329. Chương 329

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 329 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Trác Anh rồi cũng biết chuyện, bà đòi xuất viện ngay lập tức. Cuối cùng, bác sĩ buộc phải tiêm thuốc an thần để bà ấy yên tĩnh trở lại.
Mãi đến ngày Hách Chấn Học được an táng, bà mới được con trai dìu đến dự tang lễ.
Sau khi trở về nhà, bà liền ôm chặt chiếc bình giữ nhiệt đó, thỉnh thoảng lại đột ngột mất kiểm soát, bắt đầu khóc nức nở.
Lúc Hách Chấn Học đến, bà đang ôm di ảnh của ông ấy mà khóc. “Là do em không tốt, nếu không phải em muốn uống canh cá, anh đã không về nhà cũng sẽ không lên chuyến xe buýt đó… Em đáng chết mà.”
Bà giơ tay lên tự tát vào mặt.
“Mẹ.”
Cậu con trai vừa xuống lầu vứt rác trở về, nhìn thấy bà đang điên cuồng tự tát mình, vội vàng lao đến ôm chặt lấy bà.
“Mẹ, mẹ đừng như vậy, đây chỉ là tai nạn thôi…”
Vương Trác Anh khóc nức nở đến xé lòng. “Không phải tai nạn! Là do nhân họa! Là nhân họa! Đều tại mẹ ham ăn, ở bệnh viện có mấy ngày thôi mà còn làm nũng, nhất quyết đòi ông ấy về nhà nấu canh cá cho bằng được.
Bên cạnh bệnh viện có bao nhiêu nhà hàng như vậy, tại sao mẹ lại cứ nhất quyết phải uống canh do chính tay ông ấy nấu chứ? Là mẹ đã hại chết ba con! Là mẹ đã hại chết ông ấy! Mẹ đáng chết! Mẹ đáng chết...”
“Trác Anh.”
Ngay lúc cậu con trai gần như không giữ được bà nữa, đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cậu ngỡ ngàng quay đầu nhìn.
“Ba?”
Tiếng khóc của Vương Trác Anh ngừng bặt lại, bà không thể tin nổi nhìn người chồng đang lơ lửng trước mặt mình, đôi môi run rẩy, muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, một chữ cũng không thốt nên lời.
Hách Chấn Học ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà.
“Trác Anh, không phải lỗi của em.”
Bàn tay lạnh như băng nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc.
Nước mắt của Vương Trác Anh lại một lần nữa tuôn rơi. “Chấn Học, thật sự là anh sao? Em đang mơ à? Hay là ảo giác?”
Cậu con trai với vẻ mặt kích động nói: “Mẹ, không phải là mơ đâu, thật sự là ba đó, ba về rồi.”
Bộ Vi dựa vào chiếc tủ ngăn cách giữa phòng khách và phòng ăn, không lên tiếng làm phiền.
Vương Trác Anh xác định đúng là chồng mình đã trở về, bà vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, lại vừa tự trách. “Xin lỗi, hôm đó em không nên bảo anh về nhà…”
Hách Chấn Học nhìn bà với ánh mắt dịu dàng. “Dạ dày của em không tốt lại vừa mới phẫu thuật xong, không thể ăn uống qua loa. Nếu đổi lại là anh nằm trên giường bệnh, em cũng sẽ chăm sóc anh như vậy, không phải sao?”
Vương Trác Anh chỉ biết câm nín, không ngừng rơi lệ mà thôi.
Sự hối tiếc lớn nhất trên đời chẳng qua cũng chỉ gói gọn trong ba chữ.
Sớm biết thế.
Sớm biết thế duyên phận của chúng ta ngắn ngủi đến thế, tôi thà nhịn đói một bữa cũng còn hơn là phải âm dương cách biệt.
Sớm biết thế tai nạn sẽ ập đến như vậy, tôi đã đợi chuyến xe sau.
Sớm biết thế…
Nhưng trên đời này không có hai chữ “sớm biết” hay “nếu như”, chỉ có kết quả mà thôi.
Đến khi hết thời gian, Bộ Vi liền đưa Hách Chấn Học rời đi. Thấy tâm trạng ông ấy không tốt, cô bèn nói:
“Tôi xem tướng mạo của con trai ông là một đứa trẻ hiếu thảo, hiểu chuyện, thành tích học tập cũng tốt. Cậu ấy sẽ thi đỗ vào trường đại học trọng điểm, tìm được một công việc tốt. Hơn nữa, nhìn từ cung Phu Thê của nó, cậu ấy sẽ kết hôn vào năm hai mươi bốn tuổi, hai năm sau kết hôn sẽ có đứa con gái đầu lòng. Quãng đời còn lại về cơ bản không có sóng gió gì lớn.”
Lúc này Hách Chấn Học mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn Đại sư, chỉ cần biết chúng nó sống tốt là tôi yên tâm rồi.”
Trong số chín người, thảm nhất là một cô bé.
Cô bé tên là An Nam Nguyệt, mới mười tuổi.
