384. Oan Tình Bạch Tiên

Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 384 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô quay đầu lại lần nữa, cuối cùng cũng nhìn rõ vật khổng lồ kia, quả nhiên là một con nhím. Bên cạnh con nhím, có một người phụ nữ mặc áo phượng choàng vai, vô cùng xinh đẹp.
Nhưng bà ấy không có bóng.
Là một hồn ma.
Bạch Tiên đã chết, hóa thành ma.
Trên mặt người phụ nữ không chút biểu cảm, chỉ khẽ nâng tay lên, điện thoại lập tức bay vào tay bà ấy.
Bà ấy nhìn Bộ Vi trong màn hình. “Ngươi mạnh hơn kẻ đã giết ta.”
Bộ Vi nói: “Trên người bà vầng sáng công đức màu vàng chưa tan biến, có thể thấy lúc sinh thời đã làm rất nhiều việc thiện.”
Bạch Tiên vừa nghe lời này, vẻ mặt đang đờ đẫn bỗng chốc trở nên âm u, lạnh lẽo, đôi mắt đen láy như giếng sâu không đáy, chỉ cần nhìn vào đã khiến người ta rợn tóc gáy.
“Đúng vậy, cả đời làm việc thiện lại phải chịu kết cục bị mổ nội đan, hành hạ đến chết. Thân xác bị giam cầm, linh hồn bị phong ấn, ngay cả xuống địa phủ cáo trạng với Diêm Quân cũng không làm được. Yêu quái tu hành ngàn năm chỉ để hóa thành người, nhưng khi ta đến nhân gian, mới nhận ra lòng người mới là thứ xấu xa nhất trên đời này.”
Thì ra bà ấy có một câu chuyện ẩn chứa nỗi oan ức.
Vi Mạn Ninh nuốt khan, lấy hết can đảm hỏi: “Bạch Tiên tỷ tỷ, nếu tỷ có oan khuất gì, có thể nói với Đại sư, Đại sư rất giỏi, cô ấy nhất định sẽ giúp tỷ lấy lại công bằng.”
Bạch Tiên liếc nhìn cô một cái.
“Ta bị giam cầm ở đây mấy chục năm, không thấy ánh dương, sắp hồn phi phách tán rồi. Không ngờ, hôm nay lại gặp phải mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh của ngươi, vô tình phá vỡ cánh cửa giam giữ ta, giúp ta thoát ra tự do. Tính ra ta còn phải cảm ơn ngươi.”
Vi Mạn Ninh ngơ ngác.
“Thiên Sát Cô Tinh?”
Bạch Tiên không nói thêm gì, bà ấy lại nhìn về phía Bộ Vi trong màn hình điện thoại.
“Ngươi từng bị người ta đánh cắp mệnh cách mà vẫn có thể sửa lại được, tu luyện được thân thể này giữa chốn hồng trần ô trọc, xem ra là có tiên duyên, chỉ là kiếp nạn chưa tận, vẫn chưa thể phi thăng.”
Bộ Vi đã nhìn ra vị này lúc sinh thời nhất định đã có tạo hóa lớn, nhưng không biết vì sao lại rơi vào tình cảnh như thế này, ngay cả Thiên Nhãn của cô cũng không thể nhìn thấu một chút nào.
Bạch Tiên dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô.
“Ta từng mang ơn một người ở chốn nhân gian, đợi đến khi tu luyện hóa hình xong liền đến báo ân, hứa ban cho hắn vinh hoa phú quý, tiền đồ rực rỡ. Hắn lập miếu thờ cúng ta, ngày ngày hương khói cúng bái. Đợi sau khi hắn công thành danh toại lại nảy sinh dục vọng với ta, muốn ta gả cho hắn. Thật hoang đường! Ta tu hành ngàn năm là để thành tiên, làm sao có thể lưu luyến tình ái chốn phàm trần?”
Bộ Vi gật đầu tán đồng.
Phàm là yêu quái đầu óc bình thường, đều không thể nào từ bỏ tu vi bao năm để chạy theo tình yêu với người phàm, ảo tưởng về chuyện vợ chồng một đời.
Đó là tự đào mồ chôn mình.
“Ta đã dứt khoát từ chối hắn.”
Vẻ mặt Bạch Tiên lạnh lùng, giọng điệu không thể phân biệt hỉ nộ.
“Nhưng lúc đó ta không để ý lắm. Vạn vật sinh linh đều có thất tình lục dục, hắn chỉ là phàm nhân, nhất thời bị sắc đẹp của ta mê hoặc cũng là chuyện thường tình. Chỉ là ta không ngờ, hắn lại mời đạo sĩ đến, lợi dụng lúc ta sắp đón lôi kiếp phi thăng, khi ta yếu ớt nhất, dùng xích trói yêu xuyên qua xương tỳ bà, mổ lấy nội đan, hành hạ rồi phong ấn ta ở đây.”
Trong mắt Bộ Vi hiện lên vẻ chấn động.
