Năm ấy đói kém, mẫu thân ta gội rửa cho ta những giọt lệ lẫn bụi đất, rồi đưa ta vào chốn kỹ viện, đổi lấy ba chiếc bánh bao cứng rắn. Trong đám nữ hài nhảy múa, ta lại bị định đoạt làm *lò hương nữ*—người phụ nữ sinh ra chỉ để tỏa hương, không hơn không kém. Mỗi ngày, ta ngâm mình trong suối nước nóng phảng phất cánh hoa, từng bữa ăn đều được cân đong cẩn trọng, từng lớp xiêm y đều ướp hương liệu lạ lùng. Chẳng cần nói đến chuyện tiếp khách, ngay cả người thường cũng không dám lại gần trong vòng ba thước. Bọn kỹ nữ đều cho ta gặp vận may—nhưng chỉ ta hiểu rõ, ta chẳng qua là một thứ *hàng thượng phẩm* được nuôi dưỡng để dâng lên tay chân của kẻ quyền quý.