Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti
Đừng Nghĩ Lung Tung Về Sau Này
Lỡ Hẹn Cùng Xuân - Lạp Diện Thổ Đậu Ti thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong áo khoác của Hề Việt có giấu hai chiếc điện thoại, một cái ở túi trái, một cái ở túi phải.
Chiếc bên phải là cái vừa được vớt lên từ dưới nước.
Dù đã kịp lau khô bằng giấy, nhưng cầm trong tay vẫn thấy lạnh, như thể còn đọng hơi nước.
Hề Việt đau lòng vô cùng.
Cô vốn rất giữ gìn đồ điện tử, dùng điện thoại ba bốn năm là chuyện quá bình thường. Vậy mà đây lại là chiếc chết thảm khốc nhất trong số những chiếc từng qua tay cô, chết nơi đất khách quê người, lại còn chết đuối.
Dù tình trạng pin đã từ lâu chạm mức báo động đỏ, nhưng Hề Việt vẫn cảm thấy nó không nên kết thúc theo cách này.
Còn chưa kịp nói lời tạm biệt cho đàng hoàng thì nó đã đen màn hình, tắt máy.
……
Vừa rồi bốn người họ ăn tối xong ở Xuân Ở Vân Nam, lúc ra ngoài trời còn chưa tối hẳn.
Trên đường về, Hề Việt và Trì Tiêu đi phía trước.
Trì Tiêu không chịu buông tha, nhất quyết hỏi cô, rốt cuộc món nào ngon nhất.
Hề Việt không thể hiểu nổi logic trong đầu Trì Tiêu, vì sao anh nhất định phải chui vào bếp, tự tay nấu ăn? Là không tin nhân viên của mình, hay không tin đầu bếp của quán?
Nhà hàng đã sớm nghe tin công ty sẽ tới kiểm tra, mấy ngày nay ai nấy đều trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Vừa thấy Trì Tiêu đòi vào bếp, nhân viên nhiệt tình vô cùng, chỉ mong anh nhìn xem bếp núc sạch sẽ cỡ nào, lần này chắc chắn lọt top ba. Kết quả Trì Tiêu chẳng xem gì cả, chỉ chiếm một cái bếp, tranh thủ lúc cao điểm chưa tới, mượn dùng một chút.
Nhiều nhà hàng tự quảng bá bằng câu “mang hương vị gia đình”, nhưng ở nhà, lời khen cao nhất dành cho món ăn lại là “ngon như đầu bếp ngoài tiệm nấu”.
Nói một cách công bằng, tay nghề của Trì Tiêu thực sự không tệ. Vừa có hương vị gia đình, lại vừa có cảm giác chuyên nghiệp, quan trọng nhất là còn có hiệu ứng tâm lý.
Hề Việt xấu hổ khi phải thừa nhận, món Trì Tiêu nấu rất bắt cơm, và chỉ cần nghĩ tới việc những món này là do anh làm, cô có thể ăn thêm nửa bát cơm nữa.
Nhìn bề ngoài, Trì Tiêu chẳng giống kiểu người giỏi xoay xở với chảo và xẻng. Anh trông như người sẽ ghét mùi dầu mỡ khói bếp. Thế nhưng khi anh múc cơm cho cô, gắp thức ăn cho cô, những động tác ấy lại tự nhiên và đời thường đến lạ.
Sự tương phản này khiến Hề Việt cảm thấy… có chút gợi cảm.
Không, không đúng.
Là rất gợi cảm.
“Vừa rồi món nào ngon nhất?”
Trì Tiêu hỏi câu này rõ ràng đã có sẵn đáp án trong đầu, Hề Việt nhũn cả miệng, quyết định xuôi theo ý anh: “Món nào cũng ngon, món nào anh nấu cũng ngon, anh đúng là thừa hưởng chân truyền của bố mình.”
Nhưng rõ ràng, không phải ai cũng hợp khẩu vị với món Vân Nam.
Trên bàn ăn, Lãnh Kế Bằng hầu như không đụng đũa.
Ngay cả Thang Ý Toàn, người vốn ăn uống kém, cũng uống liền hai bát canh. Cô vừa gặm cánh gà vừa hỏi Lãnh Kế Bằng: “Anh không ăn sao?”
Câu trả lời của anh ta là: “Kiểm soát ăn uống.”
Thang Ý Toàn nhắc: “Anh quên sáng nay anh vừa ăn bốn cái bánh khoai tây chiên à? Kiểm soát cái gì?”
Lãnh Kế Bằng lạnh mặt nói: “Chính vì sáng ăn nhiều rồi, nên giờ mới phải kiểm soát.”
Trì Tiêu bật cười một tiếng ngay trên bàn.
Ba người kia cùng lúc nhìn sang, anh lại như không có chuyện gì, bình thản gắp thức ăn cho Hề Việt, trông rộng lượng vô cùng.
Đàn ông ấy mà, từ già đến trẻ, ai cũng ấu trĩ đến mức buồn cười.
Hề Việt vừa ăn vừa nghĩ.
……
“Anh ta có chọc anh đâu, mọi người đều là bạn mới quen, anh làm vậy là sao?” Cô hạ giọng hỏi Trì Tiêu.
Trì Tiêu ung dung đi về phía trước, không nói gì. Trong lòng thì đang mắng, không chọc anh à? Mắt hắn ta sắp dán chặt lên người em rồi còn gì!
Người ta đang yêu đương tử tế, bỗng dưng có kẻ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, rình rập, đó là tâm lý gì?
Hoặc là không coi anh ra gì, hoặc là đầu óc có vấn đề, cơ bắp phát triển quá mức nên chiếm luôn cả não. Dù sao anh cũng không nghĩ ra bất kỳ động cơ nào khác.
Hề Việt không dám nói xấu người khác trước mặt, cười gượng gạo, đổi chủ đề:
“À, em muốn ăn nấm rừng anh xào ấy, lần trước ở Hòa Thuận anh làm một lần, giờ không có nữa sao?”
“Hết mùa rồi.” Trì Tiêu nói.
Nấm là thứ đến và đi chỉ trong một đêm. Tinh hoa của món Vân Nam nằm ở nguyên liệu, mà nguyên liệu thì phải theo mùa.
“Năm sau vậy, xuân hè năm sau. Đợt nấm đầu mùa không dám ăn, phải đợi mưa xuống đủ, rồi bảo Miêu Dự Phong dẫn em lên núi hái, cậu ta rành.”
Năm sau.
Đến lúc đó, cô sẽ ở đâu?
Cô thật sự còn có phúc ăn ngon như vậy sao?
Hễ nghe tới “năm sau”, Hề Việt liền im lặng. Cô có chút giật mình, cũng có chút buồn bã, cảm xúc phức tạp này, cô không thể giải thích rõ với Trì Tiêu, ít nhất là bây giờ thì chưa.
Trốn tránh khó khăn là bản năng của con người, cô biết sự chia ly là điều không tránh khỏi, nên chỉ nghĩ, chậm lại chút nữa, chậm lại chút nữa.
Ở Lệ Giang thêm vài ngày, rời đi rồi, nhiều nhất là đi thêm một nơi nữa, rồi cũng phải lên đường về nhà.
Chuyến đi này, cả về độ dài lẫn độ rộng, đều vượt xa dự tính ban đầu của cô. Có được bạn tốt, và quen biết Trì Tiêu, lại càng là điều ngoài dự kiến.
Ngay cả bản thân Hề Việt cũng không chắc, liệu mình có thể kết thúc mối quan hệ bất ngờ này một cách trọn vẹn hay không.
“Đang nghĩ gì thế?” Trì Tiêu nắm tay cô, bao trọn trong lòng bàn tay, khẽ bóp nhẹ.
Thang Ý Toàn và Lãnh Kế Bằng vẫn đi phía sau, Trì Tiêu lười quan tâm họ có nhìn thấy hay không.
“Em đang nghĩ về anh.” Hề Việt nói thật.
Một kiểu thẳng thắn có sao nói vậy, vốn là phong cách của cô từ trước đến nay.
Trì Tiêu đã dần quen và thích nghi với kiểu Hề Việt. Chỉ là theo góc nhìn của anh, khuôn mặt nghiêng của cô lộ vẻ tâm trạng không vui, nét mặt u sầu.
Nghĩ về anh mà lại buồn thế này sao? Nghĩ cái gì mà buồn được?
“Em…”
Anh đưa tay định véo nhẹ cằm cô, nhưng Hề Việt né tránh.
Chỉ một động tác né ấy, tay cô buông lỏng, điện thoại rơi xuống đất.
Nếu chỉ rơi xuống đất thì cũng chẳng sao, nhưng Hề Việt lại đi sát bờ sông, bước tiếp theo không kịp thu lại,
không trượt phát nào, đá thẳng vào điện thoại, xoẹt một cái, bay xuống sông.
Những bụi hoa ven sông như đang chen chúc trao huy chương cho cô, một cú sút thật ngoạn mục.
“Trì Tiêu! Tại anh hết đó!”
Trì Tiêu cũng đờ người ra, vừa ngỡ ngàng vừa muốn bật cười.
Rõ ràng em tự đá xuống mà, liên quan gì tới anh?
“Được được, tại anh, tại anh hết.”
Thật là hết cách lý luận.
Nước sông róc rách, tới bắp chân anh. Anh giẫm lên gạch xanh bước xuống, vớt điện thoại của Hề Việt lên.
Chỉ là chiếc điện thoại bé nhỏ ấy không chịu nổi bao tai nạn liên tiếp, không biết là do rơi hay do ngấm nước, đã tắt nguồn hẳn.
Thang Ý Toàn nhắc Hề Việt: “Đừng mở máy vội, chưa chập mạch thì biết đâu còn cứu được.”
Hề Việt quay sang hét với Trì Tiêu: “Giờ thì hay rồi! Em còn tính bán lại được hai trăm, giờ chỉ bán được hai chục!”
Trì Tiêu nói: “Được được, anh bù cho em một trăm tám, được chưa?”
Hề Việt vừa đau lòng vừa tức, trút giận lên Trì Tiêu, còn định nói thêm gì đó. Nhưng thấy ống quần anh từ bắp chân trở xuống ướt sũng, nước vẫn còn nhỏ giọt, lòng lại mềm ra.
Lần trước là vì cô mà anh lục thùng rác, lần này là lội nước. Những khoảnh khắc mất thể diện gần đây của ông chủ Trì, đều là vì cô.
“Không sao, anh về thay đồ.” Trì Tiêu nói.
Hề Việt bảo: “Vậy cùng về đi, trời cũng tối rồi.”
Thang Ý Toàn nói: “Tôi không về, tôi chờ trời tối đó, còn đi nhảy. Hôm qua nhảy chưa đã, hôm nay nhảy tiếp.”
Rồi quay sang hỏi Lãnh Kế Bằng: “Anh thì sao? Anh về không?”
Người không có mắt đến mấy, lúc này cũng nên biết rút lui.
Lãnh Kế Bằng cười gượng: “Tôi không về, tôi đi dạo chút, mua quà lưu niệm cho bạn.”
—
Hề Việt đi cùng Trì Tiêu về khách sạn.
Tiện thể mở hộp điện thoại mới, lắp sim, hoàn thành nốt nửa bài du ký còn dang dở rồi đăng lên.
Trì Tiêu thay đồ xong, tới gõ cửa.
Hề Việt để ý thấy tóc anh còn ướt, anh tiện thể tắm luôn, rửa sạch mùi bếp núc mang theo lúc nãy.
“Đi thôi,” Trì Tiêu mời Hề Việt ra ngoài lần nữa, “Tranh thủ tiệm còn mở cửa, đem chiếc điện thoại đáng thương của em đi sửa, ít nhất cũng phải sao lưu lại thông tin quan trọng đã.”
Lần này ra ngoài, chỉ còn hai người.
Trong lòng Hề Việt thầm nghĩ, chẳng trách khi nãy anh nhảy xuống nước dứt khoát như thế, tám chín phần là cố ý muốn bỏ rơi Lãnh Kế Bằng.
