Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức
Chương 402: Kế hoạch phá thai
Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức thuộc thể loại Linh Dị, chương 402 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Huệ Nhiên nhìn phòng livestream bị buộc phải đóng lại, trong khoảnh khắc cô ta ngỡ ngàng, sững sờ, rồi ngay lập tức chuyển sang tức giận.
Nhưng cô ta cũng biết trứng chọi đá.
Số tiền xem quẻ 3888 tệ này xem như mất trắng.
Cô ta bất mãn, trong lòng ấm ức nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định khiến mẹ chồng bỏ thai.
Nếu Bạc Vi không giúp, vậy thì cô ta sẽ tự mình ra tay.
Mẹ chồng mang thai bốn tháng rồi, nhìn tình trạng thai nhi còn tốt hơn mình, cũng không có phản ứng gì quá lớn, ngược lại vì đã có kinh nghiệm mang thai nên tỏ ra vô cùng thành thạo. Những điều kiêng cữ trong thai kỳ bà cũng hiểu biết hơn mình.
Những chuyện như vô tình trượt chân hay va chạm ngoài ý muốn đều khó mà thực hiện được.
Dù sao thì phụ nữ mang thai ra ngoài đều mặc nhiên được coi là đối tượng cần được bảo vệ.
Hà Huệ Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, quyết định vẫn là tự mình ra tay. Nhưng trước đó, cô ta đã cố gắng lần cuối, bảo chồng là Quách Văn Đông đi thuyết phục mẹ chồng bỏ thai.
“Chưa kể đến việc ở tuổi này mẹ mang thai vất vả ra sao, bây giờ mẹ vẫn đi làm, ngày nào cũng đi sớm về muộn cũng đủ mệt rồi. Cứ nói chuyện sau này đi, căn nhà này của chúng ta tuy cũng rộng rãi nhưng nếu mẹ sinh con để tiện chăm sóc, chắc chắn sẽ ở cùng chúng ta, cộng thêm bảo mẫu, e rằng sẽ rất chật chội. Nếu đổi nhà, ai sẽ trả tiền đặt cọc? Mẹ quyết tâm muốn sinh đứa trẻ này, sau này còn rất nhiều khoản cần chi tiêu, tám phần là sẽ không đổi nhà cho chúng ta đâu.”
Thấy chồng nhíu mày, biết anh ta đã lọt tai, Hà Huệ Nhiên nói tiếp:
“Nếu họ chuyển về nhà mình, bảo mẫu chắc chắn cũng phải đi theo, vậy thì em chỉ có thể tự mình trông con, dù sao mẹ em cũng chưa nghỉ hưu. Như vậy, em buộc phải nghỉ việc. Anh đi làm cũng chưa đầy hai năm, lương không cao, con mỗi tháng tiền sữa bột và bỉm tã cũng tốn mấy nghìn, làm sao nuôi nổi?”
Sắc mặt Quách Văn Đông ngày càng khó coi.
Hà Huệ Nhiên kéo tay anh ta đặt lên bụng mình. Tuy mới hai tháng, thai nhi chưa đạp, nhưng đàn ông thường có sự cố chấp đặc biệt với huyết thống của mình, cho dù chưa cảm nhận được cũng sẽ vì sắp có một đứa con máu mủ ruột rà mà rung động.
Ánh mắt Quách Văn Đông quả nhiên mềm đi đôi chút.
Hà Huệ Nhiên lại nói:
“Không phải em ích kỷ, nhưng vì tương lai, đứa con này của mẹ chồng tốt nhất vẫn nên bỏ đi. Nhưng em dù sao cũng là người ngoài dòng họ, nói nhiều lại thành ra ép buộc quá đáng. Anh là con trai ruột của bà, anh đi khuyên là thích hợp nhất.”
Người ta đều nói vợ chồng đồng lòng, Quách Văn Đông thực ra cũng nghĩ giống hệt Hà Huệ Nhiên.
Ai chăm sóc con, anh ta không quan tâm, dù sao thì số đông đều mặc định chăm sóc con là việc của mẹ, đàn ông chỉ cần thỉnh thoảng thể hiện tình cha một chút là được coi là người cha tròn trách nhiệm.