Yêu quái tu hành khó khăn hơn người gấp ngàn lần, rất nhiều yêu quái không vượt qua được lôi kiếp hóa hình đã bị sét đánh chết.
Đó là lúc chúng yếu ớt nhất.
Lôi kiếp phi thăng, càng khó vượt qua.
Bộ Vi là người từng trải, rất hiểu rõ về chuyện này.
Hèn chi cô không thể nhìn thấu quá khứ của bà ấy, tu vi lúc sinh thời của đối phương có lẽ không dưới cô. Chỉ tiếc là bị ân nhân cũ phản bội, chết thảm ngay trước lôi kiếp.
“Bà có muốn báo thù không?”
Báo thù?
Bạch Tiên im lặng một lát, cười tự giễu một tiếng.
“Ta hôm nay tuy gặp được cơ duyên để hiện thân nhưng không thể ra khỏi căn phòng này, báo thù kiểu gì?”
“Tôi giúp bà.”
Bộ Vi tuy không thể nhìn thấu quá khứ của bà ấy nhưng có thể nhận ra bà ấy không nói dối. Huống hồ vầng sáng công đức bao quanh bà ấy không hề vương chút mùi máu tanh nào, điều đó không thể làm giả được.
Ánh mắt chết lặng của Bạch Tiên sáng lên.
“Thật sao?”
Bộ Vi gật đầu, trong lòng niệm chú, ngay lập tức xuất hiện trước mặt Bạch Tiên.
Dù có tận mắt chứng kiến bao nhiêu lần, người xem vẫn không khỏi kinh ngạc trước thủ đoạn thần kỳ này, bình luận liên tục hiện lên.
Bạch Tiên vẻ mặt vẫn bình thản.
Trước khi bị mổ nội đan, bà ấy cũng có khả năng dịch chuyển tức thời ngàn dặm.
Chỉ là yêu và người dù sao cũng khác biệt, lôi kiếp giáng xuống khiến tu vi bị áp chế, bà ấy lại không hề đề phòng gã đàn ông kia, nên mới trúng kế, bị kẻ kia tính toán đến chết.
Bộ Vi bảo Vi Mạn Ninh ra ngoài trước, triệu hồi thanh Lưu Quang, chỉ hai nhát kiếm đã chém đứt xích sắt trói buộc bản thể của Bạch Tiên rồi dùng lửa thiêu hủy huyết trận trên mặt đất, ngọn lửa vừa bùng lên, những lá bùa kia cũng lập tức hóa thành tro bụi.
Bạch Tiên lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.
“Ta, ta tự do rồi.”
Bà ấy cúi đầu nhìn hai tay của mình, lẩm bẩm một mình, trong mắt lấp lánh niềm vui sướng đến phát khóc.
Bà ấy bay về phía bản thể của mình, rất nhanh hai thể hợp lại làm một, ánh sáng trắng bùng lên chói lòa, một lát sau mới dịu đi.
“Đa tạ.”
Giọng Bạch Tiên chân thành, khẽ cúi người.
Bộ Vi nhận lễ này, nói: “Bà tuy là yêu nhưng cả đời hành thiện, chưa từng làm điều ác. Tuy nhiên người chết như đèn đã tắt, cuối cùng cũng không thể hoàn hồn trở lại.”
Bạch Tiên gật đầu. “Ta biết.”
Vẻ mặt bà ấy bình tĩnh.
“Bị nhốt ở đây mấy chục năm, ta cũng đã nghĩ thông suốt, tu hành phi thăng muôn vàn khó khăn, làm sao dễ dàng như vậy? Một chuyến đến chốn phàm trần này, chính là kiếp nạn của ta. Ta chưa vượt qua được, chính là không có duyên với phi thăng. Chỉ là ta và hắn ân tình đã dứt, hắn hại mạng ta, ta cũng phải tính toán món nợ này.”
Lẽ ra phải như vậy.
“Được.”
Bộ Vi nói: “Chỉ cần không liên lụy người vô tội là được.”
“Cái đó…”
Vi Mạn Ninh nhẹ nhàng giơ tay lên. “Đại tiên, người mà tỷ nói, có phải tên là Phùng Thành Nghiệp không?”
Cô vẫn cầm điện thoại, màn hình điện thoại tuy có hạn chế nhưng âm thanh lại truyền rõ ràng đến tai mọi người xem trong phòng livestream, kênh bình luận lập tức sôi sục.
Phùng Thành Nghiệp là doanh nhân nổi tiếng, ban đầu làm về may mặc, nhanh chóng nắm bắt xu hướng, tích lũy được một số vốn ban đầu, sau đó lại nhanh chóng mở rộng kinh doanh, sớm đã có chỗ đứng trong giới thượng lưu.
Cũng là chủ nhân của tòa nhà thương mại này, ông chủ lớn của Vi Mạn Ninh.
“Hắn trước đây không gọi tên này.”
Bạch Tiên thản nhiên nói: