Chương 14: Y phục nữ

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Chương 14: Y phục nữ

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Phu nhân…” Tần Tử Sở chăm chú nhìn vào bụng Triệu Cơ, ánh mắt lộ rõ vẻ khó xử.
Triệu Cơ một tay đỡ bụng, một tay vịn bàn, phía sau cần hai thị nữ cùng nâng đỡ mới từ từ ngồi dậy một cách khó khăn. Nàng đưa tay lên che mặt.
Dù giai đoạn đầu thai kỳ chưa có nhiều thay đổi lớn, nhưng kể từ khi bụng lớn dần, khuôn mặt trắng nõn mịn màng trước kia của nàng đã bắt đầu xuất hiện những đốm nâu nhỏ lấm tấm, nổi lên liên tục trên gò má, khiến chính nàng nhìn vào cũng cảm thấy chán ghét.
Nghĩ đến bên cạnh Tần Tử Sở vẫn luôn có một đám nữ hài trẻ trung, tươi tắn như hoa đi theo, dù Tần Tử Sở mỗi lần nhìn nàng đều tràn đầy vẻ dịu dàng, Triệu Cơ vẫn không kìm được mà nhiều lần che mặt lại, không muốn để hắn thấy dung mạo kém sắc của mình.
Triệu Cơ chầm chậm bước đến bên Tần Tử Sở, hắn lập tức đỡ lấy eo nàng. Được Tần Tử Sở chăm sóc cẩn thận, Triệu Cơ liền tươi tắn hẳn lên, khẽ nói: “Công tử, có chuyện gì muốn dặn dò thiếp sao?”
Ánh mắt Tần Tử Sở lướt xuống, dừng lại trên bụng nàng, vẻ mặt càng thêm phức tạp.
Thời gian chạy nạn dĩ nhiên không thể tùy ý Tần Tử Sở định đoạt, cơ hội trốn thoát chẳng mấy chốc sẽ vụt qua. Nếu lúc này không đi, e rằng sau này sẽ không còn cách nào rời khỏi đây nữa.
Nhưng hiện tại, Triệu Cơ không có người nâng đỡ thì ngay cả đứng dậy cũng khó khăn. Muốn đưa nàng đi chạy nạn, đó quả là chuyện hoang đường!
Tần Tử Sở không trực tiếp trả lời câu hỏi của Triệu Cơ, mà khoát tay với các thị nữ, dặn dò: “Các ngươi lui xuống hết đi, ta có chuyện muốn nói riêng với phu nhân.”
Trong tẩm phòng, mấy nữ hài đều nở nụ cười trêu chọc, che miệng, mặt đỏ ửng, người kéo người cùng nhau đi ra ngoài. Điều này khiến Triệu Cơ đỏ mặt, trong lòng vừa ngượng ngùng lại vừa mang theo chút tự hào khó tả.
Đợi khi các thị nữ đã rời đi hết, Tần Tử Sở một bên đỡ Triệu Cơ chầm chậm đi lại trong phòng, một bên hạ giọng nói: “Hôm nay phu nhân hãy gọi một mình lão phu nhân vào, bảo bà ấy thu dọn nữ trang vàng bạc — nhớ kỹ, chỉ được mang theo một bọc quần áo, những thứ khác không cần, nếu không sẽ bị bọn thị nữ trông coi phát hiện — ngày hôm qua Thái phó truyền tin tức đến cho ta, quân Tần đang đánh Triệu, Hàm Đan sắp bị phong tỏa. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi Hàm Đan, nếu không sẽ khó giữ được tính mạng.”
Mặt Triệu Cơ trắng bệch, bàn tay nàng vô thức xoa bụng, hồn bay phách lạc hỏi: “Mấy năm nay thiếp cũng coi như đã hưởng thụ vinh hoa phú quý rồi, những trang sức châu báu này có thể không cần, nhưng thiếp sắp sinh. Hài tử có thể bị thương không?”
Lời còn chưa dứt, một hàng lệ đã lăn dài trên má Triệu Cơ.
Nàng nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, móng tay dài bấu sâu vào lòng bàn tay hắn. Ánh mắt nàng như người sắp chết đuối vớ được khúc gỗ, tràn đầy cầu xin, hy vọng Tần Tử Sở có thể cho nàng một lời bảo đảm vẹn toàn.
