”
Bộ Vi mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người rồi hỏi tiếp: “Ai đã nói cho cô biết?”
“Là… là mẹ ruột của tôi.”
Trong lòng Thẩm Kiều Kiều ngập tràn hoảng loạn và sự chống cự, thế nhưng cô ta lại không tài nào kiểm soát được miệng lưỡi của mình.
Bộ Vi bèn quyết định đi thẳng vào vấn đề chính. “Tôi muốn biết toàn bộ sự thật về vụ tráo con mười tám năm trước.”
Ánh mắt Thẩm Kiều Kiều hiện rõ vẻ kinh hoàng.
Cô ta cắn chặt môi, cố gắng dùng cách này để chống cự nhưng vẫn không thể kìm nén được thôi thúc muốn nói ra tất cả.
“Mẹ tôi là Hứa Ninh.”
Ngoại trừ Bộ Vi, sắc mặt của tất cả những người còn lại đều đồng loạt thay đổi.
Năm Thẩm Kiều Kiều sáu tuổi đã từng bị bắt cóc và kẻ chủ mưu chính là Hứa Ninh.
Hứa Bích Phàm thất thanh: “Con nói ai cơ?”
Trong mắt Thẩm Kiều Kiều là sự căm hận và ghen tị không thể che giấu. “Cùng là con gái nhà họ Hứa, tại sao bà lại có thể kết hôn với nhà họ Thẩm, trở thành phu nhân hào môn danh giá. Còn bà ấy lại chỉ có thể sống ngoài luồng, không được công nhận, thậm chí phải chịu đựng sự sỉ nhục khi bị đàn ông trêu đùa, phá thai đến bảy lần trong mười năm. Mãi cho đến lần thứ tám, bác sĩ nói nếu tiếp tục phá thai thì sau này bà ấy có thể sẽ không thể sinh con được nữa. Đúng lúc này, bà cũng mang thai, lại còn được đại sư phán rằng đứa con gái trong bụng là ngôi sao may mắn giáng thế, vận khí ngút trời, có thể phù hộ cho nhà họ Thẩm trăm năm hưng thịnh.”