Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh mắt Bộ Vi lại dừng trên người cô ta. “Vị trí Nhật nguyệt giác trên trán cô thấp và lõm, cho thấy cô mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Nếu người tên Hứa Ninh đó vẫn còn sống khi cô sáu tuổi, thì chắc chắn đó không phải mẹ ruột của cô.” Nàng lại liếc sang Hứa Bích Phàm, nói thêm: “Nhìn tướng mạo hai người cũng không có quan hệ huyết thống.”
(Nhật nguyệt giác: vị trí trên trán trong nhân tướng học, thể hiện mối quan hệ với cha mẹ)
Thẩm Kiều Kiều đã bị sốc nặng đến mức không còn phản ứng gì.
Bộ Vi liếc nhìn Thẩm Chính Nguyên. “Đã tra ra tung tích của vị bác sĩ đó chưa?”
Thẩm Chính Nguyên trầm giọng. “Đã tra rồi. Không lâu sau chuyện năm đó, bà ta đã xin sang Đức tu nghiệp rồi định cư hẳn ở nước ngoài.”
Bộ Vi lại nhìn Thẩm Kiều Kiều. “Vậy thì tống cô ta vào tù đi. Một kẻ tội phạm buôn người thì phải trả giá cho những gì mình đã làm.”
Hứa Bích Phàm là người đầu tiên phản đối, thốt lên: “Không được…”
“Bà la lối gì vậy?”
Bộ Vi vô cùng khó chịu, lạnh lùng nói: “Hai vợ chồng các người, một người là con quan, một người là con nhà giàu, sinh con trong bệnh viện mà không điều tra lý lịch bác sĩ sao? Nếu đã điều tra mà không phát hiện ra điều mờ ám, vậy thì rõ ràng là người ta đã có mưu tính từ lâu. Còn bà thì hay rồi, bác ái đến mức đi bảo vệ con gái của kẻ buôn người, trong khi với con gái ruột thì hận không thể xem như kẻ thù. Não bị kẹp cửa à? Sao mà ngu xuẩn đến thế?”
Hứa Bích Phàm tức đến suýt hộc máu, chỉ tay vào nàng “mày, mày” nửa ngày trời mà không nói được một chữ nào.
Thẩm Kiều Kiều lúc này mới bừng tỉnh, lớn tiếng nói: “Không, tôi không muốn đi tù…” Cô ta đột nhiên không nói được nữa, kinh hãi há to miệng, “a a” một hồi lâu mà không phát ra được âm thanh nào.
Thẩm Chính Nguyên quay sang nhìn Bộ Vi. “Con đã làm gì vậy?”
“Chỉ là Cấm Ngôn Chú thôi mà.” Bộ Vi tỏ vẻ vô cùng chán ghét. “Yên tâm, không bị câm đâu, chỉ là tạm thời không nói được thôi. Đợi đến đồn cảnh sát, cô ta sẽ ngoan ngoãn khai báo hết. Loại người tội phạm buôn người, hai tay đẫm máu như cô ta, sau này xuống đến điện Diêm Vương cũng chỉ có thể đầu thai vào súc sinh đạo.”
Ánh mắt Thẩm Kiều Kiều tràn ngập kinh hoàng.
Thẩm Khoát cuối cùng cũng không nhịn được nữa. “Mày nói bậy bạ gì vậy!”
Bộ Vi mất kiên nhẫn. “Lông mày mọc ngược, ghen ghét hại anh em. Bộ dạng ngu xuẩn của nó ngày hôm nay có một nửa là công lao tâng bốc của anh đấy. Bây giờ còn ở đây giả vờ tình anh em sâu đậm gì nữa?”
Thẩm Khoát như thể bị nhấn nút tắt tiếng, đáy mắt lộ rõ vẻ chột dạ và kinh hãi khi bị nói trúng tim đen.
Thẩm Kiều Kiều như bị sét đánh.
Hứa Bích Phàm vô thức nhìn sang con trai.
Thẩm Chính Nguyên thì cau mày thật chặt.
