177. Chương 177: Bé Gái Câm Và Nhà Ma Ám Ảnh

Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Tô Nhiên gọi, Hạo Hà nghi hoặc quay sang:
– Có chuyện gì vậy, Đại sư?
Tô Nhiên khẽ hất cằm về phía sau lưng cô:
– Thằng bé kia...
– Ai cơ?
Hạo Hà khó hiểu quay đầu lại, theo hướng Tô Nhiên chỉ – là cậu bé nhỏ đang ốm yếu. Hóa ra, ngay lúc cô định ngắt kết nối livestream, cậu bé vốn cúi đầu chơi suốt từ đầu bỗng nhiên ngẩng mặt lên nhìn về phía camera. Chính khoảnh khắc ấy khiến Tô Nhiên nhìn rõ ngũ quan của đứa trẻ.
Tô Nhiên khẽ nhíu mày:
– Xem tướng mạo đứa trẻ này, bố mẹ đều còn sống, huống hồ hoàn toàn không có huyết thống với ông lão kia.
– Gì cơ? – Hạo Hà giật mình kêu lên.
Bố mẹ còn sống, vậy mà lại đi cùng một người không phải thân thích? Chẳng lẽ ông lão này là kẻ buôn người?
Không chỉ Hạo Hà nghe thấy, ông lão cũng nghe rõ mồn một. Sắc mặt ông ta lập tức biến sắc, hoảng hốt lộ rõ:
– Nói bậy! Nó là cháu ruột tôi! Không ai được phép cướp cháu tôi!
Nói xong, ông ta vội vã thu dọn đồ đạc, lôi cậu bé định bỏ đi.
【Chặn lại ông ta! Đừng để trốn thoát! Có thể đúng là buôn người thật!】
【Lúc nãy tôi còn động lòng quyên tiền, giờ thấy nhục quá… Biết đâu là lợi dụng trẻ em để lừa tiền.】
【Khoan đã, tôi thấy thằng bé này quen quen… Hình như nửa năm trước có vụ bố mẹ đưa con đi dã ngoại, nó rơi xuống sông mất tích?】
【Đúng rồi! Chính là nó! Hôm đó tôi còn đăng liên tục mấy ngày trên mạng xã hội.】
【Kệ có phải buôn người hay không, tôi báo cảnh sát luôn! Thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót!】
Sự hoảng loạn quá mức của ông lão khiến Hạo Hà càng thêm nghi ngờ. Cô lập tức bước tới chặn đường:
– Không được đi! Ông phải nói rõ, thằng bé này có thật sự là cháu ruột của ông không?
Trà Đá Dịch Quán
– Dĩ nhiên là cháu tôi! – Ông ta đáp ngay, nhưng ánh mắt lảng tránh, chẳng chút thuyết phục.
Hạo Hà không còn tin nữa, liền cúi xuống, nắm lấy tay cậu bé:
– Bé ngoan, nói cho chị biết, ông ấy có phải ông nội của em không?
Cậu bé im lặng, chỉ chớp mắt nhìn cô.
– Nó bị câm! Làm sao nói được! – Ông lão gắt lên – Cô gái này sao thế? Lúc nãy còn quyên tiền cho tôi,我以为 cô là người tốt, ai ngờ lại muốn cướp cháu tôi!
Ông ta đỏ mặt tía tai, kéo mạnh đứa trẻ.
Hạo Hà sao có thể để ông ta đi? Nếu thật sự là kẻ buôn người, chỉ cần để ông ta rời đi, cơ hội tìm lại đứa trẻ gần như bằng không – một gia đình sẽ tan nát vĩnh viễn.
Cô siết chặt tay cậu bé, quyết không buông.
Hai bên giằng co. Ông lão thương cháu, sợ làm bé đau, đành buông lỏng tay, tức giận quát:
– Buông ra! Cô làm cháu tôi đau rồi!
Nghe vậy, Hạo Hà sợ làm tổn thương đứa trẻ nên vội nới lỏng tay.
Đúng lúc ấy, cảnh sát xuất hiện kịp thời như cơn mưa giải hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả Hạo Hà, ông lão và cậu bé đều bị đưa về đồn. Vì không thể phát livestream trong đồn, Hạo Hà hứa sẽ cập nhật ngay khi ra ngoài rồi ngắt kết nối.
Làm lời khai chắc mất một, hai tiếng. Nhân lúc rảnh, Tô Nhiên quyết định tiến hành rút thăm may mắn lần hai.
