Chương 17

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chạy trốn
“Mẫu thân, người xem bọn họ kìa! Cả hai người đó lại cùng với cái tiện nhân kia…” Triệu Cơ nhịn không được căm hờn đứng dậy.
Triệu Tống thị vội vàng bịt miệng nàng: “Mau im đi, việc này liên quan gì đến công tử chứ, làm gì có bóng dáng công tử ở đây?”
Triệu Cơ không chịu buông tha, nói: “Không nhìn thấy mới là chuyện lớn, công tử chắc chắn bị nàng ta quấn quýt đến kiệt sức rồi.”
“Sao con càng nói càng quá đáng vậy, dù công tử muốn ai thì con cũng không thể quản được. Mau im miệng!” Triệu Tống thị nhắc nhở nữ nhi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Chính vì số phận nàng khổ sở, nên càng sợ nữ nhi chọc giận trượng phu mà có kết cục giống mình.
Triệu Cơ tức giận bất bình trừng mắt nhìn chiếc xe phía trước, nhưng được Triệu Tống thị khuyên bảo nhiều lần, cuối cùng cũng chịu ngậm miệng.
Nàng cố xoa xoa bụng mình, cuối cùng nhịn không được dùng sức đấm vào bụng một cái, đau đến chảy nước mắt.
Tần Tử Sở ngồi trong xe phía trước, hoàn toàn không hay biết mẹ con Triệu Cơ đang nói gì.
Hắn và Lã Bất Vi dọc đường không thể tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất để giết thời gian – dù sao đây cũng là chạy trốn, chứ không phải tham gia chương trình tâm sự – nhưng ngồi không cũng khó tránh khỏi nhàm chán, trên mặt Tần Tử Sở vô tình lộ ra chút dấu hiệu.
Lã Bất Vi vừa thấy hắn như thế, tâm trạng rất tốt, vội vàng từ chiếc tủ bí mật trong buồng xe rút ra một quyển thẻ tre, đặt trước mặt Tần Tử Sở như hiến báu vật.
Tần Tử Sở nhận lấy thẻ tre Lã Bất Vi đưa, ánh mắt sáng ngời, trên mặt liền nở nụ cười.
Lã Bất Vi ánh mắt nhìn theo Tần Tử Sở, thấy nụ cười trên mặt hắn, khóe miệng cũng nhếch lên, lập tức ngồi tại chỗ, hăng hái tính toán lợi ích thu được từ chuyến buôn bán này.
Trong chốc lát, trong buồng xe chỉ còn lại tiếng lộc cộc của xe ngựa đang tiến bước.
Mặc dù mỗi người làm việc của mình, nhưng Lã Bất Vi lại cảm thấy lúc này có một sự ăn ý không lời giữa hai người, khiến tâm trạng hắn càng thêm vui vẻ, ngay cả lo lắng trong lòng về chuyến hành trình cũng tan biến không ít.
Lã Bất Vi dẫn theo cả nhà Tần Tử Sở mà không tốn nhiều sức đã chạy khỏi thành Hàm Đan.
Trước khi ra khỏi thành, hắn thậm chí còn thản nhiên nói vài câu với binh sĩ gác cổng quen mặt, đưa tặng không ít tiền bạc đã chuẩn bị sẵn, việc rời đi càng thêm trót lọt.
Thương nhân ra ngoài thành có thể kiếm được nhiều lợi lộc, ngoài việc mua thấp bán cao, còn thường xảy ra hành vi buôn lậu.
Bởi vậy, được Lã Bất Vi nhét tiền đầy tay, binh sĩ gác cổng Triệu quốc trên mặt lộ vẻ “Chúng ta đều hiểu”, hoàn toàn không lục soát bên trong xe ngựa của Lã Bất Vi, trực tiếp vẫy tay thét lớn cho phép bọn họ ra khỏi thành!
Từ lúc tụ họp ở nhà Lã Bất Vi, Công Tôn Kiền đã mang về phủ sáu, bảy vũ nữ xinh đẹp, các nàng rất quyến rũ, rất quấn quýt si mê.
Công Tôn Kiền không nỡ để bất kỳ mỹ nhân nào một mình trong khuê phòng, chiếu cố tới, chiếu cố lui, Công Tôn Kiền liền từ kim thương bất đảo trở nên nước chảy đá mòn.
Chỉ trong hai ba tháng ngắn ngủi, hắn từ một người gầy nhom biến thành một khối thi thể sống bị ép khô, ngay cả xuống giường cũng tốn sức.
