Người Đẹp Tuyệt Sắc

Loạn Tần - Kim Linh Tử

Người Đẹp Tuyệt Sắc

Loạn Tần - Kim Linh Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công Tôn Kiền biến sắc mặt, đột ngột bật dậy. Hắn không thể tin được, túm áo Lã Bất Vi lớn tiếng nói: “Ngươi nói cái gì? Đó sao có thể là hài tử của ngươi?!”
Lã Bất Vi vẻ mặt không chút thay đổi nhìn Công Tôn Kiền, bình tĩnh nói: “Công Tôn đại phu vì sao nói thế? Bất Vi không phải là nam nhân sao? Khiến nữ nhân mang thai đương nhiên không phải là việc khó.”
Công Tôn Kiền cả người run lên, thất thần, hồn vía lên mây buông áo Lã Bất Vi ra, thân thể đứng không vững lùi về sau mấy bước, ánh mắt mơ màng lẩm bẩm: “Điều này sao có thể? Lại… lại là hài tử của Lã Bất Vi ngươi… Ta vì ham chút lợi nhỏ mà làm hỏng đại sự quốc chủ giao phó! Nên làm thế nào cho phải? Công Tôn Kiền ta phụ lòng tin của quốc quân, không còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa!”
Công Tôn Kiền dứt lời, ánh mắt chợt thay đổi, tràn ngập tuyệt vọng, rút thanh kiếm sắc bén dắt bên hông, đặt lên cổ mình.
“A a a ——! !” Máu tanh bắn tung tóe lên mặt Lục Kiều.
Nàng bị dọa không nhẹ, ngã phịch xuống đất, tiếng thét thê lương vang vọng khắp nơi, khiến phu nhân Công Tôn Kiền ở hậu viện cũng phải chạy tới.
“Phu quân à!” Nàng trừng mắt, ngây dại nhìn Công Tôn Kiền ngã vật xuống đất co giật, sắc mặt dần trở nên tái xanh, khẽ kêu một tiếng, trên mặt đột nhiên mất hết huyết sắc.
Một tiếng “đông” nhỏ vang lên, phu nhân Công Tôn Kiền sắc mặt trắng bệch trực tiếp ngã ngửa ra đất.
Bọn thị nữ đi theo sau phu nhân Công Tôn Kiền nháy mắt hỗn loạn, hét lên chói tai, không biết nên đỡ phu nhân dậy trước hay là lo liệu thi thể của Công Tôn Kiền.
Lã Bất Vi lặng lẽ đi đến trước mặt Lục Kiều, nắm chặt cổ tay nàng, kéo Lục Kiều đứng đối diện mình, nhìn vẻ mặt ngây dại của nàng, giáng một cái tát mạnh vào mặt Lục Kiều.
Hắn nheo mắt lại, hỏi khẽ: “Tỉnh lại chưa? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!”
Lục Kiều ôm mặt gục đầu xuống, không ngừng run rẩy, hoàn toàn không có dũng khí ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Lã Bất Vi, nghẹn ngào hồi lâu, không dám thốt ra lời nào.
Đáng tiếc, Lã Bất Vi rất giàu có, từng nuôi không ít mỹ nhân, đối với những chiêu trò nhỏ của phụ nữ rất rõ ràng.
Hắn vừa thấy bộ dáng của Lục Kiều, lập tức phát hiện mình vốn đoán sai rồi, kẻ đi mật báo tuyệt đối không phải Chương Lê, mà chính là Lục Kiều đang đứng trước mặt.
Trong lòng Lã Bất Vi đột nhiên bùng lên lửa giận, hắn “bốp bốp bốp” giáng hơn mười bạt tai lên mặt Lục Kiều, đánh đến khi răng nàng lung lay mới dừng tay, thở hổn hển, giận dữ nói: “Lúc trước quả nhiên không nên mềm lòng nhất thời mà giữ lại mạng ngươi.”
“Lã đại thương nhân, xin đừng bán thiếp đi!” Lục Kiều bị Lã Bất Vi đánh đến mặt sưng đỏ, hoàn toàn không còn vẻ xinh đẹp trước kia, nhưng nàng nuốt ngược nước mắt vào trong, không dám phát ra dù chỉ một tiếng nức nở.
