Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Chương 333
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 333 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Trạch Hưng cố nén đau đớn gọi cấp cứu. Cả nhà đều nhập viện, ngay lập tức làm xét nghiệm ADN, kết quả cho thấy đứa bé không phải con ruột của ông ta.
Ông ta tức đến mức muốn chết đi được, nhưng đang nằm liệt giường nên không thể tìm Tôn Tư Ân, người đang có vấn đề về thần kinh, để tính sổ.
Hai ông bà lão vốn đã bị thương nặng, sau khi biết tin này lại càng không chịu nổi cú sốc, lập tức bị đột quỵ nằm liệt giường.
Tôn Tư Ân giờ đã được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần, An Trạch Hưng vẫn chưa thể ly hôn. Hơn nữa, bộ phận sinh dục của ông ta còn bị chính mẹ mình đập trúng, bác sĩ đã nói rõ là không thể chữa khỏi.
Cú sốc này còn chí mạng hơn cả việc đứa con trai nuôi sáu năm không phải con ruột của mình.
An Trạch Hưng trong cơn sụp đổ đã trực tiếp bóp cổ Tôn Tư Ân đến chết, cuối cùng bị kết tội cố ý giết người.
Hai ông bà lão nằm liệt giường không có ai chăm sóc, không sống được quá hai năm thì qua đời, trong nhà toàn mùi phân và nước tiểu.
Ngôi nhà đã sớm bị An Trạch Hưng bán đi để chữa bệnh, không còn tài sản thừa kế. Đương nhiên không có họ hàng nào chịu nhận nuôi Hiên Hiên, đứa trẻ mồ côi không rõ cha ruột này, cậu bé bị đưa thẳng đến viện phúc lợi.
An Nam Nguyệt sau khi hoàn thành tâm nguyện thì lập tức đi đầu thai.
Tiếp đó, Bộ Vi đưa bà lão mua trứng giảm giá về nhà để làm món trứng hấp cho cháu trai, đưa chú tài xế về nhà thăm cha mẹ… Cứ thế bận rộn đến ba rưỡi sáng, chỉ còn lại người cuối cùng.
Doãn Uyển Quân.
Nguyện vọng của chị ấy là:
“Tôi muốn đi gặp lại bạn trai cũ.”
Bộ Vi đồng ý.
Có lẽ cảm thấy phản ứng của cô quá bình thản, Doãn Uyển Quân đã chủ động kể lại câu chuyện của mình.
“Tôi và anh ấy là bạn học cấp hai, cấp ba không học cùng trường, lên đại học lại gặp lại nhau. Chúng tôi tham gia cùng một câu lạc bộ, đến năm thứ ba đại học thì xác định quan hệ yêu đương. Thời đó không có điện thoại thông minh, không có Wechat, không thể gọi video, chúng tôi đều dùng điện thoại phổ thông. Sinh viên thì tiếc tiền điện thoại nhưng tình yêu có thể vượt qua mọi thứ. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi đã dọn về ở chung, nửa năm sau tôi có thai, thế là chuẩn bị kết hôn. Hôm đó có một đồng nghiệp của tôi bị cuốn vào vụ lùm xùm làm tiểu tam, tôi bị liên lụy, ngã lăn từ trên bậc thang xuống, đứa bé đã mất.”
Dù đã qua hơn hai mươi năm, chị ấy vẫn nhớ rất rõ.
“Tôi phải ở cữ, ngày cưới đành phải hoãn lại. Mẹ anh ấy đã chủ động đến chăm sóc tôi, nấu canh, giặt quần áo, nấu cơm, đối xử với tôi vô cùng chu đáo.”
Nói đến đây, Doãn Uyển Quân dừng lại một chút, nở một nụ cười.
“Cha mẹ tôi trước đây làm việc trong nhà máy đã mất vì tai nạn, cậu mợ đã nhận nuôi tôi. Tất cả tiền bồi thường đều đã chi tiêu cho tôi, mợ đối với tôi cũng rất tốt, anh họ thì luôn che chở, bảo vệ tôi ở trường. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình là một đứa trẻ ăn nhờ ở đậu. Sau này ông bà ngoại lần lượt qua đời, di sản để lại cũng chia cho tôi một nửa.”
Bộ Vi biết, bước ngoặt sắp đến rồi.
“Trước đây tôi thường cảm thấy, số mệnh của mình cũng khá tốt. Tuy lúc nhỏ đã mất cha mẹ nhưng cũng không phải chịu khổ gì. Ngay cả bạn trai cũng một lòng một dạ với tôi. Ngoại trừ chuyện đứa bé đó...”
Doãn Uyển Quân hoảng hốt một lúc rồi tiếp tục nói: “Đợi sau khi tôi ở cữ xong, chuẩn bị kết hôn thì trong nhà lại xảy ra chuyện.”
Ánh mắt chị ấy tối sầm lại.