Đám vũ nữ đối với Công Tôn Kiền gắng sức giở hết bản lĩnh không chỉ vì Lã Bất Vi cho các nàng nhiều vàng, mà còn là để tìm người đàn ông nương tựa suốt đời.
Vừa thấy Công Tôn Kiền đã một chân bước vào quan tài, tất cả đều sợ tới tái mặt, thậm chí có mấy người to gan dám trộm trang sức vàng bạc trong phủ Công Tôn Kiền, tùy tiện cấu kết với nam nhân trẻ tuổi cường tráng rồi bỏ trốn.
Các nàng bỏ trốn cũng chẳng sao, nhưng quản gia trong phủ Công Tôn Kiền lại là một người tích cực, loại chuyện mất mặt này nếu không thay Công Tôn Kiền che giấu thì thôi, ngược lại còn nhanh nhẩu trực tiếp đi báo quan!
Quan phủ làm việc rất hiệu quả, rất nhanh liền bắt lại đám vũ nữ “cướp bóc tiền tài vật chất của Công Tôn đại phu”, tiện đường còn báo tin cho phu nhân của Công Tôn Kiền.
Xem ra đã chọc phải tổ ong vò vẽ.
Vốn đang yên tâm ở nhà mẹ đẻ thăm người thân, Công Tôn phu nhân nhận được tin liền tức giận, vội vàng đi xe ngựa về nhà, thẳng tay đánh chết những vũ nữ còn lại, sau khi hả giận cuối cùng mới nhớ tới Công Tôn Kiền, hấp tấp chạy về tẩm phòng xem trượng phu.
Công Tôn Kiền lúc này đã trong tình trạng thở ra nhiều hơn hít vào.
Nhưng dù Công Tôn Kiền mấy tháng nay chơi đùa thoải mái, thê tử đã cùng hắn mười mấy năm vợ chồng, cuối cùng vẫn có tình cảm hết sức thâm hậu với hắn.
Nhìn thấy Công Tôn Kiền bộ dạng như sắp chết đến nơi, phu nhân hắn tuy rằng tức giận không chịu được, nhưng vẫn khóc đỏ mắt chăm sóc hắn, mà Công Tôn Kiền cũng vô cùng gắng sức, đã kéo một chân đã bước vào quỷ môn quan trở về, từ từ cải thiện sức khỏe.
Không chỉ như thế, chờ đến lúc Lã Bất Vi từ biệt hắn để rời khỏi thành Hàm Đan, Công Tôn Kiền thậm chí có thể xuống giường, nhờ người nâng đỡ mà đi lại được.
Bởi vậy, Lã Bất Vi hướng hắn cáo từ, Công Tôn Kiền vài ngày sau liền nhớ đến vị vương tôn Tần quốc đã bị hắn quên mất vài tháng.
Trầm ngâm một lát, Công Tôn Kiền khẽ nói với thê tử: “Phu nhân, ta có chút lo lắng cho Tần vương tôn này. Tần vương tôn là người không cần trông coi, có thể coi là không quan trọng, cũng không phải người khó hầu hạ, những năm gần đây ta phụ trách hắn, cho tới giờ chưa từng gây phiền toái cho ta.”
Phu nhân của Công Tôn Kiền trừng mắt nhìn, liếc hắn một cái, hừ lạnh nói: “Ta thấy chàng là thiếu tiền mua rượu, mua nữ nhân.”
Công Tôn Kiền lập tức mặt dày cười rộ lên, đi đến phía sau lấy lòng thê tử, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.
Hắn hạ giọng nói: “Lã Bất Vi là một tên thương nhân ngu dốt, lúc trước cố ý tiếp cận tìm mọi cách lấy lòng ta, còn tưởng ta không biết hắn muốn làm quen với Tần vương tôn. Tần quốc trọng dụng pháp gia, vẫn luôn bài xích thương nhân, ta thấy Lã Bất Vi muốn dựa vào Doanh Dị Nhân để sang buôn bán ở Tần quốc. Hiện tại hắn phải rời khỏi Triệu quốc, nói không chừng chính là đi về hướng Tần quốc. Lã Bất Vi nhất định đã đưa cho Doanh Dị Nhân không ít vàng bạc. Phu nhân, hắc hắc, cái này… Chàng cũng biết, ta lúc trước thần trí mơ màng, để vuột mất không ít gia sản. Dù sao Doanh Dị Nhân ở Triệu quốc chúng ta không nơi nương tựa, muốn sống đều cần ta thay hắn nói tốt, đòi chút vàng bạc hẳn là không sao.”
