Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!!
Chương 166: Ống nước phun máu
Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người nhà không chịu nghe điện thoại của cô.
Bất lực, Ngô Chiêu Đệ lên mạng tìm số điện thoại sở thú, rồi báo lại rằng bố mẹ cô không nghe lời khuyên, rất có thể sẽ xuống xe.
Trên màn hình, Ngô Chiêu Đệ đờ đẫn giữ điện thoại, nét mặt buồn bã, thất vọng tràn đầy.
Cô nhắm nghiền mắt, một hàng lệ lặng lẽ lăn xuống từ khóe mi.
Thấy cô đau khổ, Tô Nhiên nhẹ nhàng an ủi:
“Được rồi, những gì em nên làm em đã làm hết rồi. Phần còn lại, cứ để họ tự quyết định vậy.”
Ngô Chiêu Đệ gật đầu, không nói thêm lời nào.
Cô buồn, vì chính mình, cũng vì cha mẹ.
Cô cho phép bản thân khóc lần cuối. Từ nay về sau, họ sẽ chỉ là những người xa lạ quen thuộc nhất.
Trước khi kết thúc cuộc gọi, Tô Nhiên đầy ẩn ý dặn Ngô Chiêu Đệ:
“Bác tài cứu em là người tốt, nhân phẩm cũng ổn. Em có thể thử tiếp xúc thêm xem sao.”
Đúng lúc ấy, người bác tài ấy vừa bước vào phòng bệnh.
Hai người ngượng ngùng đỏ mặt, Tô Nhiên mỉm cười tắt máy.
【Tôi thấy nữ streamer này có duyên làm bà mối ghê.】
Sau khi livestream kết thúc, Ngô Chiêu Đệ lập tức nạp tiền quẻ.
Mọi chuyện xảy ra đúng như Tô Nhiên dự đoán.
Dù khu du lịch không tin lời Ngô Chiêu Đệ, nhưng sau khi xác minh có nhóm khách như cô nói, họ vẫn cử nhân viên đi tìm ngay.
Lúc đó, gia đình Ngô Chiêu Đệ đang vui vẻ chơi đùa. Nhân viên đến thấy không có gì bất thường, liền nhắc lại quy định an toàn, dặn dò tuyệt đối không được xuống xe chụp ảnh.
Gia đình cô ngoài mặt đồng ý, nhưng trong lòng chẳng coi đó là gì, vẫn làm theo ý mình.
Khi đi qua khu vực hổ, bạn gái em trai cô vì muốn chụp ảnh gần hổ đã nhất quyết xuống xe. Kết quả, cả nhóm bị hổ vồ chết, đến t.h.i t.h.ể cũng không còn nguyên vẹn.
Vì sở thú đã cảnh báo trước, nên toàn bộ trách nhiệm thuộc về gia đình Ngô Chiêu Đệ. Sở thú không phải chịu trách nhiệm.
Tuy nhiên, vì tình người, họ vẫn bồi thường một khoản tiền.
Khoản tiền đó được trao cho người thân duy nhất còn sống – Ngô Chiêu Đệ.
Tiền bồi thường từ vụ tai nạn giao thông trước của cô vẫn chưa bị tiêu, cộng thêm khoản mới, trở thành một số tiền không nhỏ. Đủ để cô làm chân giả và mở một cửa hàng nhỏ.
Và cô thật sự đã đến với bác tài từng cứu mình.
Dù xuất thân từ gia đình bất hạnh, nhưng nửa đời sau của cô sẽ ngập tràn hạnh phúc.
Sau khi kết thúc liên lạc với Ngô Chiêu Đệ, một cư dân mạng không kìm được để lại bình luận:
【Chuyện này chẳng khác gì g.i.ế.c người! Chính sự nhu nhược của Ngô Chiêu Đệ khiến bố mẹ cô ngày càng quá đáng, muốn hại cô. Hồi nhỏ không thể phản kháng thì còn hiểu được, nhưng giờ đã là người trưởng thành, biết rõ họ như vậy mà không báo cảnh sát, tôi thật sự xem thường cô ấy.】
Bình luận dài, lập tức thu hút sự chú ý của Tô Nhiên.
Suy nghĩ một lúc, cô trả lời:
“Mỗi người một tính. Có người quyết đoán, gặp nguy hiểm sẽ chọn cách bảo vệ bản thân tốt nhất. Cũng có người nhu nhược, như Ngô Chiêu Đệ, vì khao khát tình thân mà tha thứ hết lần này đến lần khác.
Ta có thể không đồng tình, nhưng không thể ép người khác phải giống mình. Nếu không, thế gian này lấy đâu ra sự đa dạng?”