……
Trong cổ thành có đủ loại cửa tiệm, tiệm sửa điện thoại cũng không ít.
Trong lúc chờ đợi, Hề Việt bị thu hút bởi một nhà thờ nhỏ gần đó.
Đó là một nhà thờ Thiên Chúa giáo, không lớn, điểm đặc biệt là kiến trúc kết hợp hài hòa giữa Đông và Tây, với kết cấu nhà truyền thống của dân tộc Nạp Tây. Trên mái là cây thánh giá, phía sau thánh giá là tháp chuông, bên trong treo một chiếc chuông đồng cổ cao hơn một mét, lặng lẽ và uy nghiêm.
Chỉ tiếc là đã tối, nhà thờ không cho tham quan, Hề Việt chỉ có thể ghé sát cửa sổ nhìn vào bên trong.
Đang nhìn thì bỗng nghe Trì Tiêu đứng phía sau hỏi cô: “Lúc nãy rốt cuộc em đang nghĩ gì thế?”
Hề Việt quay đầu: “Hả? Nghĩ gì cơ?”
“Anh nói là khi anh nhắc đến chuyện năm sau dẫn em đi hái nấm, biểu cảm của em đau khổ lắm, rõ ràng có điều muốn nói nhưng lại không dám nói, trông cứ như bị táo bón vậy.” Trì Tiêu bước lên một bước, tựa vào tường nhà thờ, nhìn cô, “Nói anh nghe đi, em đang nghĩ gì?”
Hề Việt sờ nhẹ sống mũi, đánh mắt sang chỗ khác.
“Em đang nghĩ cách làm sao chia tay cho êm đẹp với anh à?” Anh hỏi.
……
Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi mát lạnh từ cơ thể anh sau khi vừa tắm xong.
Hề Việt nín thở, trong lòng cô bức bối đến khó chịu.
Do dự rất lâu, cuối cùng cô vẫn cất lời.
“Sau khi rời Lệ Giang, chuyến du lịch của em coi như cũng sắp kết thúc rồi. Trước đó em tự đặt cho mình thời hạn một tháng, giờ đã quá hạn. Em phải về, phải tiếp tục tìm việc, hơn nữa mất liên lạc lâu như vậy gia đình em cũng sẽ lo……”
……Càng nói, cô càng cảm thấy nản lòng.
Đúng vậy, chơi cũng đã đủ lâu rồi. Cô nhét rất nhiều thứ vào ngăn kéo hạnh phúc của mình, bây giờ là lúc phải giải quyết những rắc rối tích tụ.
Nhưng rắc rối đâu chỉ đợi đến khi về nhà mới phải đối mặt chứ?
Ngay trước mắt đã có một rắc rối rồi.
Trì Tiêu nhìn cô chăm chú, giọng anh như nửa đùa nửa thật: “Vậy nói xem, em định giải quyết anh thế nào?”
Hề Việt nghĩ, em cũng chẳng biết nữa. Nhưng đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Trì Tiêu, cô bỗng thấy hơi bực mình.
Cô nghĩ, có phải cô nên nhắc anh nhớ lại những lời anh đã nói ở Thụy Lệ không?
Anh nói: “Hề Việt, chỉ cần em nói không thích anh, anh sẽ lập tức biến mất. Nhưng nếu em cũng thích anh, thì bất kể giữa chúng ta có bao nhiêu vấn đề, em có bao nhiêu lo lắng, anh đều sẽ giải quyết hết.”
Anh bảo cô tin anh.
Vậy thì sao?
Vậy thì bây giờ thì sao?
Sự tự tin của anh đâu rồi? Anh định giải quyết khoảng cách hơn hai nghìn cây số thế nào? Giải quyết những mâu thuẫn vẫn còn tồn tại và khó dung hòa giữa chúng ta ra sao?
Là anh đã chủ động trêu chọc em trước. Em mù quáng cũng được, bốc đồng cũng được, nhưng em đã chấp nhận anh.
