Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Chương 399: Trốn chạy bạo hành, kẻ bạo hành chết dưới bánh xe
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 399 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời còn chưa tối hẳn, nhưng phố xá đã bắt đầu lên đèn.
Tào Doanh mặt ủ mày ê, cô bạn thân Vương Cẩn ngồi đối diện nhíu mày, nhìn những vết bầm tím lộ rõ trên người bạn, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Lưu Hoa lại đánh cậu à.”
Một câu nói khẳng định.
Tào Doanh cúi đầu, mắt cô ấy ngấn lệ nhưng vẫn cố kìm lại không cho chảy ra.
“Anh ta luôn nghi ngờ tớ có người khác bên ngoài, nhưng tớ thật sự không có. Tớ không hiểu tại sao, lúc mới kết hôn rõ ràng anh ta rất tốt, con cái cũng đã lớn thế này rồi, tại sao anh ta cứ không chịu tin tớ?”
Vương Cẩn bĩu môi, cười khẩy một tiếng, lặp lại những lời cô ấy đã nói không biết bao nhiêu lần.
“Ngay từ đầu cậu đã không nên lấy anh ta. Con gái hai mươi tuổi thì biết gì chứ? Ngây thơ như con ngốc, gặp phải loại đàn ông lòng dạ hẹp hòi như anh ta, đúng là như dê vào miệng cọp. Lần đầu tiên anh ta đánh cậu, cậu đã không nên nhịn. Dù sao bây giờ cũng không còn cơ hội hòa giải ly hôn nữa. Theo tớ thì cậu cứ dứt khoát ly hôn đi. Nếu cậu sợ kiện anh ta sẽ ảnh hưởng đến con cái thì cứ dứt khoát cắt đứt với anh ta, đỡ cho sau này tiếp tục chịu khổ.”
Vẻ mặt Tào Doanh thoáng dao động rồi cô ấy lại lắc đầu. “Anh ta sẽ không đồng ý đâu. Nếu tớ đề nghị ly hôn, anh ta càng nghĩ tớ có người khác bên ngoài, rồi sẽ đánh chết tớ mất.”
Vương Cẩn nhìn bạn mình như vậy, ngoài sự xót xa ra thì chỉ còn sự bất lực.
Nếu không có con cái thì còn đỡ, Tào Doanh có thể dứt áo ra đi. Nhưng đã có con rồi thì cô ấy lập tức có điểm yếu.
Đàn ông chính là lợi dụng tình mẫu tử khó lòng dứt bỏ của phụ nữ đối với con cái mà làm càn.
“Nhưng cậu định làm gì đây?”
Vương Cẩn dịu giọng lại. “Bây giờ anh ta động một tí là đánh cậu, trên người cậu có bao nhiêu vết thương chỉ mình cậu biết. Bây giờ còn đỡ, đợi đến mùa hè, chẳng lẽ cậu cũng phải quấn mình như cái bánh chưng sao?”
Tào Doanh im lặng.
Cô ấy cúi đầu, trong lòng chỉ còn lại sự bi khổ và tuyệt vọng.
Vương Cẩn lại nói:
“Bạo hành gia đình cũng giống như ngoại tình, chỉ có lần đầu tiên và vô số lần sau đó. Đừng mong chờ anh ta đột nhiên lương tâm trỗi dậy, càng đừng mong chờ anh ta sẽ thay đổi. Cậu nhịn một lần thì phải nhịn cả đời. Sợ rằng cậu sẽ không nhịn được cả đời, mà ngược lại còn phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình.”
Tào Doanh cứng đờ người, khẽ run rẩy.
Cô ấy nhớ lại ba năm trước, Lưu Hoa từng tát cô ấy một cái khiến màng nhĩ bị thủng, thính lực giảm sút suốt mười hai tiếng đồng hồ.