Lục Kiều sau khi thét lên một tiếng, liền ôm chặt lấy chân Lã Bất Vi, không dám buông tay.
Từ sáng sớm ngày hôm đó bị Lã Bất Vi phát hiện nàng có ý đồ quyến rũ Tần Tử Sở, Lục Kiều cho là mình hết đường sống.
Lã Bất Vi không giết Lục Kiều, sau khi liếc nàng một cái lạnh như băng, trực tiếp dặn dò quản gia: “Nếu tiện tỳ này nôn nóng không kìm được dục vọng với nam nhân, thì hãy đưa nàng đến nơi có nhiều nam nhân.”
Lục Kiều còn chưa kịp phản kháng, đã bị bịt miệng lại, giống như một con chó bị lôi ra khỏi nhà Lã Bất Vi, ném vào một căn nhà nhỏ, giam mấy ngày. Sau khi đói đến hoa mắt, không còn sức lực chạy trốn, nàng mới bị bán vào kỹ viện, mỗi ngày phải tiếp đãi những nam nhân thô bỉ không thể chịu nổi.
Nàng không biết lúc nào mang thai hài tử không rõ phụ thân là ai, nhưng Lục Kiều giả vờ yếu đuối, nhút nhát, lợi dụng lúc kỹ viện lơ là canh gác, cuối cùng sau nửa năm bị hành hạ, nàng mới tìm được cơ hội trốn thoát.
Lục Kiều vốn định về lại phủ con tin của Tần Tử Sở, dựa vào sự rộng lượng, mềm yếu của Tần Tử Sở để hắn mủi lòng thu nhận mình, không ngờ lại phát hiện Tần Tử Sở thay y phục nữ nhân, mang theo mẹ con Triệu Cơ lén lút rời đi từ cửa hông!
Lục Kiều vốn dĩ là một nữ nhân thông minh, nàng lập tức suy nghĩ kỹ càng, biết Tần Tử Sở và Lã Bất Vi đang chuẩn bị chạy trốn, nhưng Lã Bất Vi ở bên cạnh Tần Tử Sở, hắn nhất định sẽ không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để đi theo.
Lục Kiều cắn răng, thà không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, đến phủ Công Tôn Kiền mật báo.
Tần Tử Sở và Lã Bất Vi không cho nàng đường sống, Công Tôn Kiền thấy nàng giúp bắt lại Tần vương tôn bỏ trốn, ngày sau cũng sẽ thưởng cho nàng, vì nàng tìm một nơi ở tốt.
Nhưng Lục Kiều bất kể thế nào cũng không nghĩ tới sự tình lại bất ngờ đến vậy.
Tần Tử Sở vẫn tìm ra lối thoát, kẻ bị bắt về chỉ có Lã Bất Vi lòng dạ độc ác, ngay cả Công Tôn Kiền cũng không chịu nổi cú sốc Tần Tử Sở chạy trốn thành công, đã rút kiếm tự vẫn.
Lục Kiều tuy không rõ vì sao Lã Bất Vi lại một mực chắc chắn hài tử trong bụng nàng là của mình, nhưng nàng biết hiện tại nếu mình không ôm chặt chân Lã Bất Vi, để hắn mang mình đi theo, sau này, chuyện của nàng nhất định sẽ bị phu nhân Công Tôn Kiền ghi hận, xử lý cho hả giận.
Phu nhân Công Tôn Kiền và Công Tôn Kiền mấy ngày nay chăm sóc nàng, hoàn toàn bởi vì bọn họ cho rằng cái thai trong bụng nàng chính là huyết mạch của Tần vương tôn!
Khi bí mật này bị tiết lộ, nàng sẽ không còn đường sống.
Vô số suy nghĩ lướt qua trong đầu Lục Kiều, nàng thà không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, kéo Lã Bất Vi khóc lóc: “Lã đại thương nhân, hãy nhìn hài tử trong bụng thiếp, van cầu ngài, đừng bỏ thiếp lại đây. Đây là, đây là… hài tử của ngài mà!”
Lã Bất Vi nheo mắt lại, hít sâu một hơi, cúi người đỡ Lục Kiều từ dưới đất đứng dậy, hạ giọng uy hiếp nói: “Nếu ngươi có một lời dối trá, ngươi nên biết ta có biện pháp để ngươi sống không bằng chết – giống như trước đây vậy, chẳng lẽ bây giờ ngươi không còn muốn nam nhân nữa sao?”