“Anh họ tôi vì thấy việc nghĩa nên hăng hái làm mà đã đắc tội với một cổ đông lớn. Tên súc sinh đó đã hãm hại không ít cô gái lại có thế lực, người bình thường như chúng tôi căn bản không làm gì được. Ngay cả nạn nhân cũng không chịu ra mặt làm chứng cho anh họ, anh ấy đã bị gán cho tội danh cưỡng hiếp không thành, ý đồ giết người. Tôi vội vã chạy về nhà, cùng cậu mợ đi cầu xin tên cổ đông đó, gã đàn ông chó chết đó đã để ý đến tôi.”
Doãn Uyển Quân đau khổ nhắm mắt lại.
“Tôi không thể nhìn anh họ đi ngồi tù, càng không thể nhìn cậu cầm dao đi đâm người. Họ đã lớn tuổi rồi, đáng lẽ phải được hưởng phúc. Lúc tôi còn nhỏ là họ đã che chở cho tôi, bây giờ tôi cũng phải báo đáp công ơn nuôi dưỡng của họ.”
Bộ Vi không nói gì.
Doãn Uyển Quân nhớ lại khoảng thời gian nhục nhã đó, trong mắt vẫn còn sự căm hận.
“Tôi đã chủ động đề nghị chia tay, làm nhân tình của tên súc sinh đó. Đàn ông có lẽ trời sinh đã tiện, phụ nữ ngoan ngoãn thì hắn ta chê vô vị, càng tỏ thái độ với hắn ta thì hắn ta lại càng bám lấy. Tôi ngày nào cũng cầu nguyện hắn ta mau chán tôi để tôi được giải thoát. Nhưng hắn ta đã ép tôi sinh con, mua nhà, mua xe, mua hàng hiệu cho tôi. Trông có vẻ rất thâm tình nhưng thực tế cũng chỉ như trêu đùa một con chó, con mèo. Lúc tuyệt vọng nhất, tôi đã từng nghĩ đến cái chết. Nhưng một tên súc sinh như vậy còn sống tốt, dựa vào đâu mà tôi phải chết? Tôi phải sống, sống lâu hơn cả hắn ta.”
“Tôi đã ở bên hắn ta sáu năm, sinh được hai đứa con. Trong thời gian đó, tôi cũng đã thu thập được tất cả tội trạng của hắn ta và giao cho đối thủ của hắn.”
Doãn Uyển Quân cười rộ lên. “Ngày hắn ta vào tù, trông thật thảm hại. Tôi nhìn ánh mặt trời trên cao lại cảm thấy thật chói mắt. Người đã lún sâu trong bùn lầy sẽ không bao giờ gột rửa sạch được.”
Kẻ đầu sỏ đã vào tù, Doãn Uyển Quân cuối cùng cũng được tự do nhưng sáu năm đó đã để lại cho chị ấy một bóng ma cả đời.
Vì chị ấy còn có hai đứa con.
Bản năng của một người mẹ khiến chị ấy yêu thương con mình, nhưng nghĩ đến cha của chúng, trong lòng chị ấy lại căm hận.
Con trai có lẽ sẽ chỉ đồng cảm với cha thôi.
Hai anh em từ nhỏ đã không có cha nên nghe không ít lời đàm tiếu, cộng thêm thỉnh thoảng lại phải chịu đựng vẻ mặt lạnh lùng và sự căm ghét của mẹ, quan hệ với chị ấy ngày càng xa cách.
Sau khi lớn lên còn trách chị ấy đang yên đang lành không muốn lại cứ thích tìm chết.
Không chỉ đưa cha của chúng vào tù, thậm chí ngay cả tiền cấp dưỡng đáng lẽ phải có cũng không đòi, khiến chúng bị người ta cười nhạo là con hoang.
Gen xấu quả nhiên là sẽ di truyền.
Doãn Uyển Quân rất nhanh đã miễn nhiễm với những lời chỉ trích của con trai. Đợi chúng mười tám tuổi, chị ấy liền không quan tâm nữa.
Cậu mất vì ung thư tuyến tụy cách đây hai năm, mợ sức khỏe cũng không tốt lắm.
Thỉnh thoảng chị ấy sẽ trở về. Anh họ lúc nào cũng cảm thấy mình đã liên lụy chị ấy, hại chị ấy cả nửa đời người nên luôn dặn dò con cái sau này nhất định phải phụng dưỡng cho dì.
Doãn Uyển Quân lần này trở về là để tham dự đám cưới của cháu gái.
Đứng trên con đường người qua kẻ lại, chị ấy đột nhiên nhớ lại hồi đại học đã cùng người yêu đầu đạp xe qua con đường này.
Lúc đó tuổi trẻ phơi phới đã từng nói cả đời này sẽ không xa rời.
Nhưng hai mươi tư năm thời gian như nước đã nghiền nát lời thề non hẹn biển năm xưa thành bùn đất, chỉ còn lại tiếng cười năm đó vang vọng trong gió.
“Lúc đó vẫn chưa có cây cầu này.”