294. Chương 294

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 294 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng giờ Hứa Lợi đã có ý định giết người, nếu không ly hôn, Lai Huệ khó giữ được mạng sống. Dù sao, căn nhà là tài sản riêng của bà trước hôn nhân, ly hôn rồi Hứa Lợi cũng không thể chia được. Nhưng bà vẫn có chút lo lắng.
“Đại sư, nếu hắn ta đã ham muốn căn nhà của tôi như vậy, việc tôi khởi kiện ly hôn có khiến hắn ta tức giận không? Tôi chỉ sợ hắn tức nước vỡ bờ, làm liều, nhắm vào các con gái tôi.”
Bà đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng lên, vội vã nói: “Đại sư, có thể bán cho tôi ba lá bùa bình an được không ạ?”
“Một lá là đủ rồi.” Bộ Vi nhìn bà đầy ẩn ý, cô lập tức vẽ một lá bùa và dùng pháp lực đưa đến trước mặt bà.
“Bây giờ, bà có thể trở về rồi.”
Lai Huệ sững người, bà vốn định đến khách sạn ở tạm. Nhưng nghĩ kỹ lại, trốn tránh mãi cũng không phải là cách. Vả lại, bà không chuẩn bị gì, đến khách sạn thì có thể ở được mấy ngày? Bà đã quyết định, về nhà sẽ đề nghị ly hôn. Dù sao thì bây giờ không còn khả năng hòa giải ly hôn nữa, nếu Hứa Lợi không đồng ý, bà sẽ kiện thẳng ra tòa. Còn phải thông báo cho hai cô con gái.
Hứa Lợi đã đợi trong phòng khách đến mất kiên nhẫn, gã đi đi lại lại bồn chồn không yên, gọi điện cho Lai Huệ nhưng bà không nghe máy. Đúng lúc cơn giận của gã lên đến đỉnh điểm, Lai Huệ đã trở về.
“Bà ra ngoài làm gì vậy, sao lâu thế mới về, gọi điện cũng không nghe.” Hứa Lợi vừa mở miệng đã chất vấn.
Lai Huệ nhìn thấy ánh mắt hung tợn của gã, tim đập thình thịch, càng thêm kiên định với lựa chọn ly hôn.
Bà rất bình tĩnh nói: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta vẫn nên ly hôn đi.”
“Cái gì?!” Hứa Lợi quả thực không thể tin nổi, gã gần như không thể che giấu được vẻ mặt hung tợn của mình. “Ly hôn cái gì? Tôi thấy bà điên rồi, chỉ vì một căn nhà mà làm đến mức này sao?”
Lai Huệ cười lạnh. “Không đến mức sao? Vậy thì ông tặng không một căn nhà cho con gái tôi đi.”
“Tôi mà có nhà thì còn cần phải mở miệng với bà à?” Hứa Lợi tức giận đáp.
“Chúng ta đã kết hôn hơn mười năm rồi, con cái cũng đã lớn như thế này rồi, chúng ta đều là người một nhà. Bây giờ chẳng qua chỉ là hỏi xin bà một căn nhà mà bà đã tính toán như vậy còn đòi ly hôn với tôi. Lai Huệ, trước đây sao tôi không phát hiện ra bà tính toán thực dụng như vậy chứ?”
Kết nối không hề bị ngắt, kênh bình luận lại ầm ĩ mắng chửi.
Chỉ nghe cái giọng điệu này đã có thể tưởng tượng ra bộ mặt tham lam giả tạo của gã đàn ông chó chết.
Lai Huệ rất thất vọng, lòng cũng càng thêm nguội lạnh.
“Thật uất ức cho ông quá, đã phải sống với một người phụ nữ thực dụng như tôi hơn mười năm. Nếu ông đã bất mãn với tôi như vậy, vậy thì ly hôn đi.”
Vẻ mặt bà lạnh lùng kiên định.
“Nếu ông không đồng ý, tôi sẽ khởi kiện ra tòa.”
Hứa Lợi bị sự kiên quyết của bà kích động, đầu óc nóng bừng, nghĩ đến ý nghĩ đã từng lóe lên trong đầu gã trước đó, gã vớ lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn trà ném về phía Lai Huệ.
“Con tiện nhân!”
Lai Huệ theo phản xạ né sang một bên, tiếng vỡ nát vang lên bên tai.
Đầu óc bà ong ong, lúc Hứa Lợi cầm dao gọt hoa quả đâm tới, bà theo phản xạ giơ điện thoại lên, điện thoại với camera độ nét cao đã ghi lại được vẻ mặt hung tợn của Hứa Lợi.