Phu nhân của Công Tôn Kiền trầm ngâm một lát, có chút chần chừ nói: “Việc này được sao? Doanh Dị Nhân rốt cuộc vẫn là Tần vương tôn, Tần quốc thế mạnh, nếu một ngày kia hắn về nước nhớ tới chúng ta đối đãi với hắn vô lễ như vậy, đây chẳng phải là tai họa ập lên đầu sao…”
Công Tôn Kiền không lo lắng xua tay, mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ, bĩu môi, cao giọng nở nụ cười.
Tiếng cười dần ngừng lại, hắn mới một lần nữa mở miệng nói: “Phu nhân có điều không biết, Tần quốc sắp đánh tới, Doanh Dị Nhân còn có thể dựa vào cái gì. Hắn lập tức sẽ bị giết để tế cờ! Chi bằng chúng ta thừa dịp quốc chủ còn chưa hạ lệnh, nhanh chóng cướp đoạt hết vàng bạc trong tay hắn, nếu không chẳng phải sẽ rơi vào tay người khác sao.”
Công Tôn Kiền nói xong, đang muốn cười to lại bị thê tử nhéo mạnh một cái, quay đầu sang chỗ khác vừa muốn cùng nàng cãi nhau, lại bị gương mặt thảm thiết của thê tử hù dọa, vội vàng nói: “Phu nhân làm sao vậy?”
Phu nhân của Công Tôn Kiền nắm chặt tay hắn, run rẩy lắp ba lắp bắp: “Sẽ không phải lại là tên ác quỷ Bạch Khởi kia mang binh đến tấn công Hàm Đan chứ?”
Công Tôn Kiền nghe xong lời này trên mặt không còn huyết sắc, qua thật lâu sau, cố gắng nở nụ cười nói: “Tiền tài chính là vật ngoài thân, ta, ta hiện tại liền phái người đưa vài thứ cho Dị Nhân công tử, tránh cho hắn ở đây không quen.”
Thê tử của Công Tôn Kiền nghe xong, trong lòng càng sợ hãi không thôi.
Trận chiến Trường Bình, Bạch Khởi một lần giết hại bốn mươi vạn binh lính đầu hàng của Triệu quốc, lúc đó bên trong thành Hàm Đan mỗi ngày phát tang, hàng đêm kêu khóc, cha khóc con, vợ khóc chồng, con khóc cha, nhớ lại còn khiến người ta không rét mà run.
Dù cho người dân Triệu quốc nhắc tới Bạch Khởi đều hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, nhưng sự khiếp sợ trong lòng hoàn toàn không thể che giấu, nếu nhìn thấy Bạch Khởi thật thì e rằng sợ tới mức tiểu ra quần.
“Chàng là đồ chết tiệt! Chàng không phải nói đã cắt xén tiền của Dị Nhân công tử à! Nếu tính mạng chúng ta khó giữ được, đều là bị chàng hại!” Phu nhân của Công Tôn Kiền hoàn toàn không chống cự nổi áp lực mà Bạch Khởi mang đến, khàn giọng kêu khóc thành tiếng.
Nàng kéo áo Công Tôn Kiền, hung hăng đánh vào ngực hắn.
Công Tôn Kiền cũng vẻ mặt tuyệt vọng như trời sập xuống, hắn trầm mặc mặc cho thê tử đánh, qua một lúc lâu mới buồn rười rượi dặn hạ nhân: “Đi, đem vật đáng giá trong nhà thu dọn lại, mấy ngày nữa ta tự mình đưa đến phủ của Dị Nhân công tử, quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với hắn.”
“Không!” Phu nhân của Công Tôn Kiền hét lên một tiếng, kéo tay áo hắn, lo lắng nói: “Chúng ta hãy đợi một chút, ngộ nhỡ không phải là Bạch Khởi thì sao? Ngộ nhỡ Liêm Pha Đại tướng quân có thể ngăn cản được thì sao? Chúng ta chờ đến lúc đó rồi nói sau.”
“Đến lúc đó còn nói cái gì!” Công Tôn Kiền đẩy phu nhân ra, hô to một tiếng.
Phu nhân của Công Tôn Kiền đứng dậy, rống còn lớn tiếng hơn hắn: “Chẳng lẽ bây giờ chàng uổng công đem của cải cho Dị Nhân công tử thì hữu dụng sao? Chàng khinh thường hắn khờ khạo thì làm sao hắn đoán được lý do chàng làm như vậy!”
