Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Người chị thất lạc và bí mật gia đình
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng livestream vẫn đang tranh cãi nảy lửa. Thực tế, những người như Tiết Tắc Hi, kiểu 'đứng núi này trông núi nọ', không biết giữ chừng mực trong tình cảm, có quá nhiều. Cả màn hình tràn ngập những câu chuyện đủ để tạo thành một tuyển tập tra nam chính hiệu.
Bộ Vi đã chứng kiến nhiều cảnh tượng như vậy nên cũng chẳng lấy làm lạ.
Cô kết nối với người xem quẻ thứ hai hôm nay. Màn hình chia làm đôi, xuất hiện ở đầu bên kia là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, cau mày thật chặt, vẻ mặt đầy phiền muộn.
"Thưa đại sư, tôi muốn biết, chị tôi đang ở đâu?" Giọng hắn có chút nôn nóng: "Chị ấy mười tám tuổi thi đỗ đại học xong thì không về nhà nữa, ngay cả Tết cũng không chủ động gọi điện về cho gia đình. Sau khi tốt nghiệp đại học, lại càng cắt đứt hoàn toàn liên lạc với gia đình. Tôi và ba tôi dò hỏi mấy bận, mới biết chị ấy ra nước ngoài rồi. Nhưng thế giới rộng lớn như vậy, cũng không biết rốt cuộc chị ấy đang ở đâu. Bây giờ ba cũng đã già rồi, mấy hôm trước phát hiện mắc ung thư tuyến tụy. Mấy lần tôi đều nghe thấy ông ấy gọi tên chị tôi, tôi chỉ muốn biết, chị ấy ở đâu? Ít nhất... ít nhất cũng nên về thăm ba một chút. Biết đâu..."
Nói đến đây, giọng hắn nghẹn lại.
Phần bình luận đã tràn ngập những lời chỉ trích.
[Ba Chén Chưa Ấm: Thế này thì quá bất hiếu rồi, cha già bệnh nặng nằm liệt giường, làm con gái lại ung dung tự tại bên ngoài không thèm hỏi han, đúng là nuôi phải một con sói mắt trắng mà.]
[Gió Xuân Nhàn Nhã: Đừng vội mắng, biết đâu có ẩn tình. Đã có con gái rồi còn muốn sinh thêm con trai, chuyện này quá rõ ràng rồi.]
[Trong Ánh Mắt: Mười tám tuổi, vừa mới thành niên đã vội vã rời đi, có thể thấy là đã chịu đủ ấm ức rồi, nếu không thì không thể cắt đứt mọi thứ một cách tuyệt tình như vậy được.]
[Hải Đường Mới Tàn: Buồn cười quá, đã tìm hiểu được là chị ấy ra nước ngoài từ đầu, nếu thật sự quan tâm sao không đi tìm? Vé máy bay đắt lắm sao? Visa khó xin lắm sao? Chẳng qua là không quan tâm thôi. Cách hai ba mươi năm mới đến hỏi tung tích, là muốn chị ấy về chăm sóc người bệnh đúng không.]
Trọng nam khinh nữ vẫn là vấn đề nhức nhối trong xã hội, các cô gái đặc biệt nhạy cảm với vấn đề này. Dù đối phương nói là tìm người, nhưng trong lời nói lại tràn ngập sự trách móc và oán giận dành cho chị gái, thế nhưng lại không hề nhắc đến lý do vì sao chị ấy bỏ nhà đi không trở về. Điều này quả thật rất đáng để suy ngẫm.
Những người xem tỉnh táo liền bắt đầu phân tích từng chữ từng câu, rất nhanh đã ghép nối lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Khiến sắc mặt người đàn ông dần tái đi.
Phải nói là, thế hệ cư dân mạng này thật sự thông minh, phân tích đâu ra đấy, đúng đến tám chín phần.
Bộ Vi nói: "Cung huynh đệ của anh cho thấy, không có anh em ruột thịt. Lại thêm cung Nhật Nguyệt của anh khuyết hãm, cha mẹ anh đã sớm qua đời, anh là con nuôi."
Lời này vừa thốt ra, bình luận càng bùng nổ như một cái chảo dầu nóng.
Cả màn hình tràn ngập những từ ngữ như 'đ*t mợ', 'chết tiệt'.