Nhưng vấn đề kinh tế cũng như di sản trong tương lai lại đụng chạm đến lợi ích của chính anh ta.
Vốn dĩ cha mẹ chỉ có một mình anh ta là con trai, mọi tài sản trong nhà đương nhiên sẽ thuộc về anh ta.
Bây giờ sắp có thêm đứa thứ hai.
Một đứa trẻ sơ sinh cần được chăm sóc toàn tâm toàn ý và một đứa con trai đã trưởng thành đi làm từ lâu, cha mẹ sẽ thiên vị ai căn bản không cần phải đoán.
Thiên vị riết rồi cũng thành thói quen.
Đợi đứa trẻ đó lớn lên, anh ta đã lên chức ông nội, cha mẹ cũng sẽ giống như ủng hộ anh ta trước đây, mua nhà mua xe cho đứa trẻ đó.
Tiền lương hưu cũng sẽ cạn dần.
Còn gì cho anh ta nữa đâu?
Chỉ là đàn ông tiêu chuẩn kép, vừa muốn hưởng lợi lại không muốn đóng vai kẻ ác, nên lập tức giả câm để vợ mình là Hà Huệ Nhiên, một người sắp làm mẹ, đi làm người tiên phong chịu trận.
Thành công rồi, anh ta chính là kẻ ngấm ngầm hưởng lợi một cách ung dung.
Trong lòng suy tính ngổn ngang, anh ta bất lực thở dài.
“Trước khi có anh, mẹ anh từng mang thai một đứa nhưng bị sảy thai ngoài ý muốn, bà vẫn luôn cảm thấy rất tiếc nuối. Bây giờ có lẽ bà coi đứa trẻ này là đứa bé đã mất năm xưa. Làm sao anh nỡ khuyên bà bỏ đi? Dù sao sinh ra cũng là em trai, em gái của anh, anh làm anh trai tự nhiên cũng phải chăm sóc nhiều hơn.”
Sắc mặt Hà Huệ Nhiên lập tức trở nên rất khó coi.
Cô ta suýt chút nữa thì mắng thành tiếng, nhưng lời đến bên miệng cuối cùng cũng nuốt ngược vào.
Đàn ông không dựa dẫm được, vậy thì cô ta sẽ tự mình ra tay!
Hà Huệ Nhiên quyết tâm phải loại bỏ đứa con trong bụng mẹ chồng, nhưng đầu óc cô ta không đủ tinh ranh, chỉ nghĩ đến những bộ phim cung đấu đã xem trước đây.
Xạ hương và hồng hoa.
Xạ hương quá đắt, cô ta không nỡ chi tiền.
Thế là cô ta đi mua hồng hoa.
Hồng hoa là một loại dược liệu, có thể dùng để hầm canh hoặc nấu cháo dưỡng sinh.
Ngày hôm sau, Hà Huệ Nhiên đi siêu thị mua hồng hoa, buổi tối tự tay hầm canh gà, cười tủm tỉm bưng ra mời mẹ chồng uống.
Mẹ Quách trước đó vì chuyện cô ta khuyên bà bỏ thai nên trong lòng có chút khúc mắc, thấy cô ta đột nhiên thay đổi thái độ, bà vô cùng ngạc nhiên.
Hà Huệ Nhiên sợ bà sinh nghi, bèn chủ động nhận lỗi.
“Mẹ à, trước đây đều là con không tốt, suy nghĩ chưa được chu đáo. Bản thân con cũng là người sắp làm mẹ, nếu ai bảo con bỏ con đi, con chắc chắn sẽ liều mạng với người đó. Vốn dĩ con nghĩ mẹ còn vài năm nữa là nghỉ hưu rồi nên cứ hưởng phúc cho tốt. Bây giờ con nghĩ thông suốt rồi, phúc của người già chẳng phải là vui vầy bên con cháu sao? Con cái đông đúc, trong nhà náo nhiệt, cha mẹ cũng vui.”
