Chương 13: Cuối cùng cũng gặp lại em

Lộ Khiết

Chương 13: Cuối cùng cũng gặp lại em

Lộ Khiết thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Na: Hiện tại mình đang có em bé, sức khỏe không được tốt lắm, nên lâu rồi không viết truyện. Hôm nay mới có thể lên đây viết chương mới. Mong mọi người thông cảm cho mình nhé.
****
Sáng sớm, tiếng chim hót líu lo bên ngoài cùng hương thơm dịu nhẹ của buổi sáng tràn vào phòng, đánh thức Bạch Lộ Khiết dậy.
Cô nhìn đồng hồ treo tường, đã bảy giờ sáng. Vội vội vàng vàng đứng dậy, cô bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi trở ra bếp nấu bữa sáng cho ngày đầu tiên đi làm.
Đây là căn nhà cũ cô vừa thuê được với giá khá rẻ. Tuy hơi nhỏ nhưng cũng đủ tiện nghi với phòng khách, phòng ngủ, phòng tắm và nhà bếp.
Làm xong hai lát bánh mì kẹp trứng, cô vừa định ngồi xuống ăn thì nghe thấy tiếng chuông cửa vọng ra.
Vừa mở cửa, cô nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt ngây thơ, trên tay ôm một tập tài liệu và một chiếc túi xách cũ kĩ. "Chào chị, em tên là Phùng Lâm, sau này sẽ là trợ lý của chị."
Thấy vẻ rụt rè của cô gái, Bạch Lộ Khiết nghiêng đầu: "Trợ lý?"
"Vâng ạ. Hôm nay em đến đón chị đến ký hợp đồng phim *Yêu* của đạo diễn Lý Mộ Tư."
Bạch Lộ Khiết "ồ" lên một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu. Tập đoàn nhà họ Triệu đầu tư vào nhiều lĩnh vực như chứng khoán, bất động sản, ngân hàng, và gần đây còn mở rộng sang ngành giải trí đang phát triển mạnh.
Cô nhếch môi, đúng vậy thôi. Sao hắn có thể để cô tham gia vào công việc chính của công ty được. Hôm qua hắn chỉ nói cô vào công ty làm việc, mà chi nhánh của hắn cũng bao gồm cả ngành giải trí.
"Em vào ngồi đi, chờ chị thay quần áo rồi hai ta cùng đi." Bạch Lộ Khiết mỉm cười nói.
***
Cô ngồi trên xe buýt, bên cạnh là Phùng Lâm. Cô bé suốt dọc đường im lặng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô rồi lại nhanh chóng quay đi.
Chẳng mấy chốc đã tới nơi, bước vào công ty giải trí Thịnh Uy, cô thấy ai cũng nhìn về phía mình, chỉ trỏ và bàn tán. Mặc dù không biết họ đang nói gì, nhưng mỗi khi cô nhìn họ, họ lại giả vờ không để ý. Đối với kẻ đã quen với diễn xuất điện ảnh như cô, ánh mắt của họ đã tố cáo họ rồi. Nhưng cô chẳng quan tâm.
Cốc cốc cốc...
Tiếng gõ cửa vang lên, từ bên trong vọng ra giọng một người đàn ông trung niên: "Vào đi."
"Chào Hà tổng, tôi là Bạch Lộ Khiết..."
"À, tôi đã nghe nói về cô. Cô đọc bản hợp đồng này trước, xem có ý kiến gì không rồi ký vào. Sau khi ký xong, cô sẽ là nhân viên của Thịnh Uy. Sau đó hãy đến gặp đạo diễn Lý để thử vai phim mới."
Nói xong, người đàn ông ấy vứt lên bàn một tập tài liệu khá dày rồi lại chăm chú vào đống giấy tờ.
Bạch Lộ Khiết cảm thấy khó hiểu, cô cầm lấy tập hợp đồng lên, lật giở một hồi nhưng càng không thể hiểu được. Hợp đồng này... sao lại có lợi cho cả hai bên như vậy. Điều này không đúng với cách làm của Triệu Hạo Hiên.
"Sao vậy cô Bạch? Có chỗ nào không ổn sao?" Thấy cô không nói gì, Hà tổng ngẩng đầu lên hỏi.
"À, không có. Tôi thấy rất tốt." Nói xong, cô liền ký tên.
Ra khỏi Thịnh Uy, hai người đi đến phòng tuyển chọn diễn viên cho bộ phim *Yêu* của đạo diễn Lý Mộ Tư.
Lý Mộ Tư là một đạo diễn nổi tiếng trong giới, rất nghiêm khắc trong việc chọn diễn viên, không bao giờ chấp nhận những diễn viên đi cửa sau. Bạch Lộ Khiết biết rõ điều này vì cô là fan hâm mộ của ông. Cô tuy đã bắt đầu diễn từ nhỏ, nhưng chỉ từng đóng một bộ phim duy nhất khi mười ba tuổi. Dù tự tin vào bản thân, cô vẫn không chắc liệu mình có thể vượt qua được những diễn viên có kinh nghiệm lâu năm hay không.
