Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Bi Kịch Mang Thai Hộ
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 376 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Tu Văn nhắm mắt lại, dường như đã dự cảm được từ sớm, chỉ là bây giờ mới có bằng chứng xác thực. Anh ta đã từng nghĩ rằng mình đủ thảm hại, nhưng khi nghe tin tức này, lại có cảm giác như vẫn còn người khác thảm hại hơn. Trong lòng anh ta dấy lên một sự cân bằng kỳ lạ, giúp anh ta đối diện với cuộc sống tuy không hoàn hảo nhưng cũng chưa đến mức tệ hại cùng cực. Thật ra, đó là một cách tự trấn an bản thân.
Kỳ lạ thay, khi suy đoán tồi tệ nhất trong lòng được chứng thực, anh ta lại bình tĩnh chấp nhận, ngay cả nỗi nhục đội nón xanh mà đàn ông kiêng kỵ nhất cũng có thể tạm thời gác lại không bàn.
Nghe nói phụ nữ dáng người mảnh mai mang thai không rõ bụng, nhất là mùa đông mặc nhiều quần áo, cho dù tháng lớn rồi cũng chỉ trông hơi đầy đặn hơn một chút.
Vợ anh ta chính là như vậy. Nếu không phải đột nhiên ngất xỉu phải đưa đến bệnh viện, anh ta cũng sẽ không biết vợ mình đã mang thai sáu tháng, chỉ còn ba tháng nữa là sinh nở.
Nếu đứa bé này là con ruột của anh, tại sao cô ấy phải giấu giếm?
Vẻ mặt Bộ Vi có chút do dự. “Nói một cách nghiêm túc thì vợ anh không tính là ngoại tình, cô ấy mang thai hộ người ta, bằng phương pháp thụ tinh ống nghiệm.”
Đối với thụ tinh ống nghiệm, cô vẫn luôn cảm thấy rất thần kỳ. Chỉ có thể nói trí tuệ con người vẫn là quá cao siêu.
Biểu cảm của Trương Tu Văn có một khoảnh khắc trống rỗng. “Mang thai hộ?”
“Đúng vậy.”
Bộ Vi tiếp tục nói: “Nhìn từ tướng mạo của anh, anh không có duyên con cái. Vợ anh sẽ vì muốn giữ lại đứa trẻ mà vướng vào kiện tụng.”
Trương Tu Văn há miệng nhưng không biết nên nói gì.
Anh ta biết rõ, chất lượng t*nh tr*ng của mình kém. Cho nên khi biết vợ mang thai hơn sáu tháng, anh ta mới cảm thấy không thể tin nổi.
“Mang thai hộ? Cô ấy vậy mà lại đi mang thai hộ?”
Trương Tu Văn lẩm bẩm: “Vì con cái, hay là vì tiền?”
“Cô ấy đều muốn.”
Bộ Vi cũng vô cùng khâm phục cái cách suy nghĩ của người phụ nữ trên giường bệnh kia, vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, tự cho mình là thông minh, coi người khác đều là kẻ ngốc.
Trương Tu Văn ngồi trên ghế, hồi lâu không nói nên lời.
Vợ vì kiếm tiền, tự nguyện sinh con cho người giàu. Sinh con xong cô ấy lại không nỡ. Nghĩ cũng biết loại kiện tụng này không thể thắng còn phơi bày sự ngây thơ và thiếu hiểu biết của mình, thậm chí là nguy cơ ngồi tù.
“Cảm ơn Đại sư.”
Thoát khỏi phòng livestream, anh ta ngồi ở hành lang rất lâu, mới bước vào phòng bệnh.
Hà Hân đang nằm trên giường, vừa nhìn vẻ mặt anh ta là biết ngay. “Anh biết hết rồi.”
Trong phòng bệnh còn có người khác, Trương Tu Văn không có sở thích vạch áo cho người xem lưng, mặc dù bây giờ gần như cả mạng xã hội đều đã biết rồi.
“Xuất viện trước đã, về nhà rồi nói.”
Hà Hân không lên tiếng. Có lẽ nên cảm ơn anh ta đã không làm ầm lên ở bệnh viện khiến cô khó xử.
Suốt dọc đường hai vợ chồng đều không nói chuyện. Sau khi về đến nhà, Trương Tu Văn rót một cốc nước nóng đặt trước mặt Hà Hân, trầm ngâm một lát mới nói:
“Nhà chúng ta tuy không giàu có nhưng cũng chưa nghèo đến mức em phải đi bán t* c*ng, tại sao lại phải tự chà đạp bản thân như vậy?”
“Chà đạp?”