Mẹ Quách nghe cô ta nói vậy, trên mặt cũng nở nụ cười.
“Ở tuổi này của mẹ, mang thai quả thực khó khăn hơn một chút, may mà sức khỏe mẹ tốt, mấy lần khám thai này thai nhi đều rất khỏe mạnh. Mẹ nghĩ, đứa trẻ đã đầu thai vào bụng mẹ, đó chính là duyên phận, mẹ chắc chắn phải sinh nó ra.”
“Vâng.”
Hà Huệ Nhiên cười đáp, giục giã: “Đây là gà ác hôm nay con mới mua, mẹ nếm thử xem.”
Mẹ Quách cười tít mắt: “Con cũng uống đi.”
Hà Huệ Nhiên có chút ngượng ngùng nói: “Con không thích uống canh gà, con ăn cá là được rồi.”
Mẹ Quách cũng không nghi ngờ: “Vậy sau này để Tiểu Đường làm nhiều món cá cho con ăn.”
Tiểu Đường là bảo mẫu trong nhà, nghe vậy lập tức cười: “Được, đồ đông lạnh trong siêu thị không tươi, sáng mai tôi đi chợ mua đồ sống, giết mổ tại chỗ, vừa tươi ngon lại vừa dinh dưỡng.”
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ hòa thuận.
Chỉ có Quách Văn Đông là không hiểu ra sao, buổi tối lúc đi ngủ anh ta lập tức hỏi: “Không phải em không muốn mẹ sinh con thứ hai sao, hôm nay sao lại ân cần như vậy?”
Hà Huệ Nhiên đang đắp mặt nạ dưỡng da, nghe vậy liền trợn mắt.
Trong lòng thầm mắng anh ta vô dụng nhưng miệng lại làu bàu nói:
“Em không muốn thì có cách nào? Mẹ tự nguyện chịu vất vả, em còn làm gì được? Đuổi bà ra ngoài à? Đừng quên, tiền đặt cọc căn nhà này là do cha mẹ anh bỏ tiền ra đấy. Em mà chọc giận bà, bà ấy trực tiếp cho bảo mẫu nghỉ việc, sau này ai chăm sóc em? Anh à?”
Điều đó chắc chắn là không thể nào.
Quách Văn Đông chưa từng xuống bếp, ngay cả vứt rác cũng rất ít khi làm.
Bảo anh ta chăm sóc bà bầu, đó là chuyện viển vông.
“Hoặc là dứt khoát hơn, bà ấy nói em có ý đồ xấu, xúi giục anh ly hôn em, đuổi em ra khỏi nhà, em biết kêu ai?”
Hà Huệ Nhiên vốn ích kỷ nên cũng dùng suy nghĩ tệ nhất để phán đoán người khác.
“Chi bằng hòa giải với bà, ít nhất em còn có thể miễn phí tận hưởng cuộc sống được người khác phục vụ. Dù sao đứa con trong bụng em cũng là cháu trai nhà họ Quách, sau này sinh ra cha mẹ anh không thể không quan tâm. Tương lai hai đứa trẻ cùng đi học, xét về vai vế, con chúng ta còn thấp hơn một bậc, cha mẹ anh chắc chắn sẽ không để đứa nhỏ chịu ấm ức, có thể thiên vị đến mức nào chứ?”
Quách Văn Đông câm nín không nói nên lời.
Hà Huệ Nhiên nói thì nói vậy nhưng âm mưu phá thai vẫn không dừng lại.
Cháo dưỡng sinh, canh gà, canh sườn, món xào…
Để không làm mẹ chồng nghi ngờ vì thái độ quá ân cần của mình, cô ta cũng thỉnh thoảng ăn một ít, với liều lượng nhỏ, không ảnh hưởng đến thai nhi.
Quách Văn Đông không biết kế hoạch của cô ta, thấy cô ta dường như thực sự đã nghĩ thông suốt, ngày nào cũng nịnh nọt mẹ, bản thân anh ta ngược lại lại đứng ngồi không yên.
Tuy nhiên, còn chưa đợi anh ta chất vấn, Hà Huệ Nhiên đã bị bại lộ.