Đến nơi, trước phòng tuyển chọn đã đầy người ngồi, không ngoài dự đoán của cô, tất cả đều là những diễn viên gạo cội, trong đó không ít gương mặt từng được đề cử giải ảnh hậu và diễn viên xuất sắc.
Vị trợ lý đạo diễn bước ra, đưa cho mỗi người một bảng số, sau đó đọc tên theo số thứ tự để bước vào phòng tuyển chọn. Số của cô gần như là cuối cùng.
Cũng tốt, cô chưa đọc kịch bản, thời gian chờ cô sẽ ngồi đọc qua kịch bản vậy.
Đang đọc đến đoạn cao trào của kịch bản thì bất ngờ có một cô gái đi ngang qua, không biết vô tình hay cố ý va vào tay cô khiến quyển kịch bản rơi xuống đất.
"Xí, đúng là loại mặt dày, tưởng leo được lên giường của Triệu thiếu gia là có thể muốn làm gì thì làm, không biết đạo diễn Lý là người như thế nào hay sao mà còn dám đến đây? Không biết tự soi gương lại." Giọng điệu sắc xéo, cô gái định bước đi.
"Này cô." Bạch Lộ Khiết không nhìn mặt người kia, vẫn tựa lưng vào ghế, giọng đanh thép: "Cô làm rơi đồ của người khác đã là thất lễ, đụng vào người khác không xin lỗi lại còn bôi nhọ nhân phẩm của người khác. Cô nghĩ cô cứ thế mà đi được à?" Ánh mắt của cô khiến người kia có chút chột dạ.
Sau một giây ngạc nhiên vì không nghĩ Bạch Lộ Khiết dám lên tiếng, cô gái kia hắng giọng: "Ồ, có chỗ nào là bôi nhọ à? Không leo được lên giường của Triệu Hạo Hiên thì cô nghĩ bản thân có thể đến đây tham gia buổi tuyển chọn này sao? Đợi đến lát nữa bị đạo diễn Lý đuổi ra thì đừng về khóc với Triệu thiếu gia."
"Nếu cô đã biết đạo diễn Lý chọn diễn viên dựa vào thực lực thì sao lại vội vã đến mức đi khiêu khích một người mới vô danh tiểu tốt như tôi? Hay căn bản cô thấy mình không bằng tôi?"
"Cô... Hừ, cứ chờ rồi xem. Lát nữa ai mới là kẻ mất mặt." Nói xong, cô gái kia quay người bước vào phòng tuyển chọn.
Bạch Lộ Khiết không chịu thua, cô nói theo: "Nếu lát nữa người bị loại là cô và người được chọn là tôi, thì cô nợ tôi một lời xin lỗi công khai đấy."
Bên cạnh, cô bé trợ lý Phùng Lâm hơi rụt rè nắm lấy góc áo cô, nhỏ tiếng: "Chị Khiết, chúng ta đừng làm lớn chuyện nữa."
Phùng Lâm vừa ra trường đã nhận công việc trợ lý này, cô hoàn toàn thiếu kinh nghiệm. Lại nói... chính cô khi nhận được công việc này cũng nghe phong phanh chuyện của Bạch Lộ Khiết và Triệu tổng của họ không minh bạch. Nếu làm lớn chuyện, chẳng phải người mất mặt chính là Bạch Lộ Khiết, mà trợ lý nhỏ như cô ta cũng không thoát khỏi liên lụy sao?
Cô hiểu được suy nghĩ của Phùng Lâm, cô không nói gì nữa, chỉ cúi xuống nhặt quyển kịch bản lên đọc tiếp, bỏ ngoài đầu những ánh mắt và tiếng xì xào xung quanh. Cô chỉ đáp lại lời của Phùng Lâm bằng giọng nhỏ nhất đủ để cô ta nghe thấy: "Em là trợ lý của chị, cái em cần chính là tin tưởng chị."
***
Trong một căn phòng cao tầng thiếu ánh sáng
Người đàn ông ngồi trước bàn làm việc bị bóng tối bao trùm, chỉ le lói vài tia sáng từ màn hình máy tính trước mặt.
Ly rượu trong tay anh ta khẽ dao động, uống một ngụm đến cạn. Người đàn ông khẽ nhếch khóe miệng, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn vào tấm ảnh trên máy tính, mà tấm ảnh đó không ai khác chính là Bạch Lộ Khiết.
Đôi mắt anh nhìn vào tấm ảnh, lộ ra một tia dịu dàng.
"Cô gái, cuối cùng thì anh cũng tìm thấy em rồi."
Na: Chương này hơi ngắn, mong mọi người thông cảm nhé.