Công Tôn Kiền bị thê tử quát đến cứng người, vợ chồng hai người ôm nhau đồng thời nghẹn ngào khóc rống, giống như quân Tần còn không biết ở chỗ nào đã công phá cửa thành Hàm Đan.
Hai vợ chồng đang rơi lệ, đúng lúc này, quản gia đi vào trong phòng nhẹ giọng nói: “Đại phu, phu nhân, ngoài cửa có một nữ tử áo xanh cầu kiến, nàng tự xưng là Lục Kiều, là tỳ nữ do Lã đại thương nhân tặng Dị Nhân công tử.”
Công Tôn Kiền đối với tỳ nữ trẻ trung xinh đẹp trong phủ con tin có chút ấn tượng.
Hắn vốn chột dạ, vừa nghe nói thị nữ bên cạnh Tần Tử Sở sang đây, càng sợ tới mức suýt té ngã.
Sau khi Công Tôn Kiền ổn định thân mình, cả người phát run nói: “Để cho nàng vào… lễ độ mời vào, không được chậm trễ!”
“Dạ, đại phu.” Quản gia cái gì cũng không hỏi, xoay người ra cửa dẫn theo Lục Kiều tiến vào.
Công Tôn Kiền vừa thấy bộ dạng Lục Kiều, thoáng chốc kinh ngạc mở to hai mắt, không dám tin nhìn Lục Kiều từ trên xuống dưới.
Nguyên là một thiếu nữ xinh đẹp giờ đây mặc quần áo rách nát, tóc tuy rằng cố gắng chải vuốt vẫn lộ ra dầu mỡ bẩn thỉu, trên chân ngay cả giày cũng không có, trông cực kỳ nghèo túng.
Công Tôn Kiền nhịn không được đứng lên, hắn nhíu mày đi đến trước mặt Lục Kiều, thấp giọng hỏi: “Nàng đây là có chuyện gì? Trong phủ con tin có người sơ suất đối với công tử sao?”
Lục Kiều lập tức rơi hai hàng lệ, trên gương mặt dơ bẩn của nàng gột rửa đi hai vệt bụi màu đen.
Thiếu nữ che bụng mình, nức nở nói: “Triệu đại phu, xin ngài hãy nhanh đi tìm công tử, hắn, hắn bị Lã đại thương nhân lén lút xúi giục chạy trốn khỏi thành Hàm Đan.”
“Cái gì?!!” Công Tôn Kiền lần này hoàn toàn trợn tròn mắt.
Hắn một tay kéo Lục Kiều từ dưới đất đến trước mặt mình, thất thố quát to: “Doanh Dị Nhân làm sao có thể thoát được, phủ con tin canh phòng nghiêm ngặt, hơn một trăm binh sĩ còn không trông coi được hắn, một người trẻ tuổi tay trói gà không chặt!”
Lục Kiều rũ mắt không ngừng khóc: “Nô tỳ nói là sự thật, Công Tôn đại phu nếu không nhanh đuổi theo, chỉ sợ không kịp truy đuổi công tử trở về.”
Công Tôn Kiền không hề do dự, một phen đẩy Lục Kiều ra.
Hắn xoay người nói với phu nhân: “Ta đi gặp quốc chủ một chuyến, trong phủ làm phiền phu nhân an bài.”
Công Tôn phu nhân gật đầu, Công Tôn Kiền thậm chí không thay đổi quần áo, kéo giày vội vàng đi.
Công Tôn phu nhân ngược lại nhìn về phía bụng của Lục Kiều hơi hở ra, liếc mắt một cái, vân vê môi không hỏi gì.
Thời chiến loạn, bất kể đi tới đâu cũng sẽ không bình yên, Lã Bất Vi tuy rằng mang theo Tần Tử Sở một lòng chạy nạn, nhưng cũng mang theo bên mình không ít đầy tớ bảo vệ.
Mấy chục nam nhân cao lớn vạm vỡ vây quanh bên cạnh xe ngựa, đi chung đường thì an toàn, nhưng tốc độ dù thế nào cũng không nhanh.
Lã Bất Vi dám dùng tốc độ thong thả như vậy đi về phía trước, vốn là vì trong lòng rất nắm chắc, cũng không phải là không sợ binh sĩ Triệu quốc đuổi bắt.
Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, vốn dĩ phải mấy ngày sau việc Tần Tử Sở chạy trốn mới bại lộ, hiện tại đã bị Lục Kiều phá hỏng.
Một đội binh sĩ Triệu quốc trang bị hoàn chỉnh đã lao ra khỏi cửa Nam thành Hàm Đan, hướng về phía bọn họ, chạy thẳng đến!