Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!!
Chương 72: Cơn Ác Mộng Vòng Ngọc
Livestream Xem Bói Chuẩn Không Cần Chỉnh, Chị Đây Giúp Cảnh Sát Phá Án Luôn!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Gấp rút tìm người tiếp theo đi, ta muốn đổi gió, không thì chắc tức đến phát bực! Ta là người dễ xúc động, chỉ hợp xem mấy thứ chữa bệnh tâm hồn thôi. Mỗi ngày đều cầu nguyện, mong căn bệnh ung thư vú đừng bén mảng đến ta.】
【Quả nhiên tình yêu chóng phai, chỉ tiền bạc là trường cửu.】
Tô Nhiên cũng chẳng khá hơn là bao, “Xem nhiều phim nam gay không tốt cho sức khỏe, đừng nghĩ nữa, ta rút người tiếp theo nào.”
Chẳng mấy chốc, người trúng thưởng thứ ba đã lộ diện.
“Chúc mừng bạn có nickname 【Thịt xông khói xào lươn】, ta đã gửi lời mời gọi video cho bạn rồi, nhớ chấp nhận nhé.”
【Vốn đã có duyên phận】tặng bạn Vòng hoa nữ thần ×1
【Đơn cô cầu... rẻ】tặng bạn Lưỡi d.a.o cạo ×20
【Sắc nữ họ Lý】tặng bạn Bùa giục đăng chương mới ×30
...
Ngay sau đó, màn hình hiện lên một cô gái trẻ, dung mạo dịu dàng thanh tú, nhưng sắc mặt nhợt nhạt đến lạ thường, ngay cả môi cũng trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.
“Streamer, tôi tên là Lưu Giai.”
Cô nói chuyện yếu ớt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể gục xuống.
Tô Nhiên nhìn mà lo lắng hẳn, “Cô ổn chứ? Đừng ngất xỉu đấy, tiền xem quẻ còn chưa đưa ta đâu?”
Lưu Giai nghe Tô Nhiên lo lắng cho mình, vừa định cảm ơn đã bị dội ngay một gáo nước lạnh.
Cô bĩu môi, nhanh chóng trấn tĩnh lại, rồi gửi cho Tô Nhiên mười cái “Thiên sứ trái tim”.
“Streamer, dạo này tôi hay bị thiếu máu, hoa mắt chóng mặt, toàn thân uể oải, thậm chí còn ngất mấy lần. Tiêm thuốc uống thuốc cũng chỉ đỡ được vài hôm, rồi lại nặng hơn.”
【Có bệnh thì phải đến bệnh viện chứ, streamer nào biết chữa bệnh?】
【Đừng nói thế, biết đâu streamer lại biết xem bệnh thì sao.】
【Cô gái chắc do làm việc quá sức hoặc ăn uống thiếu chất. Nhớ nghỉ ngơi, ăn uống điều độ, đừng kén ăn quá. Nên ăn nhiều đồ bổ máu như nhãn, rau chân vịt, gan heo, a giao... Ta trước đây cũng bị thiếu máu, giờ điều dưỡng ổn rồi.】
【Ta hiểu rõ luôn! Thiếu máu nhìn thì tưởng không sao, mà khi lên cơn thì chóng mặt buồn nôn, mồ hôi lạnh toát ra, cảm giác như sắp c.h.ế.t vậy.】
【Chơi PUBG khu vực Q cần bạn chơi cùng: 158*****】
Tô Nhiên nhìn cô chăm chú một lúc, lông mày khẽ nhíu lại, “Cô bị thiếu máu này không bình thường chút nào.”
“Đúng vậy, giờ nghĩ lại tôi cũng thấy có vấn đề.” Lưu Giai gật đầu, “Lúc đầu tôi không để ý, nghĩ là do ăn ngoài không đủ dinh dưỡng với lại làm việc mệt quá nên mới bị thiếu máu. Nhưng gần đây tôi thấy có điểm không ổn, vì tôi cứ hay mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ…”
Tô Nhiên nghe xong, mím môi hỏi: “Có phải cô mơ thấy một người phụ nữ?”
“Đúng đúng.” Lưu Giai gật đầu liên tục, “Mấy hôm nay cứ cách vài hôm tôi lại mơ thấy một người phụ nữ bế con đến xin máu. Lúc đầu tôi thấy tội nên cho, nhưng càng ngày tình trạng tôi càng tệ. Tôi cảm thấy có vấn đề rồi, mỗi lần mơ thấy như vậy là cơ thể lại suy sụp nặng hơn. Cứ thế này nữa chắc tôi c.h.ế.t mất.”
【U oaaa, chẳng lẽ là ma cà rồng?】
【Ma cà rồng là của phương Tây, nước mình làm gì có, không hiểu đừng nói bừa!】
【Không phải ma cà rồng thì là gì? Đỉa tu luyện thành tinh à?】
“Cô đồng ý cho máu thật à?”
Lưu Giai chớp mắt hai cái, “Người phụ nữ đó khóc đáng thương lắm, bảo là con cô ấy sắp c.h.ế.t rồi, xin tôi cho máu cứu đứa nhỏ. Tôi mềm lòng nên đồng ý. Sau đó tôi thấy có gì đó không đúng, nghĩ bụng lần sau mơ thấy thì nhất định không đồng ý nữa, thế nhưng…”
Tô Nhiên bất lực: “Thế nhưng cô lại mềm lòng và đồng ý.”
Lưu Giai ngượng ngùng gật đầu, “Ừm.”