Tần Tử Sở cảm thấy tê rần trong tay, trong mắt cũng chợt hiện lên vẻ do dự.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn khẽ cắn môi, nói rõ lợi hại: “Phu nhân, Vệ thần y sẽ theo chúng ta cùng rời đi. Trên đường đi, ngoài nàng, ta, lão phu nhân và Vệ thần y, những người khác đều không đi theo. Lão phu nhân đã từng sinh con, bà ấy có thể đỡ đẻ cho nàng; Vệ thần y sở trường về nữ khoa, cũng thông hiểu ít nhiều về những nguy hiểm mà hài tử có thể gặp. Tuy ta không thể nói rằng có họ đi theo sẽ bảo vệ hài tử trong bụng nàng được chu toàn, nhưng nếu chúng ta không đi, thì sẽ vĩnh viễn không thể đi được nữa. Đợi đến khi quân Tần bao vây Hàm Đan, Triệu vương nhất định sẽ chém chúng ta để tế cờ*, đến lúc đó đừng nói hài tử, ngay cả mạng của nàng cũng không còn.”
*tế cờ: tế trước khi xuất binh
Sắc mặt Triệu Cơ càng thêm tái nhợt, bàn tay mềm mại khẽ vuốt ve bụng mình.
Nhưng điều khiến Tần Tử Sở không ngờ tới là, nghe xong những lời này, nàng không hề do dự gật đầu, giọng nói vô cùng dứt khoát: “Thiếp sẽ lập tức gọi mẫu thân vào thu dọn đồ đạc.”
Tần Tử Sở nhìn Triệu Cơ, tâm trạng phức tạp. Hắn nở nụ cười, khẽ gật đầu nói: “Ngày mai, ngay khi trời vừa sáng, người của Thái phó mua được sẽ mở cửa hông phía tây. Chúng ta sẽ lên xe của hắn, trực tiếp rời khỏi thành. Phu nhân cần chuẩn bị nhanh một chút.”
Dặn dò xong, Tần Tử Sở xoay người rời đi.
Trong lòng hắn thở dài, không thể không thừa nhận bản thân có chút thất vọng.
Hắn thật lòng hy vọng hài tử trong bụng Triệu Cơ là con mình. Mấy tháng qua bầu bạn cùng Triệu Cơ, nếu nói không có chút tình cảm nào thì tuyệt đối là nói dối. Nhưng Triệu Cơ vừa mới tự tay đập tan thứ tình cảm mập mờ vừa chớm nở trong lòng Tần Tử Sở.
Triệu Cơ nói miệng thế nào cũng không quan trọng, hãy xem lời nói vừa rồi của nàng thì rõ. Sự thật là nàng vẫn luyến tiếc cuộc sống phú quý an nhàn trong phủ con tin. Hơn nữa, so với an nguy của hài tử, nàng trước sau vẫn quan tâm đến bản thân mình hơn, nếu không cũng sẽ không trả lời như vừa rồi.
Trên thực tế, lời Tần Tử Sở vừa nói mặc dù là sự thật, nhưng cũng có ý thăm dò Triệu Cơ.
Nếu Triệu Cơ khăng khăng muốn hài tử sinh ra bình an, không đồng ý rời khỏi Triệu quốc, hắn có thể liên lạc với Chương Lê, đưa riêng Triệu Cơ cùng trốn vào rừng núi cách thành Hàm Đan không xa. Sau đó, chờ đại quân Tần quốc đến, hắn sẽ đưa ngọc bội mang theo bên mình cho quân Tần.
Đến lúc đó, tính mạng của bọn họ cũng sẽ được bảo toàn, nhưng đối với Bạch Khởi, người đang giành giật sự sống còn trên chiến trường, thì đó lại không phải là một quyết định tốt. Bởi vì đang đứng trước trận chiến, dù thế nào cũng không thể vì thân phận cao quý của Tần Tử Sở mà rút quân về Tần quốc. Hành vi này quả thực như bại tướng tháo chạy, rất bất lợi cho sĩ khí quân đội. (liên quan đến chương 7, Võ An Quân Bạch Khởi được Tần vương cử ra trận)
Nhưng Triệu Cơ vừa nghe nói ở lại sẽ bất lợi cho bản thân, nàng lập tức thay đổi quyết định.
Không thể không nói, tốc độ trở mặt của Triệu Cơ khiến Tần Tử Sở phải mở rộng tầm mắt.
Tần Tử Sở ngửa đầu nhìn bầu trời trong xanh, bỗng nhiên bật cười khẽ, cảm thấy chính mình quả là ngu xuẩn.