Bộ Vi “chậc” một tiếng. “Chỉ một lời phán mệnh phúc tinh thôi mà đã khiến anh kiêng dè đến thế, xem ra anh cũng tự biết mình là một kẻ bất tài vô dụng rồi. Nhưng mà vị đại sư đã phán mệnh cho tôi năm đó, chắc là đã chết rồi nhỉ? Tu vi không đủ mà còn dám phán mệnh cho một đứa trẻ chưa chào đời, hại người không ít, tự nhiên phải gánh chịu ác quả. Ừm, ít nhất cũng phải là thất khiếu chảy máu.”
Trong lòng Thẩm Chính Nguyên kinh hãi tột độ.
Khi Thẩm Kiều Kiều đầy tháng, ông ta đã cho người đi mời vị đại sư đó nhưng lại được báo rằng đại sư vì tiết lộ thiên cơ nên đã bị cắn trả, thất khiếu chảy máu mà chết. Trước khi chết còn để lại lời nhắn, không được bạc đãi tiểu phúc tinh trong nhà, nếu không cả nhà họ Thẩm trên dưới đều không được chết yên lành.
Vì vậy mà bao năm qua cả nhà họ Thẩm mới hết mực cưng chiều Thẩm Kiều Kiều như vậy.
Và bây giờ, phúc tinh thật sự đã trở về…
Thẩm Chính Nguyên lập tức thay đổi thái độ. “Con gái của nhà họ Thẩm ta tự nhiên là lá ngọc cành vàng. Mười tám năm qua đã để con chịu thiệt thòi, ba nhất định sẽ bù đắp cho con.” Ông ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Sau này, con chính là người thừa kế của nhà họ Thẩm.”
Bộ Vi không hề hứng thú với quyền thừa kế nhưng Thẩm Khoát lại chẳng thể chấp nhận nổi.
“Anh không đồng ý.”
Thẩm Chính Nguyên lạnh lùng đưa mắt nhìn, “Nhà họ Thẩm này vẫn chưa tới lượt con làm chủ.”
Câu này chính là câu mà Thẩm Khoát vừa dùng để chặn họng Bộ Vi khi nãy. Đúng là gậy ông đập lưng ông, quả báo tới vừa nhanh vừa hiểm.
Bộ Vi lười chẳng buồn dây dưa với họ nữa, bèn nói: “Vậy thì làm hộ khẩu cho tôi trước đi.”
Nói ra cũng thật chua chát, đường đường là Tông chủ đời thứ bảy của Thiên Huyền Tông, ấy vậy mà một sớm sa cơ lại bị tờ giấy hộ khẩu làm khó dễ, đành phải ngậm ngùi quay về cái nhà xa lạ này.
Nhưng cũng đành chịu thôi.
Thiên Đạo đã đánh nàng trở về thời điểm trước khi có thể sống không cần ăn uống, giờ đây nàng chỉ là một phàm thai nhục thể, ăn cơm hay ở trọ đều phải dùng tiền. Mà ở chốn hồng trần này, mọi chi tiêu dường như đều dùng đến điện thoại. Đối với Bộ Vi mà nói, thứ này quả là một vật báu toàn năng.
Chỉ có một khuyết điểm duy nhất là muốn đăng ký thẻ ngân hàng thì cần có chứng minh nhân dân.
Thẩm Chính Nguyên gật đầu, “Được, tiện thể đưa cả nó đến sở cảnh sát luôn.”
Chữ ‘nó’ này, dĩ nhiên là đang chỉ Thẩm Kiều Kiều.
Thẩm Kiều Kiều sợ hãi kinh hoàng, theo phản xạ cầu cứu Hứa Bích Phàm.
Hứa Bích Phàm vẫn còn sôi máu vì những lời nói của Bộ Vi ban nãy nhưng cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại. Nếu chuyện năm xưa thật sự là một âm mưu đã được sắp đặt từ lâu, còn Thẩm Kiều Kiều biết rõ chân tướng mà vẫn ung dung hưởng thụ cuộc sống của một thiên kim tiểu thư, xem bà như một con ngốc để lừa gạt thì một ngọn lửa giận bỗng bùng lên trong lòng bà.
Bà đẩy Thẩm Kiều Kiều ra rồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi cũng muốn biết, rốt cuộc là ai độc ác đến mức dám toan tính với cả nhà họ Thẩm và nhà họ Hứa như vậy.”