Trong mắt Lục Kiều lóe lên nỗi sợ hãi rõ rệt, run rẩy không ngừng dùng sức gật đầu, lại căng thẳng đến mức không kiềm chế được cắn vào đầu lưỡi.
Lã Bất Vi vừa lòng gật đầu, trên mặt một lần nữa lộ ra vẻ nổi giận, đánh vào mặt Lục Kiều, quát: “Tiện tỳ, ngươi dám nói dối với Công Tôn đại phu, ngươi cũng biết bịa đặt tin tức của Tần vương tôn sẽ hại ta gặp xui xẻo, đến lúc đó ngươi còn muốn có kết quả tốt gì? Kéo Lã thị ta một nhà chôn theo ngươi sao!”
Chủ nhân đã chết, chủ mẫu hôn mê bất tỉnh, quản gia hiện tại cũng quyết không nguyện ý nhìn thấy phủ Công Tôn bị người ta xem náo nhiệt, thấy Lã Bất Vi và Lục Kiều ầm ĩ, hắn bất mãn tiến lên ngăn cản.
Quản gia ngăn lại bàn tay Lã Bất Vi còn muốn giáng xuống, cau mày nói: “Lã đại thương nhân, chủ nhân xảy ra chuyện, trong nhà rối ren, chỉ có thể oan ức ngài hiện tại ở tạm trong phủ mấy ngày. Về phần vị cô nương này, cũng xin ngài không cần tiếp tục đánh, chỉ sợ sau khi phu nhân tỉnh lại, có chút chuyện còn muốn hỏi nàng, nếu ngài đánh nàng để xảy ra việc không hay, chỉ sợ khó ăn nói với phu nhân.”
Lã Bất Vi nổi giận đùng đùng thở hổn hển mấy tiếng, tức giận nhìn chằm chằm Lục Kiều, rồi không hết hận mà đá thêm một cước vào đùi nàng.
Qua một lúc lâu, Lã Bất Vi mới bình tĩnh trở lại, có chút xấu hổ nhìn về phía quản gia, khẽ nói: “Bất Vi đã gây thêm phiền toái cho quý phủ.”
“Quý phủ gặp bất hạnh, mấy ngày nay vô cùng rối ren, mong Lã đại thương nhân bỏ qua cho. Xin Lã đại thương nhân đi theo ta, tiểu nhân sẽ sắp xếp phòng cho Lã đại thương nhân, xin hãy ở tạm mấy ngày, mong ngài thứ lỗi.” Quản gia cẩn thận nói, dường như không thấy vẻ mặt do dự của Lã Bất Vi, trực tiếp dẫn hắn đến phòng khách riêng.
Lã Bất Vi đi theo sau quản gia, quay đầu lại liếc mắt nhìn Lục Kiều một cái, quả nhiên thấy vẻ mặt của nàng thả lỏng không ít.
Lã Bất Vi lặng lẽ siết chặt nắm tay, thầm rủa: Tiện tỳ, chờ ngươi sinh hạ hài tử, xem ngươi có còn mạng hay không!
Công Tôn Kiền chết không mấy vinh dự, nhưng Triệu vương vừa kế vị, sau khi hắn chết cũng không gây khó dễ.
Dù là như vậy, tang lễ của Công Tôn Kiền cũng được tổ chức rất đơn giản, trong vòng ba ngày đã chôn cất qua loa.
Phu nhân Công Tôn Kiền trông già đi hơn mười tuổi chỉ trong chớp mắt.
Người chết thì mọi chuyện đều vô nghĩa, nếu Công Tôn Kiền đã chết, Lục Kiều và Lã Bất Vi đều nói hài tử trong bụng nàng không phải là của Tần vương tôn, phu nhân Công Tôn Kiền căn bản không muốn nhìn thấy Lục Kiều nữa, trực tiếp đuổi nàng và Lã Bất Vi ra khỏi phủ.
Lục Kiều vẻ mặt thận trọng đi theo sau Lã Bất Vi, hoàn toàn không dám nói nhiều lời.
Lã Bất Vi quay đầu lại, nhíu mày nhìn phủ Công Tôn Kiền, cuối cùng cũng nhớ ra người đi theo sau xe ngựa là Lục Kiều với cái bụng rất to.
Hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn hết sức kìm nén nói: “Lên xe đi.”
Nhíu mày nhìn chằm chằm bụng Lục Kiều, Lã Bất Vi không nói một lời ngồi bên trong xe, tâm tư vốn đã nguội lạnh lại một lần nữa bùng cháy.
Tần Tử Sở mang theo hài tử của Triệu Cơ là thật, nhưng một nam nhân như hắn căn bản không thể chăm sóc hài tử, trên đường dù chưa gặp nguy hiểm gì, hài tử cũng không có khả năng sống sót.
Nếu đã như vậy…
Lã Bất Vi sờ cằm, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, hơi nheo mắt lại, cuối cùng cũng lộ ra một chút ấm áp nhìn bụng Lục Kiều.
Nếu Doanh Chính chết trên đường, vậy hài tử trong bụng Lục Kiều chỉ cần bình an sinh ra, thì chính là con trưởng của Tần Tử Sở!
Xem ra, kế hoạch dựa vào Tần Tử Sở để làm rạng rỡ gia môn của mình, vẫn có thể tiếp tục.
Lã Bất Vi ngay lập tức nắm bắt cơ hội đó, một lần nữa tính toán việc rời Triệu quốc sang Tần.
Tần Tử Sở hoàn toàn không biết chuyện Lã Bất Vi bị Lục Kiều hãm hại một phen.
Trên đường có Chương Lê sắp xếp, hắn thoải mái, thư thái mang theo Doanh Chính, thân thể vốn quá gầy lại đầy đặn lên một cách thần kỳ, không còn gầy trơ xương nữa.
Doanh Chính xoay xoay người, tựa vào ngực hắn phát ra một tiếng thở dài thoải mái, âm thanh ê a mềm mại khiến trái tim Tần Tử Sở tan chảy.
“A ——” Tần Tử Sở có chút ngốc nghếch há miệng phát ra tiếng, cười tủm tỉm nói: “Há miệng cho ta nhìn xem, có phải răng mọc dài nên khó chịu hay không? Mấy ngày gần đây sao lại thích làm nũng thế này, cứ cọ cọ vào ngực ta.”
Vẻ mặt vốn đang hài lòng của Doanh Chính lập tức căng thẳng, gương mặt mũm mĩm nhìn chằm chằm Tần Tử Sở.
Tần Tử Sở vô tư đưa tay luồn vào nách Doanh Chính, nhẹ nhàng cù mấy cái, Doanh Chính lập tức không kiềm chế được mà hé miệng bật cười.
Tần Tử Sở đúng lúc đưa ngón tay vào miệng hắn, nhẹ nhàng sờ vào lợi của hài tử, xác định không phải do mọc răng mà khó chịu, mới thở phào nhẹ nhõm, hôn một cái lên má hắn.
“Công tử, chúng ta đã vào Ngụy quốc rồi. Ngài có thể thay y phục nữ nhân ra.” Chương Lê ngồi bên cửa sổ khẽ nhắc nhở.
Trên mặt Tần Tử Sở lập tức lộ ra tươi cười, thật nhanh từ trong rương trên buồng xe, lấy ra một bộ quần áo nam thay lên người, trường bào màu đỏ sẫm thay cho váy nữ nhân, càng tôn thêm khí chất tươi sáng của Tần Tử Sở.
Hắn đón ánh mặt trời chiếu vào buồng xe, khẽ mỉm cười, khiến cả buồng xe như bừng sáng.
“Trong xe ngựa là người phương nào? Có thể ra đây cho ta thấy mặt không?” Một giọng nam trầm bổng đột nhiên vang lên phía ngoài buồng xe, chỉ nghe âm thanh cũng đủ khiến người khác sinh ra hảo cảm.
Tần Tử Sở sững sờ, theo bản năng bỗng chốc che Doanh Chính vào lòng, không để hắn bị phát hiện.
Bước xuống xe, đối diện với ánh mắt Tần Tử Sở là một mỹ nhân tuyệt sắc đang cưỡi trên một con ngựa cao lớn, chợt nở nụ cười, rồi quay đầu dặn dò tùy tùng phía sau: “Đuổi bọn họ ra khỏi Ngụy quốc!”