Chương 10: Diệt trừ Triệu Hạo Hiên

Lộ Khiết

Chương 10: Diệt trừ Triệu Hạo Hiên

Lộ Khiết thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe màu đỏ chạy trên đại lộ. Những bước lốp lốp từ từ tiến dần theo dòng xe tắc nghẽn chờ đèn đỏ.
"Thiếu gia Mạch, sao hôm nay ngài lại để ý tới cô gái kia thế?" Người tài xế vừa lái vừa hỏi, mắt vẫn dán trên đường.
Mạch Dạ Hàn ngồi lặng thinh, nhìn qua cửa sổ, mông lung tìm kiếm lời giải. Dẫu vậy, anh vẫn không thể tìm ra câu trả lời cho cả người tài xế lẫn chính mình.
"Chỉ là… cô ấy quen quá. Quá nhiều kỉ niệm."
Giọng anh nhẹ bỗng, như thể không quan trọng, nhưng lại phảng phất một nỗi tiếc nuối.
Xe dừng trước tòa nhà cao tầng. Mạch Dạ Hàn bước xuống, vừa đi vừa quan sát xung quanh, cảm thấy nơi này có gì đó bất thường.
Anh gõ cửa phòng Tổng giám đốc.
"Vào đi." Giọng của Triệu Hạo Hiên.
Mạch Dạ Hàn đẩy cửa bước vào, thấy hắn đang ngồi sau bàn làm việc, chăm chú xử lý giấy tờ. Đến cả ngẩng mặt lên đều không.
"Làm gì mà nhìn tôi ghê thế? Ngồi xuống đi chứ?" Hắn vẫn không ngẩng mặt lên.
Mạch Dạ Hàn cười: "Cậu siêng năng quá, ngày nào cũng cặm cụi như con ong, rồi sẽ chết vì việc mất thôi."
Lúc này, Triệu Hạo Hiên mới ngừng tay, ngẩng đầu lên, giọng đùa giỡn: "Lâu không gặp, cái miệng cậu vẫn độc ác như xưa à?"
Hắn đứng dậy, bước đến trước mặt Mạch Dạ Hàn, đưa tay ra bắt, nhưng anh lại nắm chặt thành nắm đấm và đập lên ngực hắn: "Lâu rồi nhỉ, thằng bạn già. Ngồi xuống nói chuyện đi."
Hai người ngồi vào chiếc ghế sofa màu đen bóng loáng. Mạch Dạ Hàn hỏi: "Sao rồi? Việc kinh doanh vẫn suôn sẻ chứ?"
"Tất nhiên. Cậu nghĩ tôi là loại nào?" Dừng lại một chút, hắn hỏi: "Triệu Sâm sao rồi?" Nghe đến cái tên này, Triệu Hạo Hiên thoáng ngập ngừng, có vẻ khó nói.
Thư ký gõ cửa: "Triệu tổng, em vào được không ạ?"
"Vào đi." Hắn nói.
Cô thư ký bước vào, cúi xuống rót trà cho hai người. Khi cúi xuống, chiếc áo khoét sâu để lộ một phần ngực căng tròn trắng nõn.
"Khụ…" Mạch Dạ Hàn ho khan, nháy mắt với cô ta: "Thôi đứng lên đi, không mỏi lưng đấy."
Cô thư ký bẽn lẽn cười, vén tóc…
"Đi ra!"
Nghe tiếng quát gọn, cô thư ký vội vàng đứng lên chỉnh lại quần áo rồi chạy ra ngoài.
"Đừng có mặt mày đáng sợ thế, đàn bà là hoa lá, phải nhẹ nhàng với họ chứ…"
"Dạ Hàn, thôi đi. Tôi hỏi cậu về Triệu Sâm sao mà."
"Haha, thôi đi. Cô ấy vẫn thế, nếu cậu lo lắng thì về thăm cô ấy đi. Ở đây làm gì?"
"Thôi… được rồi. Con bé vẫn ổn là được."
Mạch Dạ Hàn ngả người ra sau, đôi lông mày rậm nhíu lại như xuyên thấu hắn, giọng điệu bớt vui vẻ: "Tôi chưa thấy anh trai nào lo lắng em gái quá như cậu. Nói đi, cậu coi Triệu Sâm là em gái thật không?"
Triệu Hạo Hiên cũng ngẩng đầu, khóe môi cong lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao phóng thẳng vào Mạch Dạ Hàn: "Cậu thử đoán xem?"
***
Mẫn Di ngồi đối diện với Lộ Khiết. Cô trông vô cùng mệt mỏi.
Mẫn Di nhíu mày, cầm lấy cốc nước uống hết sạch, rồi đặt mạnh xuống mặt bàn kính trong suốt: "Tên Triệu Hạo Hiên đó thật hèn hạ. Hắn dám lấy sinh mạng bố mẹ cậu để uy hiếp. Thật không còn mặt mũi nào."
Bạch Lộ Khiết ngẩng đầu nhìn Mẫn Di, rồi cúi xuống tiếp tục ngậm ống hút trong ly nước cam: "Cậu có tiền không?"
"Gì thế?" Mẫn Di ngạc nhiên. Lần đầu tiên cô bạn thân xa cách trần tục, luôn như đóa hoa quý giá này lại hỏi về tiền bạc: "Tớ cũng không có nhiều." Nói xong, cô lục lọi trong túi, lấy ra một cuốn sổ: "Đây là sổ tiết kiệm của mình. Cậu cần thì dùng đi."
Lộ Khiết đẩy cuốn sổ trở lại trước mặt Mẫn Di: "Tôi không cần. Tôi muốn cậu dùng tiền đó, kiếm thêm tiền, rồi tiêu diệt Triệu Hạo Hiên."
Mẫn Di nhíu chặt đôi lông mày thanh tú, rồi cười nhẹ như không thể tin vào lời cô vừa nói: "Chỉ với số tiền này? Cậu điên rồi! Nó còn chưa bằng một phần trăm tài sản khổng lồ của hắn."
Nhìn vào đôi mắt kiên định của Bạch Lộ Khiết, Mẫn Di nuốt nước bọt: "Cậu chắc chắn không?" Cô biết, Lộ Khiết nói gì là làm đó.
Nhưng làm thế nào?
Cái gì chi phối thế giới này? Đó là tiền. Ở đâu có tiền, ở đó có công lý.
Vậy làm sao kiếm tiền từ dòng tiền thế giới? Nếu tiền không lưu thông, doanh nghiệp không hoạt động, sẽ không có đổi mới, không có sản phẩm, không có đầu tư, không có việc làm.
Chúng ta cần nhắm vào những thứ đang phát triển. Và doanh nghiệp phát triển nhất đất nước này chính là Tập đoàn Triệu Gia của Triệu Hạo Hiên.
Mẫn Di mở rộng miệng nhìn theo hướng ngón tay Lộ Khiết chỉ. Trên bảng điện tử, những con số chạy liên tục, chỉ có TGG – mã cổ phiếu của Triệu Gia luôn đứng đầu bảng.
"Ý cậu là chơi chứng khoán?" Mẫn Di nghiêng đầu nhìn Bạch Lộ Khiết.
"Gậy ông lại đập lưng ông. Tôi sẽ cho cậu thấy cách kiếm tiền từ công ty đó rồi dùng chính số tiền đó để tiêu diệt nó."
Dứt lời, khuôn mặt Lộ Khiết thoáng hiện một nét bí ẩn, đôi mắt lóe lên vẻ mưu mô, như thể biến thành một con người khác hoàn toàn.