“Thôi, giờ rút lá lì xì may mắn thứ hai vậy.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Nhiên bỏ qua hàng loạt tin nhắn, bắt đầu phát bùa.
“Chúc mừng bạn có nickname 【Cỏ vị dâu chẳng có vị】.”
Kết nối video thành công. Màn hình hiện ra một cô gái trẻ quấn chăn kín người, gương mặt gầy gò như bộ xương, tóc rối bù như tổ quạ, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc – cả người tiều tụy, như đã nhiều ngày không ngủ.
Cô run rẩy vì sợ, vừa tặng quà liền bật khóc:
Trà Đá Dịch Quán
“Đại sư, cứu mạng! Trong nhà tôi có ma! Hắn cứ bám theo tôi, nói muốn dẫn tôi đi! Đại sư cứu tôi với! Tôi không muốn chết!”
Tô Nhiên liếc qua nhà cô gái. Đúng là có ma thật – mới c.h.ế.t, âm khí còn yếu.
“Đúng, có ma thật. Kể rõ chuyện đi.”
Cô gái run rẩy, hoảng loạn kể:
“Tôi tên Lạc Y Y. Tối hôm kia, nửa đêm tôi nghe ai gọi tên mình. Mơ mơ màng màng mở mắt, thấy một người đàn ông ngồi bên giường.
Hắn cười nhìn tôi, nói kiểu ‘sắp tới giờ rồi, anh sẽ đưa em đi’. Tôi dụi mắt nhìn lại thì người đã biến mất. Nghĩ mình hoa mắt nên lại ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, khi dậy rửa mặt, nước chảy ra từ vòi lại là màu đỏ – không chỉ vòi nước, mà cả vòi sen, bồn cầu, thậm chí nước trong bể cá cũng đỏ như máu, mùi tanh như sắt gỉ.
Tôi sợ quá, gọi ngay cảnh sát. Nhưng cảnh sát tới lại bảo nước trong suốt, không có vấn đề gì.
Sau khi họ đi, cửa sổ và cửa ra vào đều khóa chặt, điện thoại mất sóng, tôi hét cứu mạng cũng chẳng ai nghe.
TV tự bật, chiếu phim kinh dị. Đồ đạc trong nhà bay nhảy loạn xạ. Nước chảy ‘tí tách tí tách’ không ngừng. Quần áo bay vòng vòng trong phòng, có lúc còn quấn quanh cổ tôi.
Tôi đã hai ngày không dám tắm, không ăn không uống gì. Vừa nãy lại thấy con ma đó, nó nhìn tôi cười và bảo ‘sắp rồi, sắp đưa em đi được rồi’.
Đại sư, xin người cứu tôi! Nếu tiếp tục thế này, tôi sẽ c.h.ế.t – hoặc vì đói, hoặc vì sợ. Tôi còn chưa sống đủ, tôi không muốn chết…”
Lạc Y Y yếu ớt, hồn phách cũng bất ổn, như thể mạng sống chỉ còn một sợi chỉ mảnh.
Tô Nhiên dịu giọng trấn an:
“Đừng sợ. Cho tôi địa chỉ, tôi đến ngay.”
“Dạ… dạ được ạ.”
Dù tay run, Lạc Y Y vẫn nhanh chóng gửi địa chỉ.
Tô Nhiên nhận được, tra nhanh trên mạng rồi dùng thuật “dịch chuyển tức thời” – chỉ trong tích tắc, cô đã có mặt tại chỗ.
Chỉ một giây sau, khán giả livestream tròn mắt há hốc khi thấy Tô Nhiên từ khung hình bên trái “biến” sang bên phải.
【Oa oa oa, tôi là fan mới, đây có phải là dịch chuyển tức thời thật không? Quá đỉnh!】
【Trời ơi, nếu tôi có năng lực này thì khỏi cần đi cướp ngân hàng nữa!】
Trong nhà Lạc Y Y, đèn đều bật sáng, nhìn chung khá sạch sẽ, chỉ có vài gối ôm và đồ chơi vương vãi trên sàn.
Nghe tiếng động lạ trong phòng ngủ, Tô Nhiên đẩy cửa bước vào.
Lạc Y Y cuộn tròn trong chăn, run như cầy sấy, nghe tiếng mở cửa liền hét to:
“Cút đi! Đừng lại gần tôi!”
Tô Nhiên giật nhẹ chăn, định kéo cô ra nhưng bị cô níu chặt không buông.
“Là tôi, Tô Nhiên đây.”
Nghe giọng quen thuộc, Lạc Y Y sững lại, rồi hé một khe nhìn ra.
Thấy đúng là Tô Nhiên, cô bật dậy, lao tới ôm chặt tay cô:
“Đại sư, cuối cùng người cũng tới! Cứu tôi, nhà tôi có ma thật!”