Hà Hân cười:
“Phải, lương của hai chúng ta tuy không cao nhưng cũng ổn định, tiền trả nợ nhà không nhiều, cơm áo không lo. Nhưng mẹ anh ngày nào cũng giục sinh con, em có cách nào đâu? Đâu phải vấn đề của em. Nhưng vì cái gọi là tôn nghiêm của anh, em chỉ có thể nhẫn nhịn. Dù sao thì làm ầm lên đến cuối cùng, đều sẽ phải làm thụ tinh ống nghiệm mà chưa chắc đã thành công. Vừa hay có một tên oan đại đầu, ra tay lại hào phóng. Đến lúc đó em sinh con xong chúng ta chuyển nhà, em không đồng ý làm xét nghiệm quan hệ cha con, hắn ta sẽ không có cách nào chứng minh đứa trẻ là của hắn. Tiền cũng có, con cũng có, bên mẹ anh cũng có lời giải thích, một mũi tên trúng ba đích, tại sao lại không được?”
Trương Tu Văn cảm thấy sự ngây thơ của cô thật không thể tưởng tượng nổi.
“Em giao dịch với người ta, người ta có lịch sử chuyển tiền, bệnh viện cũng tra được bệnh án. Chuyển nhà? Chuyển nhà là có thể trốn thoát lưới pháp luật sao? Đến lúc đó người ta kiện em tội lừa đảo, hoặc là kiện em tội buôn bán trẻ em, em phải làm sao?”
Hà Hân nghẹn họng.
Cô ta thật sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Trong suy nghĩ của cô ta, dù sao đứa bé cũng là con mình, ai cũng đừng hòng cướp đi. Giữa cô ta và gã đàn ông kia lại không có ràng buộc hôn nhân, quan tòa cũng không thể thiên vị mà phán quyết chia cắt mẹ con cô ta được. Nhưng nếu bắt cô ta trả lại tiền đặt cọc, cô ta cũng tuyệt đối không chịu.
Trương Tu Văn nhìn bộ dạng này của cô ta, chỉ cảm thấy bất lực.
“Đối phương đã tìm em mang thai hộ, chứng tỏ điều kiện kinh tế rất khá. Loại người này không thiếu cả thế lực lẫn mưu kế, em đấu không lại đâu, đứa bé này định sẵn là không giữ được.”
Hà Hân há miệng nhưng không nói được lời nào.
Trương Tu Văn lại nói: “Đối phương tìm phụ nữ đã có gia đình để mang thai hộ, khả năng cao là chủ ý của người vợ để tránh việc em sau này dây dưa. Nếu em vi phạm cam kết, họ sẽ không tha cho em đâu.”
Hà Hân kinh hãi trước sự nhạy bén của anh, cuối cùng mới nhận ra sự đáng sợ của vấn đề này, lưng toát mồ hôi lạnh.
“Chồng ơi, em…”
Trương Tu Văn nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô ta, nghĩ đến sự cay nghiệt thường ngày của mẹ mình, giọng điệu mềm mỏng hơn.
“Em cầm tiền rồi thì đừng dây dưa với người ta nữa.” Anh ngừng một chút, khẽ nói: “Anh không thể nào có con được nữa. Nếu em chê bai, chúng ta ly hôn.”
Đây là cách giải quyết tốt nhất mà anh nghĩ ra. Vì vấn đề của bản thân dẫn đến vô sinh, anh khó mở lời, lại để vợ phải chịu sự trách móc của mẹ. Việc này anh có lỗi với vợ trước, vậy thì bây giờ cũng không có tư cách truy cứu sự ‘phản bội’ của đối phương. Chia tay êm đẹp còn có thể giữ lại cho nhau một chút thể diện.
Hà Hân ngẩn người. Thực ra cô ta chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Trương Tu Văn tuy không có bản lĩnh gì lớn nhưng đối xử với cô ta rất tốt, tiếc nuối duy nhất là không có con. Nếu không phải mẹ chồng ngày nào cũng thúc giục, bóng gió nói cô ta là gà mái già không biết đẻ trứng, cô ta cũng sẽ không đi nước cờ ngu ngốc này.
Nhưng bây giờ, Trương Tu Văn lại muốn ly hôn với cô ta.
Hà Hân không thể tin nổi và vô cùng tức giận: “Em không đồng ý.”
Trương Tu Văn rất bình tĩnh: “Trước đây em bị anh liên lụy nhiều là anh có lỗi với em, anh sẽ nói rõ với mẹ.”
Hà Hân điên cuồng lắc đầu: “Không được, em không ly hôn.”
Trương Tu Văn thở dài: “Em còn trẻ, sinh xong đứa bé này trong tay cũng có tiền. Chúng ta ly hôn xong em còn có thể tái hôn, sinh một đứa con thuộc về chính mình.”
Thực ra đây là giải pháp tốt nhất đối với Hà Hân. Nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến con đường này, khi có người bày rõ sự lựa chọn trước mặt, cô ta theo bản năng phủ quyết.
Cuối cùng, do cảm xúc quá kích động dẫn đến động thai khí. Sau khi đưa đến bệnh viện thì phát hiện tim thai đã ngừng đập.