Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Cầu Mưa Hiển Linh, Cứu Người Giữa Ga Tàu
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dân làng tự giác lùi lại, đứng xa đến mức không còn nhìn rõ mặt cô. Mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi.
Bộ Vi bắt đầu thi pháp, hai tay cô bắt ấn, một đạo phù chú lập tức hiện ra.
“Ngũ Đế Ngũ Long, giáng quang tính phong. Quảng bố nhuận trạch, phụ tá Lôi Công. Ngũ hồ tứ hải, thủy tối triều tông. Thần phù mệnh nhữ, thường xuyên thính tòng. Cảm hữu vi giả, lôi phủ bất dung. Cấp cấp như luật lệnh!”
“Phong!”
Ngón giữa và ngón áp út tay trái cô khẽ co lại.
Vừa dứt lời, lá bùa vàng ngoài cùng bên trái trên hương án lập tức tự bốc cháy mà không cần lửa, gió cũng bắt đầu nổi lên.
Sau một thoáng kinh ngạc, dân làng trở nên vô cùng phấn khích.
“Có gió rồi, có gió thật kìa.”
Bộ Vi trong tà váy bay phấp phới, trông hệt như tiên nữ sắp phi thăng. Ngón tay cô biến hóa nhanh chóng.
“Lôi!”
Lá bùa thứ hai lại bùng cháy. Trời đang nắng chang chang bỗng chốc tối sầm lại, chẳng mấy chốc sấm đã nổ vang trời, át cả tiếng reo hò ồn ã của dân làng.
“Điện.”
Thủ ấn lại một lần nữa biến đổi.
Lá bùa thứ ba cháy rụi, tức thì một tia chớp xé ngang bầu trời và đánh gãy cả một cây đại thụ.
“Vũ.”
Lá bùa cuối cùng cháy thành tro.
Giữa sấm chớp rền vang, mưa bắt đầu trút xuống xối xả.
“Mưa rồi, mưa rồi!”
Dân làng nhao nhao hét lên, thậm chí có người còn vứt bỏ ô, giơ hai tay lên trời, ngửa mặt đón mưa để nước mắt hòa cùng dòng nước chảy dài trên má. Có người còn kích động đến mức quỳ cả xuống đất.
“Mưa rồi, con lợn nhà tôi sống rồi…”
“Vườn rau của tôi cuối cùng cũng được cứu rồi…”
Dân làng vừa khóc vừa cười, thốt lên những ước nguyện mộc mạc nhất của mình. Rất nhiều người già đã quỳ xuống và dập đầu lạy Bộ Vi.
“Ông trời đã mở mắt rồi, thần tiên linh rồi!”
Quách Thục Quỳnh cũng rơi nước mắt. Cô mang theo một chiếc ô dự phòng, định đưa cho Bộ Vi, thế nhưng ngay khoảnh khắc mưa rơi xuống, trên đầu Bộ Vi đã có một chiếc ô che sẵn.
Không một ai nhìn rõ chiếc ô đó đã xuất hiện như thế nào. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Được chứng kiến một kỳ tích như vậy, dân làng đều đã coi cô như thần tiên mà thần tiên thì tự nhiên là không gì không làm được.
Bộ Vi thu dọn hương án rồi cầm ô đi về phía Quách Thục Quỳnh. “Tôi không mang theo giấy bút.”
Quách Thục Quỳnh ngẩn người một lúc mới nhớ đến chuyện xin chữ ký, vội nói: “Nhà tôi có ạ, ở ngay phía trước thôi, đi vài bước là tới.”
Bộ Vi đi theo cô về nhà họ Quách.
Không lâu sau, một đám trẻ con chen chúc chạy theo sau. Tất cả đều đến để xin chữ ký.
Ánh mắt bọn trẻ ngập tràn sự háo hức và sùng bái, đứa nào đứa nấy miệng ngọt như đường, liên tục gọi “chị tiên nữ”.
Bộ Vi không quen dùng bút bi nên đã mượn bút lông của một cậu bé thích thư pháp. Lũ trẻ rất tự giác xếp hàng, không ai cần giục giã, chẳng mấy chốc cô đã ký xong.
Cô viết theo lối khải thư, nét chữ như rồng bay phượng múa, bút lực vô cùng mạnh mẽ. Ngay cả người không am hiểu thư pháp cũng có thể thấy chữ viết của cô đẹp đến nhường nào.
Giữa những tiếng trầm trồ kinh ngạc của mọi người, Bộ Vi cầm ô rời đi.