Chỉ là con dao còn chưa kịp đâm vào người bà đã bị một lớp rào cản chặn lại.
Lai Huệ hét lên một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Lúc nãy Hứa Lợi không nhìn rõ điều gì đã cản lại, chỉ nghĩ là mình sơ suất. Vừa thấy bà định bỏ chạy, cơn tức giận dâng lên, gã cầm dao đuổi theo.
Hàng xóm ầm ầm bị kinh động.
Người thì báo cảnh sát, người thì gọi điện cho ban quản lý.
Bảo vệ đến kịp thời, đã khống chế được Hứa Lợi đang phát cuồng. Một người bảo vệ bị rách một đường lớn trên tay áo, may mà không thật sự bị thương.
Nhưng Hứa Lợi cầm dao uy hiếp người khác là sự thật, dưới mắt bao người, không thể chối cãi.
Lai Huệ kiện thẳng gã tội cố ý giết người.
Bên quản lý cũng đồng thời khởi kiện.
Camera giám sát, nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ nhưng Hứa Lợi vẫn không nhận tội, còn toan tính dùng cớ mình bị ‘bệnh tâm thần phân liệt’ để thoát tội.
Gã thật sự cảm thấy mình lúc đó không bình thường, tuy quả thực rất tức giận nhưng gã cũng biết không thể giết người giữa thanh thiên bạch nhật như vậy được.
Chỉ là không hiểu sao, khoảnh khắc đó gã vô cùng hoảng loạn, chỉ biết nhất định phải giết chết Lai Huệ.
Bà ta chết rồi, tài sản nhà cửa đều sẽ là của mình.
Tuy nhiên, dưới pháp luật, bằng chứng như núi, không cho phép gã ngụy biện.
Cuối cùng gã bị tuyên án mười năm.
Gã không phục, tiếp tục kháng cáo, phiên phúc thẩm giữ nguyên bản án.
Vốn dĩ con trai của Hứa Lợi còn muốn tìm Lai Huệ để rút đơn kiện, dùng những lời lẽ y hệt của cha mình: “Đều là người một nhà, hà cớ gì phải tính toán chi li như vậy, còn đưa ra tòa làm ầm ĩ, đây chẳng phải để người ngoài cười chê sao?”
Dù sao thì Lai Huệ cũng không hề hấn gì, chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không đi.
Lai Huệ thẳng tay tát cho cậu ta một cái. “Mày tốt nhất hãy cầu nguyện cả đời này đừng bao giờ gặp phải những kẻ giết người vô tội vạ.”
Con trai của Hứa Lợi giận mà không dám nói.
Vì Lai Huệ đã ly hôn, cậu ta không có can đảm như cha mình, dám ra tay giết người.
Huống hồ hai người đã ly hôn, nếu Lai Huệ chết rồi, tài sản cũng không rơi vào tay cậu ta, bản thân còn phải chịu trách nhiệm hình sự.
Không đáng.
Đồng thời, cậu ta còn tức giận cha mình quá bốc đồng, giết người giữa thanh thiên bạch nhật, quả thực là đầu óc có vấn đề.
Xui xẻo hơn là cậu ta không có nhà để cưới vợ, lại còn có một người cha mang án tích, bạn gái dứt khoát chia tay.
Đây mới thật sự là người tiền mất tật mang.
Sau khi Hứa Lợi vào tù, gã không hề nhận ra sai lầm của mình, còn thường xuyên mâu thuẫn với các bạn tù, không có khả năng được giảm án.
Đợi đến khi gã khó khăn lắm mới mãn hạn tù ra ngoài, cô con gái út của gã cũng đã tốt nghiệp đại học.
Gã muốn tìm cô con gái út để dưỡng lão nhưng lại biết được Lai Huệ đã sớm chuyển đến nơi khác sinh sống.
Gã đã hỏi thăm gần một năm mới tìm ra, đang nghĩ cách tống tiền hai mẹ con thì lại xui xẻo lên nhầm chiếc taxi của một tên cướp.
Hứa Lợi không có tiền lại gặp phải tên cướp đã mất hết kiên nhẫn, bị đâm hơn mười nhát, bị phân xác rồi vứt đi khắp nơi.
Cái kết mà gã định dành cho Lai Huệ cuối cùng đã rơi vào đầu gã.
Hung thủ đã bị bắt sau một tháng.
Cô con gái út sau khi biết được những hành vi của cha mình đã hận thấu xương, ngay cả hài cốt của gã cũng không đến nhận, đương nhiên cũng sẽ không tham gia tang lễ gì.
Dù sao thì gã có con trai.
Con trai lo hậu sự, là chuyện thiên kinh địa nghĩa.