Tô Nhiên thở dài, ra hiệu bằng môi, “Tháo cái vòng trên tay cô ra đi, đừng đeo nữa.”
“Cái vòng này có vấn đề à?”
Lưu Giai sửng sốt, vội vàng tháo chiếc vòng xuống đặt lên bàn.
Đó là một chiếc vòng ngọc màu xanh đậu, chất liệu khá ổn, thuộc loại ngọc đậu nục, chỉ là chính giữa có một chấm đỏ rất nhỏ, không nhìn kỹ thì không thấy.
“Người phụ nữ mà cô mơ thấy chính là hồn phách ký sinh trong chiếc vòng này, đang hút tinh huyết của cô đấy.”
“Gì cơ?!” Lưu Giai sợ đến tim đập thình thịch, cẩn thận hỏi: “Streamer, tôi... tôi còn cứu được không?”
“Còn cứu được, may là cô tìm đến ta kịp lúc, nếu chậm trễ nữa thì e là cô sẽ bị hút máu đến chết.”
Chưa kịp để Lưu Giai thở phào, Tô Nhiên lại bổ sung: “Nhưng cơ thể cô đã mất máu quá nhiều, lại bị âm khí xâm thực lâu ngày, sức khỏe xuống dốc, cần bồi bổ một thời gian mới phục hồi được.”
Lưu Giai cuối cùng cũng thở ra một hơi, vỗ ngực, “May quá may quá, còn cứu được là tốt rồi, chỉ cần còn mạng thì chuyện khác đều là chuyện nhỏ.”
Trà Đá Dịch Quán
“Chiếc vòng này cô lấy từ đâu vậy?”
“Tôi mua ở chợ đồ cổ. Lúc đó vừa nhìn thấy là tôi đã thích rồi, bỏ ra tiền lương hai tháng mới mua được. Từ khi mua về tôi đeo suốt, sau đó thì bắt đầu mơ thấy người phụ nữ kia.”
“Giấc mơ có chút mơ hồ, tôi chỉ nhớ cô ấy mặc quần áo cổ trang, búi tóc kiểu phụ nhân, bế một đứa trẻ bọc tã, đứa bé đó nhắm mắt không khóc không nhúc nhích, như thể đã c.h.ế.t rồi. Cô ấy quỳ xuống cầu xin tôi, nói đứa trẻ đang thoi thóp, cần máu mới có thể sống, xin tôi giúp một chút.”
“Cô ấy thật sự rất đáng thương, tôi nói mau đi bệnh viện đi, chắc chắn cứu được. Cô ấy khóc bảo không đi được, tôi tưởng cô ấy không có tiền, định đưa tiền thì cô ấy lại không cần, nói chỉ muốn một chút máu thôi, không cần nhiều, một chút là đủ.”
“Tôi nghĩ chỉ là một chút máu thôi, giống như đi hiến máu nên đã đồng ý. Sau đó cô ấy lấy máu bằng cách nào thì tôi không nhớ rõ, chỉ biết sau mỗi lần ngủ dậy thì tôi thấy cơ thể cực kỳ suy nhược.”
“Cứ cách mười hôm nửa tháng là tôi lại mơ thấy lần nữa, cơ thể cũng ngày càng tệ. Về sau khi cô ấy lại tới đòi máu, tôi không đồng ý nữa, nhưng cô ấy cứ quỳ mà khóc mãi, làm tôi cũng thấy buồn, rồi lại mềm lòng đồng ý.”
“Cái đó…” Lưu Giai ngập ngừng, rồi nói: “Streamer, cô định xử lý cô ấy thế nào? Là cho đi đầu thai hay đánh cho hồn phi phách tán?”
“Sao vậy?”
“Nếu có thể thì... xin hãy tha cho cô ấy một mạng. Tôi cảm thấy cô ấy cũng rất đáng thương. Chỉ cần cô ấy không tiếp tục đi tìm người lấy máu nữa thì tha cho cô ấy đi.”
“Nếu cô ta chưa gây ra án mạng, ta cũng sẽ không lấy mạng cô ta. Còn chuyện cô ta sai phạm gì, nên chịu hình phạt ra sao thì đã có người khác định đoạt, không đến lượt ta quyết.”
Lưu Giai nghe vậy thì hiểu ra ý Tô Nhiên, “Vậy thì được.”
“Cô gửi địa chỉ cho ta, ta sẽ đến ngay.”
“Vâng.”
Lưu Giai nhanh chóng gửi địa chỉ cho Tô Nhiên qua tin nhắn riêng. Livestream vẫn tiếp tục, Tô Nhiên ẩn thân thi triển thuật “thu nhỏ khoảng cách”, rất nhanh đã đến nhà của Lưu Giai.
Chiếc vòng tỏa ra âm khí nhàn nhạt được đặt trên bàn, khi Tô Nhiên vừa xuất hiện, chiếc vòng như có ý thức, nhảy bật lên muốn trốn đi, nhưng bị Tô Nhiên dùng tay đè xuống.
Trên vòng có một đạo chú văn mờ nhạt đang xoay chuyển, thì ra đã bị người ta yểm chú khống chế.
Tô Nhiên hừ lạnh, “Ra đây đi, đợi ta động thủ thì cô sẽ càng khó chịu hơn đấy.”
Chiếc vòng xoay một vòng như thể đang nhìn chằm chằm Tô Nhiên, sau đó một luồng khói trắng từ vòng tỏa ra.