Loạn Điểm Uyên Ương - Hi Vân
Chương 114: Chọn Quà
Loạn Điểm Uyên Ương - Hi Vân thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã chính miệng bà mở lời, Hi Vương phi đâu thể ngăn cản, liền nhướng mắt ra hiệu cho Hách ma ma mở rương.
Nắp rương bật mở, bên trong chất đầy gấm vóc lụa là cùng châu báu lấp lánh.
Ánh mắt mọi người bừng sáng, lần lượt đổ dồn về phía Từ Vân Tê. Nàng mỉm cười nói: “Mọi người cứ chọn thứ mình thích đi.”
Bùi Mộc San ra hiệu cho nàng, nhưng Từ Vân Tê chỉ khẽ lắc đầu, cúi xuống nhấp ngụm trà như không để tâm.
Hách ma ma đành bày hết mọi thứ ra trên chiếc bàn dài chạm khắc sơn mài, rồi cả trên bàn án.
Lý thị vốn nghĩ mình thân thiết với Từ Vân Tê, đã sớm dò xét trước phần thưởng, cũng nhắm được những màu sắc ưa thích. Nhưng thấy người khác chưa động, nàng cũng ngại ra mặt, liền khẽ kéo tay áo mẹ chồng là Cao trắc phi.
Cao trắc phi xuất thân danh gia, tầm nhìn đâu đến nỗi nông cạn, vẫn ngồi im bất động, không hề xao động.
Một vị trắc phi khác là Hàn trắc phi cũng có ý đứng dậy, tiếc thay Hi Vương phi chưa mở lời, bà đành im lặng, không dám hó hé.
Bùi Mộc San lo tẩu tẩu chịu thiệt, liền kéo nàng đứng dậy: “Tẩu tẩu, đây là phần thưởng của tẩu, tẩu chọn trước đi.”
Từ Vân Tê thật lòng chẳng mảy may quan tâm đến những thứ ấy: “Muội muội cứ chọn trước đi.”
Hi Vương phi nhìn con dâu cười tươi vô tư kia, bất đắc dĩ lắc đầu, đặt chén trà xuống, chậm rãi dặn hai trắc phi: “Có lớn có nhỏ, Cao trắc phi và Hàn trắc phi chọn trước đi.”
Cao trắc phi lập tức đứng dậy thi lễ: “Vương phi quá khách sáo, trong nhà một nhà, đâu cần câu nệ lễ nghi. Huống chi chỉ là chút gấm vóc thông thường, lẽ ra nên để các con chọn trước.”
Hi Vương phi thấy bà biết điều, gật đầu, liếc nhìn nữ nhi: “Vậy được, con chọn trước đi.”
Bùi Mộc San là đích tiểu thư duy nhất trong phủ, từ trước đến nay ai cũng cưng chiều.
Nàng chọn ba tấm lụa sắc màu rực rỡ, thêm hai viên ngọc trai Nam Hải cỡ lớn, rồi quay lại ra hiệu cho Từ Vân Tê.
Chưa kịp động tay, Lý thị thấy tấm lụa mình nhắm đã bị Bùi Mộc San lấy mất, vội vàng đứng dậy: “Tam đệ muội, ta không khách sáo với muội nữa đâu.”
Nói rồi dẫn nha hoàn bước lên, chọn ba tấm đã định, liếc nhanh hộp châu báu trên bàn án. Những viên lớn nhất rõ ràng Bùi Mộc San để lại cho Từ Vân Tê, nàng ta khéo léo không đụng đến, chỉ lấy hai viên tùng lam và nam hồng rồi trở về chỗ.
Bùi Mộc Lan thấy Tạ thị ngồi yên, trưởng tẩu không chịu chọn, mình cũng ngại đi trước, liền đẩy nhẹ Tạ thị. Tạ thị thực ra chẳng mặn mà, nhưng thấy ai cũng chọn, mình không nhận thì e như không coi trọng Từ Vân Tê, bèn dứt khoát kéo Bùi Mộc Lan đứng dậy, hai người cùng chọn.
Sở thích Tạ thị và Hàn trắc phi khá tương đồng. Hàn trắc phi sợ tấm lụa dệt kim tuyến màu chàm mình để ý bị lỡ mất, vội vã theo lên.
Lý thị thấy Cao trắc phi vẫn dè dặt, liền nhân tiện đẩy bà một cái.
Mọi người xúm xít, náo nhiệt hẳn lên.
Cẩm Hòa đường hiếm khi thấy cảnh hòa thuận như vậy, Hi Vương phi cũng khẽ nở nụ cười.
Bùi Mộc San giành cho Từ Vân Tê mấy viên ngọc trai Nam Hải lớn nhất, rồi trừng mắt trách: “Sao tẩu chẳng chọn gì cả?”
“Ta có thiếu gì đâu, mấy viên ngọc trai này đều cho muội, coi như là quà đại ca muội bù cho muội,” Từ Vân Tê dịu dàng cười, giơ cổ tay trắng muốt lên: “Muội xem, lúc ta pha chế thuốc, chọn dược liệu, đeo trang sức trên tay rất bất tiện.”
Bùi Mộc San cầm ngọc trai mà thấy nóng tay.
Ngân Hạnh quen thuộc với thói quen này, liền giải thích: “Ngũ cô nương không biết, thiếu phu nhân nhà ta xưa nay chẳng ưa đeo những món trang sức lòe loẹt này.”
...