Hắn vậy mà lại có sự mong đợi đối với một nữ nhân được sử sách ghi lại là cùng tình nhân mưu hại con trai ruột, lại còn hy vọng nàng dịu dàng, tốt đẹp, tràn đầy sự hiền từ của người làm mẹ.
Ở thế giới này, quả nhiên không có ai có thể đi cùng hắn.
Tần Tử Sở chầm chậm trở về phòng, tùy tiện cầm lấy hai chiếc ngoại bào màu sắc tươi đẹp đã gấp gọn, đặt vào trong bọc đồ. Sau đó, hắn xé một mảnh y phục màu đen, quấn chặt lên cổ tay.
Hắn dùng tay kia cầm một quyển thẻ tre, tâm tư đã sớm bay đến ngàn dặm xa xăm.
Cố gắng ép buộc bản thân không để lộ bất kỳ điểm khác lạ nào, trong đêm, Tần Tử Sở giấu hành trang vào giữa chăn đệm, rồi dọn đồ sang phòng Triệu Cơ.
Thái độ của Triệu Cơ hoàn toàn không thể sánh được với vẻ tự nhiên của Tần Tử Sở. Kể từ khi Tần Tử Sở dặn dò sáng sớm mai phải rời đi, nhất cử nhất động của nàng khác biệt lớn đến mức ngay cả người mù cũng nhìn ra, khiến hai thị nữ đều nghi ngờ Triệu Cơ có ý định làm gì đó.
Tần Tử Sở vừa vào cửa đã phát hiện không khí quái dị trong phòng Triệu Cơ. Hắn mặt dày hướng hai thị nữ nở nụ cười xấu hổ, ánh mắt lại nhìn thẳng vào Triệu Cơ, trông như đang vô cùng nôn nóng.
“Hóa ra, phu nhân cả ngày đều đang chờ công tử, khó trách phu nhân đứng ngồi không yên.” Thị nữ hầu hạ bên cạnh Triệu Cơ phát hiện Tần Tử Sở ôm chăn đệm xuất hiện ngoài tẩm phòng, lập tức che miệng cười khẽ. Một thị nữ khác đứng cạnh nàng đã nhanh nhảu nói toạc ra chuyện này.
Tần Tử Sở thở dài với hai nữ hài, không chút trêu đùa nói: “Hai vị tỷ tỷ nếu thấy Dị Nhân đến, chẳng lẽ còn muốn ở lại để đại bị đồng miên* sao?”
*đại bị đồng miên: ngủ chung
Hai thị nữ tuy chưa gả chồng, nhưng cũng hiểu ý trong lời nói của Tần Tử Sở, không khỏi đỏ mặt, chạy như bay ra khỏi tẩm phòng, không trở lại nữa.
Tần Tử Sở thấy các nàng đã đi xa, thu lại nụ cười trên mặt, thầm nghĩ: nếu không phải ta sợ Triệu Cơ lộ ra sai sót, buổi tối cố ý dọn qua đây giúp nàng che giấu, thì việc trốn đi e rằng đã bị Triệu Cơ làm thất bại rồi.
Triệu Cơ vừa thấy Tần Tử Sở, vẻ bất an lo lắng trên mặt lập tức tiêu tan. Nàng nắm lấy bàn tay Tần Tử Sở không chịu buông, thậm chí nắm chặt đến mức mu bàn tay hắn hằn lên một vết bầm.
“Phu nhân không cần sợ hãi. Ngoan, tối nay ta ôm nàng, nàng cứ yên tâm nghỉ ngơi, đến giờ ta sẽ gọi nàng dậy.” Tần Tử Sở ngồi trên nệm, vỗ nhẹ sau lưng Triệu Cơ.
Triệu Cơ tuy trong lòng vẫn bất an, căn bản không thể nào ngủ được, thế nhưng bàn tay vuốt ve lưng nàng rất dễ chịu, lại thêm mỗi ngày đều rất mệt mỏi, nàng rất nhanh đã thiếp đi.
Triệu Tống thị trầm ổn hơn Triệu Cơ nhiều.
Bà vẫn luôn trốn ở góc phòng, thấy Triệu Cơ đã ngủ, mới nhẹ nhàng đi đến, đem tất cả mấy bọc đồ thu xếp được đưa đến trước mặt Tần Tử Sở. Thấy Tần Tử Sở nhíu chặt mày, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.
Tuy hắn nói khẽ, nhưng giọng nói rõ ràng rất tức giận: “Lão phu nhân thu thập mấy thứ này để làm gì?”