Giờ em sắp phải đi rồi. Em chỉ muốn giữ lại đoạn ký ức này thật trọn vẹn, thế là đủ. Đó là suy nghĩ hiện tại của em. Em tự cho rằng mình đã rất chân thành, rất đàng hoàng, không hề dây dưa. Em đã rất cố gắng mới có thể vượt qua cảm xúc để làm được điều này.
Còn anh thì sao?
Thái độ của anh là gì?
“Anh đi theo em.”
Ong—
Là tiếng chuông đồng trên đỉnh nhà thờ.
Không phải tiếng gõ, mà là gió đêm lùa vào trong lòng chuông, như thể có hình khối, cọ xát với kim loại, tạo ra âm thanh trầm thấp đánh thẳng vào cột sống.
Hề Việt mơ hồ nhìn Trì Tiêu.
Cô đành chịu thua rồi. Cô mãi mãi không thể phân biệt được câu nào của Trì Tiêu là nghiêm túc, câu nào là đùa cợt. Biết đâu những lời cảm động trước đây, với anh chỉ là một lần thử cho vui?
Nhưng cô đã tin, hơn nữa còn thật sự chấp nhận.
“Anh đi theo em.” Trì Tiêu lặp lại, khóe môi anh còn mang ý cười.
“Anh theo em đi đâu? Làm gì?”
“Ừm……” Trì Tiêu nhíu mày, nhưng ngay cả biểu cảm nhíu mày cũng rất nhẹ nhàng, còn có chút vẻ làm bộ làm tịch, “Chưa nghĩ ra, đi rồi tính sau.”
“Đúng là có bệnh.”
“Đừng lúc nào cũng mắng anh có bệnh. Anh mà thật sự có bệnh tật hay tai họa gì, em định làm sao?” Trì Tiêu nói, “Anh sẽ đến nhà em, nằm lì trên giường em, em còn nỡ lòng nào đuổi anh đi sao?”
Hề Việt nói anh đúng là nhìn xa trông rộng, đừng nói anh, giờ em về còn chẳng có chỗ mà ở.
“Trì Tiêu, em nhiều lắm chỉ ở lại thêm khoảng một tuần.” Cô chủ động nắm tay anh, khẽ lắc nhẹ, “Làm ơn đi, em muốn cho chuyến đi Vân Nam của mình một cái kết hoàn hảo, được không? Chúng ta đừng cãi nhau, cũng đừng nói những chuyện không vui, cứ sống trọn vẹn tuần này.”
Tên khốn Trì Tiêu này như chẳng nghe hiểu, vẫn cười với cô rất hiền lành: “Vậy sau một tuần thì sao?”
“……” Hề Việt cạn lời, “Chuyện sau một tuần thì để sau một tuần hãy nói! Chính anh dạy em phải biết tận hưởng kịp thời mà!”
Ừ.
Trì Tiêu gật đầu: “Em học cũng khá đấy.”
“……”
Hề Việt liếc nhìn mặt anh một cái rồi dời ánh mắt sang chỗ khác.
Cô hoàn toàn chịu thua rồi.
Có phải tối nay vốn dĩ không thích hợp để nói những chuyện nghiêm túc không?
Nhưng rõ ràng là anh khơi mào trước!
……
Ban đầu Trì Tiêu vẫn để mặc cho Hề Việt nắm tay, dần dần liền đổi tư thế, chuyển sang anh chủ động nắm lấy tay cô.
Ngón cái anh lướt qua từng khớp xương nổi lên khi cô nắm tay lại, nhỏ nhắn nhưng rất có lực.
“Được, vậy thì để sau một tuần hãy nói.”
Trong những ngày qua, thật ra anh đã nghĩ rất rõ. Nghĩ rõ rồi nên trong lòng anh không hề hoảng loạn.
Dù nói gì lúc này cũng sẽ khiến cô không vui, vậy thì thà để cô muốn làm gì thì làm.
Như lời cô nói, cứ tiếp tục chuyến đi trước, ít nhất là không để lại bất kỳ tiếc nuối nào.