Sắc mặt người đàn ông hơi cứng lại nhưng hắn đến cầu quẻ thì đương nhiên cũng biết năng lực của Bộ Vi, chỉ là không ngờ cô lại nói đến chuyện này.
"Đúng vậy."
Người đàn ông tên Nhiếp Hoài Huân, hắn trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng: "Cha tôi là quân nhân vì cứu đồng đội mà hy sinh, mẹ tôi cũng mất sớm. Người đồng đội đó đã nhận nuôi tôi, chính là cha nuôi hiện tại của tôi. Con gái ruột của cha nuôi, chỉ lớn hơn tôi một tuổi."
Công chúng luôn có cái nhìn ưu ái với quân nhân, phần bình luận lại bắt đầu xoay chiều, có lúc còn dâng trào tinh thần yêu nước.
Bộ Vi giọng điệu bình tĩnh: "Chính là vì có ân tình này nên cha nuôi của anh coi anh như con ruột, thậm chí còn hơn cả con gái ruột của mình."
Nhiếp Hoài Huân cũng không phủ nhận: "Ba vẫn luôn cảm thấy có lỗi với cha ruột của tôi nên đã bù đắp cho tôi hết lòng, đôi khi khó tránh khỏi việc có phần lơ là chị ấy. Nhưng thế hệ của bọn họ nuôi con không được tỉ mỉ như bây giờ. Ngay cả như thế, ba cũng đã chu cấp cho chị ấy học đại học rồi. So với nhiều gia đình ở thời đại của chúng tôi, cũng không thể coi là bạc đãi chị ấy được. Cho dù trong lòng chị ấy có oán giận nhưng cớ gì lại oán hận đến hai mươi mấy năm? Chị ấy chỉ ghi thù mà không nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục sao?"
Câu nói cuối cùng này khiến Bộ Vi nhíu mày.
Hứa Bích Phàm ngay từ đầu đã có thái độ tương tự với cô, luôn cảm thấy đã sinh ra cô rồi, cho dù sau này đối xử với cô không mấy thân thiết thì cô cũng không nên ôm lòng oán hận.
Cứ như thể con cái không xứng đáng có tư tưởng và nhân cách độc lập, không được phép nói một chữ 'không' với cha mẹ, nếu không thì chính là tội ác tày trời.
Người xem chia thành hai phe, một phe tán thành Nhiếp Hoài Huân.
Nào là 'thiên hạ không có cha mẹ sai', nào là 'công ơn sinh thành dưỡng dục lớn hơn trời', nào là 'nuôi một đứa con gái lớn khôn đã không dễ rồi. Đồng đội của ông ấy đã hy sinh tính mạng để cứu ông ấy, việc đền đáp ân tình này cho con trai ông ấy cũng là lẽ đương nhiên. Vì chút chuyện vặt vãnh này mà ghen ghét cha thì đúng là không hiểu chuyện' vân vân.
Phe khác thì lại đồng tình với người chị bỏ nhà đi: con của ân nhân là con, còn con ruột của mình thì là cỏ rác sao? Từ nhỏ đã bị đối xử bất công, dù là anh em ruột thịt cũng khó mà bỏ qua, huống chi đây còn là anh em không cùng huyết thống. Việc giận đến mức bỏ nhà đi mấy chục năm không về, có thể thấy cô gái này đã phải chịu đựng bao nhiêu ấm ức. Giờ đây kẻ được lợi này chỉ bằng mấy câu nói nhẹ nhàng đã muốn bỏ qua mọi chuyện, đúng là "đứng nói chuyện không đau lưng".
"Không tính là bạc đãi sao?"
Bộ Vi cười: "Cha nuôi của anh mỗi ngày cho anh ba nghìn đồng tiền tiêu vặt nhưng lại không cho chị ấy một đồng nào còn nói chị ấy kiêu căng lãng phí. Đối với anh thì ân cần hỏi han, đối với chị ấy thì chẳng thèm đoái hoài. Anh nói với tôi đây không phải là bạc đãi sao? Thời đại của các người là thời đại gì? Là thời mà sinh con gái ra thì dìm chết, bóp chết, ném chết. Chỉ cần cho cô ấy sống sót và một miếng cơm ăn là cô ấy đã phải đội ơn sao?"
Nhiếp Hoài Huân lại cứng người lần nữa.
"Tôi không có ý đó..."
Phần bình luận đã nổ tung.