Lúc đó, cha mẹ cô ấy muốn báo cảnh sát, Lưu Hoa đã quỳ xuống nhận lỗi cầu xin tha thứ. Cô ấy vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến đứa con mới ba tuổi nên lập tức tha thứ cho anh ta.
Mấy năm nay, Lưu Hoa nhiều lần ra tay đánh cô ấy. Không phải cô ấy chưa từng báo cảnh sát, nhưng cảnh sát đều lấy lý do tranh chấp gia đình, chỉ hòa giải dân sự.
Hôn nhân giống như một tấm lưới lớn đầy gai nhọn, giam cầm cô ấy trong chiếc lồng không thấy ánh mặt trời. Một khi muốn chạy trốn sẽ bị đâm cho mình đầy thương tích.
Đau đớn nhiều lần, cô ấy dần sinh ra sợ hãi, không còn dám có bất kỳ ý định phản kháng nào nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn quay về chiếc lồng giam đó, lặng lẽ đếm những vết sẹo trên người.
Không có lối thoát.
Vương Cẩn suy nghĩ một lát rồi nói:
“Tớ quen một luật sư, có thể giúp cậu giành được quyền nuôi con. Hạo Hạo sắp vào tiểu học rồi, đợi nghỉ hè năm nay, cậu đón nó về nhà cha mẹ cậu. Anh ta có hung hăng đến mấy cũng không dám chạy đến nhà cậu đánh cậu đâu. Nếu anh ta không chịu ký thỏa thuận ly hôn, cậu cứ khởi kiện.”
Cô ấy hạ thấp giọng, nói: “Cậu về nhà lắp camera giám sát đi. Lần sau nếu anh ta đánh cậu nữa, đây chính là bằng chứng.”
Ánh mắt Tào Doanh khẽ lay động.
Bây giờ cô ấy coi như đã bị dồn vào đường cùng. Ở nhà, cô ấy nơm nớp lo sợ, sợ nói sai câu nào sẽ chọc giận Lưu Hoa và lại phải chịu một trận đòn nhừ tử. Chính vì vậy, cô ấy mới muốn ra ngoài hít thở không khí một chút.
“Tớ…”
Cô ấy vừa nói được một chữ thì điện thoại reo lên.
Là Lưu Hoa.
Tào Doanh vừa nhìn thấy cái tên đó đã theo bản năng sợ hãi, mặt mày trắng bệch ngay lập tức. Cô ấy cầm chiếc điện thoại đang rung, run rẩy ấn nút nghe.
“Alo.”
Giọng Lưu Hoa tràn đầy tức giận và lời lẽ chỉ trích. “Cô lại đi đâu rồi? Suốt ngày không về nhà là đi lêu lổng với thằng chó nào? Mau cút về đây ngay, nếu không...”
Tào Doanh run bắn người, vội vàng nói: “Em chỉ đi ăn với bạn thôi, không có người khác giới. Em, em về ngay đây ạ.”
Nói xong, cô ấy lập tức đứng dậy đi ra ngoài, thậm chí không kịp chào bạn mình một tiếng.
Vương Cẩn muốn gọi cô ấy lại nhưng cô ấy đã ra khỏi nhà hàng, bắt một chiếc taxi và rất nhanh đã biến mất trong dòng xe cộ.
Trong lòng Vương Cẩn đập thình thịch liên hồi, luôn có dự cảm không lành.
Dù cách một cái bàn, cô ấy vẫn nghe thấy giọng nói gần như gầm rú của Lưu Hoa.
Tào Doanh lần này trở về, chắc chắn sẽ không yên ổn.
Phải làm sao bây giờ?
Cô ấy thở dài, cầm điện thoại lên định đi thì bỗng nhiên nhìn thấy trên điện thoại hiện lên một thông báo.
[Streamer bạn theo dõi Bán Bộ Thần Tiên đã online.]
Mắt Vương Cẩn sáng bừng, lập tức nhấn vào.
Gương mặt Bộ Vi xuất hiện trong phòng livestream, người hâm mộ ùa vào đông đảo, các bình luận nhanh chóng chiếm lĩnh màn hình.