Ba tuổi thì mẹ bé bị bà nội đánh chết, ba bé đã ký vào giấy bãi nại.
Chưa đầy ba tháng, cha bé đã cưới mẹ kế.
Mẹ kế có em trai nhỏ đã cố ý ngã rồi vu oan cho bé.
Cô bé bị nhốt trong phòng chứa đồ, suýt chút nữa thì chết đói.
Bà nội nói không thể nuôi không bé ba năm thì lập tức đem bé cho người ta, nhận lấy ba mươi nghìn tệ.
Điều kiện gia đình của cha mẹ nuôi cũng khá giả, ban đầu đối xử với bé cũng tốt, cho bé phòng riêng, mua quần áo mới cho bé, cho bé đi học.
Nhưng những ngày tháng tốt đẹp đó chưa được bao lâu, mẹ nuôi đã có thai.
Cô bé lại trở thành kẻ bị mọi người ghét bỏ.
Hôm đó, cô bé nghe trộm được cha mẹ nuôi bàn bạc muốn đưa bé đến viện phúc lợi, trong lòng sợ hãi, liền lập tức chạy trốn ra ngoài.
Nhìn dòng xe cộ tấp nập như nước trên đường, bé lại không biết mình nên đi đâu về đâu.
Cô bé nghĩ đến mẹ.
Nhưng cô bé đã sớm quên mất đường về nhà, càng quên mất mẹ được chôn cất ở đâu.
Cô bé hoảng hốt theo dòng người lên xe buýt, thậm chí còn không biết chiếc xe này sẽ đi về đâu.
Lúc chiếc xe buýt rơi xuống sông, cô bé là người bình tĩnh nhất.
Cô bé đã nhìn thấy mẹ.
Nhân gian quá khổ sở, mẹ đến đón bé rồi.
Cho nên cô bé chỉ có một nguyện vọng –
“Chị ơi, em muốn đi thăm mẹ một lần nữa.”
“Được.”
Mẹ của An Nam Nguyệt là người gả đi xa, đã sớm không còn qua lại với nhà mẹ đẻ. Bà ấy bị mẹ chồng đánh chết, có thể thấy địa vị của bà trong nhà.
Vì để tiết kiệm tiền, gã chồng căn bản không mua đất nghĩa trang cho bà mà đưa thẳng về quê chôn cất.
Bộ Vi tìm thấy ngôi mộ đó, xung quanh toàn cỏ dại, có thể thấy đã rất lâu rồi không có ai đến thăm viếng.
An Nam Nguyệt bay qua, vạch đám cỏ ra, dùng tay vuốt ve những chữ trên đó.
“Mẹ ơi.”
Cô bé khẽ lẩm bẩm nói, sau đó dựa vào, áp mặt lên tấm bia lạnh như băng, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của mẹ.
“Mẹ ơi, Nguyệt Nguyệt nhớ mẹ lắm. Nguyệt Nguyệt sắp được gặp mẹ rồi, Nguyệt Nguyệt vui lắm.”
Một cơn gió thổi qua như thể là lời hồi đáp của mẹ.
An Nam Nguyệt sụt sịt mũi, đón lấy cơn gió, dang rộng hai tay.
Cách một tầng hư không, cô bé lại một lần nữa được mẹ ôm vào lòng, bên tai là giọng nói dịu dàng của mẹ. “Nguyệt Nguyệt, có mẹ ở đây, đừng sợ.”
Nguyệt Nguyệt không sợ.
An Nam Nguyệt nhếch miệng cười.
Trước khi đi, Bộ Vi hỏi cô bé: “Có muốn đi thăm cha của em không?”
An Nam Nguyệt lắc đầu.
“Sau khi ba tuổi, em đã không còn cha nữa rồi.”
Bộ Vi biết cô bé đã hiểu lầm ý mình, bèn lập tức nói thẳng:
“Bà nội của em vẫn còn sống, buôn bán người là hành vi phạm pháp, hơn nữa bà ta còn giết hại mẹ của em. Cha em cũng là đồng lõa, bao gồm cả mẹ kế và em trai của em, đều là những người biết chuyện.”
An Nam Nguyệt mất nửa phút để tiêu hóa thông tin, có chút không chắc chắn, hỏi: “Chị ơi, ý của chị là em có thể thay mẹ báo thù sao?”
Bộ Vi nói:
“Mẹ của em là nạn nhân trực tiếp, tiếc là bà ấy không thể trở thành lệ quỷ, nếu không bà ấy có thể trực tiếp tự tay giết chết kẻ thù. Bà nội của em tội nghiệt sâu nặng nhưng bà ta không gánh mạng của em, em không thể trực tiếp giết bà ta, có thể dùng cách khác một cách thích hợp.”
An Nam Nguyệt rất thông minh, lập tức hiểu ra.
Cô bé nuốt nước bọt, thăm dò hỏi: “Vậy em có thể dọa họ một chút không ạ?”
Bộ Vi gật đầu. “Đương nhiên là được.”