“Trận mưa này kéo dài bảy ngày, mỗi ngày chỉ mưa vào buổi sáng, buổi chiều sẽ tạnh.”
Cô lại vội vã đến vài nơi khô hạn khác để cầu mưa. Sau khi xong việc, cô không về thẳng mà nghe nói lẩu ở thành phố này rất nổi tiếng nên muốn thử một lần.
***
Danh tiếng của Bộ Vi giờ đã vang xa, vì thế để tránh bị nhận ra ở nơi công cộng, cô đã dùng một phép che mắt lên mặt mình. Khi bước ra khỏi ga tàu cao tốc, cô bỗng có cảm giác lạ rồi đột ngột quay đầu nhìn về phía thang cuốn.
Hôm nay không phải cuối tuần hay lễ tết nên ga tàu không đến mức chen chúc chật chội, thế nhưng hành khách kéo theo vali vẫn đi lại không ngớt.
Một người đàn ông xách cặp công văn đang vừa nghe điện thoại vừa bước xuống thang cuốn. Phía trước ông ta là một người mẹ trẻ đang dắt tay con trai và nói chuyện gì đó. Xa hơn nữa là một cặp vợ chồng già cùng hai cô gái trẻ.
Cung Tật Ách của cả bảy người đều hiện lên một màu xanh nhạt. Riêng ấn đường của cậu bé kia còn thoáng ẩn hiện sắc đen, báo hiệu nguy hiểm đến tính mạng.
Ánh mắt cô nhìn lên trên và nhanh chóng hiểu ra nguồn cơn của tai ương này.
Một người phụ nữ trung niên đặt chiếc vali lên thang cuốn rồi cúi đầu tìm đồ trong chiếc túi xách màu đen. Nhưng chiếc vali lại không được đặt vững vàng...
Bộ Vi lập tức lao tới. Cô chạy vài bước lên chiếc thang cuốn đang đi lên ở bên cạnh, chống tay vào lan can rồi phi người qua, kịp thời đỡ lấy chiếc vali sắp đổ.
Người đàn ông đang gọi điện phía sau giật mình quay lại. Khi thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, ông ta sợ đến mức mặt trắng bệch. Hai cô gái trẻ không để ý đã đi đến cuối thang nên suýt nữa thì ngã nhào. Người mẹ trẻ theo phản xạ ôm chặt lấy đầu con trai.
Tất cả mọi người trong sảnh lớn đều dừng bước. Ở phía thang cuốn đi lên, chàng trai trẻ vừa bị Bộ Vi lướt qua cũng phải trợn tròn hai mắt.
Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Bộ Vi.
Người phụ nữ trung niên hoàn hồn đầu tiên. Bà vội bước xuống hai bậc thang để nhận lại vali rồi cúi người cảm ơn. “Cảm ơn cháu nhé cô bé, cô đang tìm chứng minh thư nên nhất thời không để ý…”
Bộ Vi thản nhiên nói: “Ở nơi công cộng, không chỉ phải chịu trách nhiệm cho bản thân mà còn phải có trách nhiệm với sự an toàn tính mạng của người khác.”
Người phụ nữ trung niên có chút ngượng ngùng nhưng cũng biết mình đuối lý nên không dám cãi lại. Nếu vừa rồi không có cô gái này phản ứng nhanh thì hậu quả khi chiếc vali của bà lăn xuống sẽ khó mà lường được.
Chỉ trong vài câu nói, thang cuốn đã đi xuống đến nơi. Ngoại trừ hai ông bà cụ, mấy người còn lại đều không rời đi. Cậu bé nhỏ tuổi nhất kéo tay mẹ hỏi: “Mẹ ơi, chị kia có phải là tiên nữ không ạ?”
Bộ Vi vẫn mặc một chiếc váy dài theo phong cách truyền thống cách tân. Dù dung mạo đã được thay đổi nhưng khí chất của cô vẫn vô cùng nổi bật. Hơn nữa, hành động vừa rồi của cô lại nhanh gọn dứt khoát, hoàn toàn phù hợp với hình tượng ‘đại hiệp’ và ‘tiên nữ’ trong lòng con trẻ.
Nhân viên an ninh tuần tra đã sớm có mặt. Thấy không có sự cố gì xảy ra họ mới yên tâm. Một chàng trai trẻ còn tốt bụng xách giúp người phụ nữ trung niên chiếc vali và không quên cảm ơn Bộ Vi. Nếu ga tàu cao tốc xảy ra tai nạn an toàn cho hành khách thì sẽ là chuyện rất lớn.