Người trúng thưởng là một tài khoản có tên [Thằng ấy thật đẹp trai].
Màn hình chia đôi, bên kia hiện lên hình ảnh một chàng trai cực kỳ... nổi bật.
Nổi bật vì mái tóc uốn xoăn nhẹ, phần dưới nhuộm đỏ, phần trên xanh lá, điểm xuyết hai lọn tím chói lọi.
Kiểu tóc điển hình khiến "mẹ thấy thì đánh, bố thấy thì đấm".
Chim vẹt thấy còn phải cúi đầu bái phục.
【Hồi cấp ba tôi nhuộm đỏ, mẹ cầm chổi đuổi hai cây số, tôi sợ quá trèo lên cây trốn đến tối, may bà ngoại cứu. Hôm sau bị húi đầu trọc.】
【Tôi là nữ, từng nhuộm đủ màu, mẹ không nói gì… tối đó suýt bị cắt trọc luôn.】
【Kiểu tóc này gọi là “bố mẹ hợp tác song đấu”.】
【Nếu thanh niên này qua đời, mẹ khóc: Tội nghiệp con ta, tóc trắng lại tiễn đủ bảy sắc cầu vồng…】
【Tôi mà nhuộm thế này, ông nội bán thân bất toại cũng bật dậy đánh, bà nội còn gọi cả xóm tới cổ vũ.】
【Haha, đĩa đệm ơi, sao mày nổi bật thế!】
Vừa kết nối, chàng trai "phi truyền thống" này nhìn thấy Tô Nhiên như thấy cứu tinh, mắt lập tức rưng rưng:
– Streamer, cứu mạng! Bọn em gặp ma thật rồi! Trong nhà ma, bọn em thấy quỷ thật!
Qua ống kính, cậu co ro dưới gốc cây, mặt mũi hoảng loạn, hướng về Tô Nhiên cầu cứu.
【Các ông đùa à? Chơi nhà ma mà sợ đến mức này?】
【Nhát thì đừng vào!】
【Sợ là bình thường, nhưng nên hỏi trước độ kinh dị để còn tính toán.】
【Tôi từng chơi nhà ma 90 tệ, chưa vào cổng đã chạy.】
【Tôi cũng vậy, hơn 100 tệ, vào được 3 phút là té khói.】
Bị trêu chọc, cậu vội vàng thanh minh:
– Em thề không phải do NPC dọa đâu! Là quỷ thật! Cô dâu ma kia nhả ra cả đàn rết, Cao Viễn bị rết bò đầy người, đến giờ vẫn chưa ra, không biết sống chết ra sao. Em muốn vào cứu nhưng không dám...
Tô Nhiên khẽ nhướng mày – quả nhiên, cậu thanh niên trước mặt đang mang khí âm tà.
– Nói rõ chuyện gì đã xảy ra đi.
Cậu nuốt nước bọt, vẻ mặt vẫn đầy sợ hãi:
– Em tên Lương Chí Siêu, bạn em là Cao Viễn, cả hai đang học Đại học Tài chính. Có người phát tờ rơi quảng cáo khai trương nhà ma ở cổng trường, ba ngày đầu chỉ 68 tệ. Bọn em thấy rẻ, lại rảnh cuối tuần nên đi thử.
Theo địa chỉ trên tờ rơi, bọn em tìm đến nhà ma ở ngoại ô. Em là người địa phương nên biết chỗ đó trước kia là nghĩa địa, không rõ từ khi nào bị cải tạo thành nhà ma.
Nhà ma mới mở, khách chưa đông. Bọn em mua vé vào, bên trong chia làm 4 chủ đề kinh dị. Lúc đó, ba chủ đề đã có người chơi.
Bọn em nghĩ đông người thì mất hứng, nên chọn chủ đề còn lại – "Cô dâu ma".
Mới đi vài bước, chưa vào cửa chính, hai đứa đã thấy sợ. Con đường dẫn vào được lát bằng những tấm bia mộ, bước lên cảm giác hẫng hụt như đang đi giữa khoảng không.
Cao Viễn sợ muốn quay lại, nhưng em ngăn lại. Hai thằng đàn ông, bỏ tiền mua vé mà chưa vào đã chạy, nếu bị lộ ra thì mấy năm đại học sẽ thành trò cười.
Không thể nào! Chỉ nghĩ thôi đã thấy nhục.
Em nhất quyết không chịu, Cao Viễn đành cắn răng đi theo.