Bộ Vi thầm thở dài, bà vốn là gả vào nhà họ Thẩm, vậy mà đến giờ vẫn quen đặt họ chồng trước họ của mình.
Bà đâu biết rằng đàn ông trên đời này luôn được đằng chân lân đằng đầu, dù không có lý cũng phải gây sự ba phần. Huống chi khi đối phương tự hạ thấp mình, thì họ chẳng được nước làm tới, bay cả lên trời hay sao.
Thẩm Chính Nguyên đích thân đưa Bộ Vi đi làm hộ khẩu, tiện đường đưa Thẩm Kiều Kiều đến đồn cảnh sát. Trước khi đi, ông đột nhiên nhớ ra điều gì đó rồi quay sang dặn dò quản gia: “Dọn trống căn phòng nó đang ở ra, tất cả đồ đạc bên trong thay mới toàn bộ. Sai vị trí mười tám năm rồi, bây giờ cũng nên trở về đúng quỹ đạo thôi.”
Hàm ý của câu nói này chính là trả lại tất cả những gì Thẩm Kiều Kiều đã chiếm giữ cho Bộ Vi.
Thẩm Kiều Kiều sững sờ, sau đó là hoảng loạn tột độ, cô ta liều mạng giãy giụa đòi lên lầu.
Phản ứng này quá mức kịch liệt, trông như đang cố gắng che giấu một bí mật không thể cho ai biết.
Sắc mặt Thẩm Chính Nguyên sa sầm, ông ra lệnh cho quản gia và người giúp việc lên phòng lục soát.
Là một cô tiểu thư được nuôi nấng như một ngôi sao may mắn, Thẩm Kiều Kiều được hưởng đãi ngộ của một nàng công chúa thực thụ trong căn nhà này. Căn phòng của cô ta rộng đến bốn trăm mét vuông, xa hoa không kém gì một căn biệt thự. Khu vực ngủ, khu vực tiếp khách, khu vực ăn uống đều được phân chia riêng biệt, ngoài ra còn có phòng thay đồ siêu lớn với bốn chiếc bàn trang điểm, cùng với phòng sách và phòng dương cầm riêng.
Quần áo trong tủ và trang sức dưới gầm bàn trang điểm đều là những món đồ vô cùng đắt giá nên người giúp việc khi dọn dẹp đều hết sức cẩn thận, vì vậy việc tìm kiếm tốn nhiều thời gian hơn.
Nửa tiếng sau, quản gia mang một cuốn nhật ký màu đen và một chiếc két sắt đến trước mặt Thẩm Chính Nguyên.
“Thưa ông, những thứ này được tìm thấy trong… của cô…” Ông ngập ngừng một chút rồi nhanh chóng bỏ qua cách xưng hô đó, “tìm thấy trong một lớp vách ngăn của phòng thay đồ, cần phải có vân tay mới mở được.”
Vừa trông thấy hai món đồ đó, Thẩm Kiều Kiều liền sợ hãi run lẩy bẩy.
Thẩm Chính Nguyên cho người giữ chặt tay cô ta, ép cô ta mở khóa.
Thẩm Kiều Kiều há hốc miệng rồi ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Hứa Bích Phàm nhíu mày, bà nhận lấy cuốn nhật ký từ tay Thẩm Chính Nguyên, càng đọc càng kinh hãi.
Ngày 9 tháng 3 năm 2012.
Hôm nay là sinh nhật sáu tuổi của mình, ba đã hứa sẽ đích thân đến đón mình tan học nhưng ba không đến, mình bị bắt cóc. Người đàn bà đó tự xưng là mẹ ruột của mình, bà ta siết chặt vai mình như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy. Mẹ của mình xinh đẹp cao quý, sao có thể là người đàn bà điên vừa bẩn vừa thỉu này được?
Ngày 20 tháng 3 năm 2012.
Anh trai nói với mình, người đàn bà đó bệnh chết rồi. Cuối cùng mình cũng không cần phải lo ngay ngáy nữa, thật tốt quá.
Cuối trang còn dùng bút đỏ vẽ một mặt cười, trông ghê rợn vô cùng.