Vương Cẩn không mất thời gian để bình luận, cô ấy cầu nguyện mình có thể giật được túi phúc, cứu Tào Doanh thoát khỏi bể khổ.
Có lẽ lời cầu nguyện của cô ấy đã linh nghiệm. Cùng với câu nói ‘Tôi sắp phát túi phúc rồi’ của Bộ Vi, cô ấy lập tức dùng cả hai tay để giật.
Ngay sau đó, cô ấy trợn tròn mắt, vô cùng phấn khích.
“Tôi giật được rồi!”
Tiếng hét này có âm lượng rất cao, trong nhà hàng vốn không mấy yên tĩnh cũng trở nên vô cùng đột ngột.
Nhưng cô ấy không quan tâm nhiều đến thế, ngồi xuống lại, một lần nữa cầu nguyện mình là người đầu tiên được kết nối.
Phải nói là hôm nay cô ấy thực sự có chút vận may.
Người đầu tiên được kết nối, chính là cô ấy.
“Đại sư.”
Vừa kết nối thành công, cô ấy lập tức vội vã nói: “Đại sư, xin hãy cứu bạn thân của tôi. Cô ấy bị chồng bạo hành trong thời gian dài nhưng vì con cái mà không thể ly hôn.
Chồng cô ấy hẹp hòi, ích kỷ, có tính chiếm hữu mạnh, quản cô ấy rất chặt, hận không thể gắn máy theo dõi lên người cô ấy.
Hôm nay cô ấy khó khăn lắm mới ra ngoài hít thở không khí được một chút, vừa nãy lại bị chồng gọi điện bắt về. Tôi thực sự lo lắng…”
Chủ đề bạo hành gia đình có thể nói là chuyện thường ngày ở huyện, mỗi lần nhắc đến luôn khiến người ta căm phẫn đến nghiến răng nghiến lợi.
Rất nhiều người hâm mộ của Bộ Vi đều thuộc kiểu ghét ác như thù, tinh thần trọng nghĩa bùng nổ. Vương Cẩn vừa mở miệng, trên kênh bình luận đã là một tràng chửi rủa.
Lông mày Bộ Vi hơi nhíu lại. “Bây giờ cô đến nhà cô ấy, vẫn còn kịp.”
Vương Cẩn nghe vậy, trong lòng thót lên một cái, xách túi lập tức đi ra ngoài, vừa đợi xe vừa hỏi: “Đại sư, bạn thân của tôi, cô ấy có phải gặp… nguy hiểm không?”
Hai chữ ‘tính mạng’ ở giữa bị cô ấy nuốt ngược vào trong.
Bộ Vi nhìn thấu suy nghĩ của cô ấy. “Đúng vậy, nhưng người chết sẽ là chồng cô ấy.”
“A?”
Vương Cẩn ngẩn ra một lúc thì vừa hay xe đến.
Cô ấy vội vàng mở cửa xe ngồi vào, báo địa chỉ. Sau một thoáng ngắt quãng, cô ấy cũng phản ứng lại, nói:
“Tôi hiểu rồi. Chắc chắn là tên khốn Lưu Hoa đó lại bạo hành bạn tôi vô cớ, bạn tôi phản kháng, lỡ tay g**t ch*t anh ta đúng không?”
“Không hoàn toàn đúng.”
Bộ Vi nói:
“Hắn ta cho rằng bạn thân của cô ngoại tình, muốn đối chất với cái ‘gian phu’ này, xảy ra tranh cãi ở gần nhà cô. Bạn thân của cô không chịu nổi đòn roi, muốn lái xe bỏ chạy, hắn ta nằm trên nắp capo, cuối cùng bị đâm chết.”
Vương Cẩn nghe đến ngây người.
Người hâm mộ cũng không ngờ mọi chuyện lại có thể phát triển theo hướng này. Đây có phải gọi là tự làm tự chịu không?