……
Tiếng nhạc mơ hồ hòa lẫn với tiếng chuông đồng trầm đục, cùng lúc vang vọng vào tai.
Tiệc lửa trại đã bắt đầu rồi.
Tiệc lửa trại ngày nào cũng có, ngọn lửa tối nào cũng bùng lên, nhưng những người vây quanh ca hát nhảy múa thì mỗi ngày mỗi khác.
Trì Tiêu kể một chuyện cười để xoa dịu không khí, hỏi Hề Việt đã nghe qua chuyện cười về người Vân Nam và chiếc vali chưa.
“Nghe nói ở Vân Nam, có một ngày trên phố bỗng nhiên tụ tập một đám người nhảy múa, vừa hát vừa nhảy, người càng lúc càng đông. Cuối cùng có người xuyên qua đám đông, đi vào chính giữa, xách chiếc vali đi mất.” Trì Tiêu véo mặt Hề Việt một cái, chưa đã còn véo thêm, “Người đó là khách du lịch ngoại tỉnh, vào siêu thị mua đồ, để chiếc vali bên ngoài, thế là bị coi như ‘đạo cụ’.”
Người Vân Nam nhảy múa là vậy, có lửa trại hay không cũng chẳng quan trọng, muốn nhảy là nhảy, lập nhóm cái là theo ngay.
Hề Việt bị câu chuyện cười nhạt nhẽo này làm cho cụt hứng, nói: “Chúng ta đi ra chỗ đông người sưởi ấm đi.”
Lúc này, đương nhiên quảng trường nhỏ là đông đúc nhất.
Loa đã ồn ào hẳn lên, vòng người nhảy múa cũng ngày càng lớn, không khí dần trở nên sôi động.
Hề Việt liếc mắt một cái đã thấy Thang Ý Toàn.
Cô ấy thật sự rất tận hưởng bầu không khí này, là người nhảy hăng say nhất. Động tác tuy không quá chuẩn, nhưng chỉ cần nhìn một cái là sẽ bị cuốn hút theo.
Hề Việt nhớ đến bình luận dưới bài viết 'Vùng đất dâu dại', có người khen cô vượt qua nỗi sợ, vứt bỏ thể diện, dám gia nhập đội hình chính là dũng cảm.
Khen sai rồi.
Sự thật chứng minh, cô vẫn nhút nhát, vẫn yếu đuối.
Trì Tiêu nói: “Em thấy mấy bà cụ người Nạp Tây kia không? Còn có những bà lão tóc bạc trắng, ông lão lưng còng, họ đều nhảy rất hết mình, rất say mê.”
“Em có thể coi họ là NPC trong khu du lịch, nhiệm vụ của họ là khuấy động không khí. Em với tư cách du khách mà tham gia, ngược lại còn chứng minh các bà làm việc có thành tích tốt.”
Trì Tiêu nhìn ra Hề Việt có chút động lòng muốn thử, liền buông tay cô ra, đẩy cô lên trước một bước: “Đi đi.”
Hề Việt nhìn đám người tay nắm tay, vai khoác vai kia. Trên mặt mỗi người đều thư thái, vui vẻ như thế. Họ không ngừng xoay vòng, hướng về cùng một hướng. Có xoáy nước như vậy, thì dù mặt nước có yên tĩnh chết lặng đến đâu cũng sẽ sôi động lên.
Hề Việt đứng nhìn một lúc.
Rồi vẫn quay lại.
“Vừa ăn no, em không muốn nhảy, sợ xóc bụng.” cô nói.
Trì Tiêu nhìn cô bằng ánh mắt thấu hiểu tất cả. Biết rõ cô đang cố giữ thể diện, anh cũng không vạch trần, chỉ có thể an ủi.
“Không nhảy thì thôi. Ở cổ trấn Thúc Hà cũng có lửa trại,” Anh nói, “Vẫn còn cơ hội mà, vội gì.”
—
Hề Việt vô cùng sợ câu “qua thôn này là không còn tiệm kia nữa”, luôn mang đến cảm giác khủng hoảng nghẹt thở.