Triệu Tống thị từ khi sinh ra Triệu Cơ thì không còn được sủng ái nữa, mấy năm nay hết sức nghèo túng, bà thật sự sợ nghèo. Thấy Triệu Cơ dặn mình thu dọn “vàng bạc trang sức”, bà nhìn cái gì cũng thấy tốt, vô tình xếp thành mấy bao lớn.
Bà nghe ra sự bất mãn của Tần Tử Sở, xấu hổ cười gượng, miệng lại nói: “Đều là thứ tốt, ngày sau e là còn có thể dùng đến.”
Tần Tử Sở thoáng chốc bật cười lạnh, đưa tay chỉ một vòng khắp tẩm phòng, mỉa mai nói: “Lụa trắng trên cửa sổ cũng là thứ tốt, lão phu nhân cũng mang theo luôn đi!”
Triệu Tống thị bị Tần Tử Sở nói cho đỏ mặt, gục đầu xuống, vội vàng mở bao ra, có chút tức giận cãi lại: “Vậy công tử nói xem nên bỏ cái nào.”
Tần Tử Sở tùy tiện liếc qua mấy bọc đồ lớn, lại nhướng mày.
Hắn rốt cuộc không nhịn được, tức giận mở miệng: “Để lại trang sức của Triệu Cơ, mẹ con các người mỗi người chuẩn bị hai bộ quần áo, còn lại tất cả đều vứt ra ngoài — ngay cả giày mới cũng mang theo, lão phu nhân thật là biết tiết kiệm.”
Triệu Tống thị khẽ lẩm bẩm trong miệng, nhưng cuối cùng cũng biết hiện tại muốn thoát thân phải dựa vào Tần Tử Sở. Tuy trong lòng bất mãn, bà vẫn lấy ra hơn phân nửa đồ vật, đáng tiếc Triệu Tống thị chỉ là bằng mặt không bằng lòng, vẫn giữ lại rất nhiều thứ mà Tần Tử Sở dặn không được mang theo.
Tần Tử Sở liếc mắt nhìn qua, bình tĩnh nói: “Lão phu nhân muốn mang nhiều đồ vật như vậy, thì tự mình khiêng đi.”
Triệu Tống thị nghe xong da mặt càng nóng, bà đương nhiên không mang nổi bọc đồ đó.
Triệu Tống thị khi còn nhỏ cũng từng trải qua mười mấy năm kham khổ. Từ ngày được Triệu đại phu để mắt đến, dù sau này thất sủng, nhưng cho tới bây giờ bà cũng chưa từng lo lắng chuyện sống chết; hơn nữa, mấy ngày nay dọn vào phủ con tin, Tần Tử Sở đối với mẹ con các nàng rất coi trọng, bất luận Triệu Cơ nói yêu cầu gì, Tần Tử Sở đều hết sức làm. Điều này khiến Triệu Tống thị dần dần quên đi thân phận của mình, cho rằng Tần Tử Sở là một nam nhân nhu nhược dễ ức hiếp, định bụng lúc chạy trốn sẽ bắt Tần Tử Sở mang theo đồ vật nặng.
Triệu Tống thị căn bản không phân biệt rõ đây là chạy trốn khỏi nguy hiểm chứ không phải đi dạo chơi ngoại thành!
Bầu không khí giữa hai người trở nên gượng gạo. Cho đến khi thời gian gần kề, Triệu Tống thị sợ bị bỏ lại, mới chủ động mở miệng đánh thức Triệu Cơ: “Con gái à, đến giờ rồi, thức dậy đi.”
Triệu Cơ ngủ không an ổn, đêm qua lại chưa thay quần áo. Vừa nghe Triệu Tống thị gọi, nàng lập tức tỉnh giấc.
Ba người nhẹ bước đi đến cửa hông, quả nhiên thấy cửa đã mở rộng toang hoang, người trông cửa đã sớm không thấy bóng dáng. Vệ thần y đã ở trên xe ngựa của Lã Bất Vi, đợi sẵn bên ngoài cửa.
Bọn người hầu của Lã Bất Vi vội vàng đưa Triệu Cơ cùng Triệu Tống thị lên một cỗ xe ngựa phía sau. Tần Tử Sở lại được Lã Bất Vi tự mình mời lên ngồi cùng xe.
“Cửa thành đã giới nghiêm, xin công tử thay bộ quần áo này để che giấu thân phận.” Lã Bất Vi nói xong, run run đưa ra một bộ quần áo nữ.
Cuối cùng cũng rời khỏi phủ con tin, bắt đầu hành trình chạy trốn.