Trì Tiêu nói, Thúc Hà cũng có những buổi nhảy múa như vậy, cũng có rất nhiều du khách từ khắp nơi tụ tập ca hát nhảy múa. Nghe vậy, cô bỗng cảm thấy lòng mình yên ổn hẳn.
Đặc biệt là câu nói kia: “Vội gì.”
Người ta nói, người dũng cảm sẽ tận hưởng thế giới trước.
Vậy thì như cô, người chỉ dũng cảm có hạn, xếp hàng rồi hãy tận hưởng thế giới, cũng chẳng khác gì.
Cô không để ý mình đứng thứ mấy.
……
Các điểm du lịch nổi tiếng trong thành phố Lệ Giang phân bố rất rõ ràng, vị trí địa lý cũng rất dễ nhớ: phía bắc nhất là núi tuyết Ngọc Long, dưới chân là cổ trấn Bạch Sa; đi xuống phía nam một chút là cổ trấn Thúc Hà; xuống nữa mới là cổ thành Đại Nghiên.
Đại khái là vậy, từ bắc xuống nam, một đường thẳng.
Hôm qua đã hẹn với Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Toàn, bọn họ định thuê xe chạy qua đó, tốt nhất là ở Thúc Hà hoặc Bạch Sa hai đêm.
Giờ thì đã có Trì Tiêu rồi.
Có sẵn xe, có sẵn tài xế.
Trì Tiêu có chút không vui: “Sao anh phải làm tài xế cho các em?”
Hề Việt vòng tay qua cổ anh, ôm lấy anh, tựa vào vai anh, khẽ lắc nhẹ: “Vì em muốn đi ngắm núi tuyết, em muốn cùng bạn trai của em xem ‘Nhật chiếu kim sơn’.”
Trì Tiêu nói: “Ồ, vậy thì được thôi.”
Cái ôm của Hề Việt lại gần hơn, cũng chặt hơn. Cô kiễng chân, vùi mặt vào hõm vai Trì Tiêu, dùng giọng rất khẽ, rất nhỏ nói: “Em yêu anh.”
Cô luôn thích mượn cớ ôm để nói những lời khi đối diện thì ngại nói ra, lại còn học theo kiểu nói thì thầm, hạ âm lượng xuống mức chỉ có trời, đất và làn gió nhẹ mới nghe rõ.
Trì Tiêu đã biết thói quen này của cô, liền kéo cô ra một chút, nhìn mặt cô, cố ý hỏi lại:
“Em nói gì? Anh không nghe thấy.”
Hề Việt nói: “Em muốn hôn anh.”
Rồi cô nhắm mắt, áp môi mình lên môi anh.
Sáng sớm ở cổ thành Lệ Giang, không khí trong vắt đến lạ, thuần khiết, trong suốt, còn mang theo chút se lạnh.
Hề Việt dựa vào vòng tay và nụ hôn của Trì Tiêu để hút lấy hơi ấm, cân bằng lại thân nhiệt của mình.
Thang Ý Toàn nghe nói sáng sớm tinh mơ đã phải xuất phát thì vô cùng phấn khích. Lại thêm chuyện hôm qua cô ấy thả hoa đăng, treo chuông gió cầu nguyện, không chừng thật sự có vị thần nào đó nghe thấy lời khấn của cô. Tối qua, người quản lý của cô liên lạc, mang theo một tin tốt, giúp cô kết nối được một vai diễn, bảo cô về thử vai.
“Với tình trạng hiện tại của tôi, tôi không kén chọn,” Thang Ý Toàn nói, “Chỉ cần có việc là tôi nhận.”
Chỉ là như vậy, chuyến du lịch của cô ấy cũng sẽ phải tạm dừng vào giữa tuần sau.
“Thầy Trì, xe đẹp ghê nha.”
Thang Ý Toàn vừa nói vừa đẩy vali vào cốp sau.
Trì Tiêu nhíu mày: “Đừng gọi thầy, nghe kỳ lắm. Gọi kiểu gì thế?”
“Ây da, bệnh nghề nghiệp thôi. Bọn tôi đi đóng phim đều gọi vậy, bất kể ai, gọi ‘thầy’ là kính trọng, không bao giờ sai.”
Lãnh Kế Bằng cũng đến.
Từ hôm qua bắt đầu, người này càng lúc càng có gì đó không ổn. Không phải là thái độ với mọi người kém đi, chỉ là lạnh lùng hơn, ít nói, cũng chẳng buồn cười nữa.
Anh ta không mang vali, chỉ có một túi thể thao xách tay.
Cơ bắp rắn rỏi quả thật vẫn có chỗ dùng trong chuyến đi này. Anh ta ném túi vào sau xe, lướt qua Thang Ý Toàn rồi lên xe, như thể không thấy những người khác, cũng chẳng chào hỏi lấy một tiếng, mặt mày u ám, còn đeo luôn tai nghe.
Trì Tiêu gõ gõ vô lăng, quay đầu lại: “Thầy Lãnh, lịch sự một chút được không?”
Thang Ý Toàn vẫn đang nhấc vali lên, hai cái vali đó e là còn nặng hơn cả người cô.
“Ờ.” Lãnh Kế Bằng vẫn cụp mắt, tháo tai nghe, xuống xe giúp, còn liếc mấy cái vào logo xe.
Hề Việt không có tâm trí đâu để ý mấy mũi tên ngầm lúc sáng sớm này. Cô ngồi ghế phụ, buồn ngủ đến mức gật gà gật gù liên tục.
Cho đến khi Thang Ý Toàn vui vẻ leo lên xe, hô một tiếng: “Xuất phát thôi, trạm kế tiếp!”
Rồi người nghiêng lên phía trước, hai tay vòng qua vai Hề Việt: “Sao thế? Đêm qua ngủ không ngon à?”
“Không phải là lưu luyến cổ thành đó chứ? Chúng ta còn quay lại mà!” Thang Ý Toàn nói, “Hay là vì sắp đi ngắm núi tuyết nên quá phấn khích? Tôi cũng vậy, giờ cứ nghĩ mãi đến chuyện thử vai. Một khi một việc đã được đưa lên lịch trình, rất khó để không lo lắng.”
Câu nói này vừa thốt ra, Hề Việt như bị đánh trúng tim đen.
Cô ngẩng đầu, nhìn sang Trì Tiêu.
Đêm qua cô trằn trọc rất lâu. Sau khi nói xong những lời đó với Trì Tiêu, cô càng ý thức rõ sự chia ly đang đến gần, cũng nhận ra rằng mỗi bước tiếp theo sẽ chẳng còn nhẹ nhàng nữa. Cô có linh cảm, tuần kế tiếp này, dù có cố kiểm soát đến đâu, tâm trạng của cô cũng sẽ ngày càng trĩu nặng xuống.
Dù cô luôn tự ám thị bản thân phải sống trọn vẹn chuyến đi này, vẫn khó tránh khỏi việc kháng cự khi đối diện với kết cục cuối cùng.
Phải làm sao đây?
Cô còn có thể kịp thời tận hưởng không?
Cô thật sự có thể giống như khi an ủi Trì Tiêu, quay lại an ủi chính mình, vui vẻ sống hết từng ngày còn lại không?
Lượng dũng cảm ít ỏi của cô, liệu có đủ để cô bình thản đối diện với kết quả hay không?
Đêm qua Hề Việt nghĩ đến rất khuya, rồi chậm chạp nhận ra, cô cứ tưởng mình có thể thản nhiên buông tay, nhưng thực tế chưa chắc.
……
Trì Tiêu đang lái xe.
Như có thần giao cách cảm, anh nhận được ánh nhìn phức tạp và trầm nặng của cô, liền giơ tay lên.
“Cứ yên tâm mà chơi đi,” Anh xoa xoa tóc cô, trả lại nguyên vẹn những lời cô đã nói tối qua. Cùng một câu nói, qua miệng anh thốt ra, dường như lại có thêm mấy phần chắc chắn. Trì Tiêu chính là có ma lực như vậy, “Đừng nghĩ lung tung về sau này, trước tiên hãy nhìn vào hôm nay đã.”