Chương 6: Ký ức tuổi thơ

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 6: Ký ức tuổi thơ

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện 6
Cuộc bình chọn hotboy của trường, dù Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm cũng chẳng mấy quan tâm.
Từ khi bước chân vào trường, hai người đã là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Dù về học lực hay ngoại hình, họ đều vượt trội hơn hẳn các bạn cùng lớp, đến mức chẳng còn quan tâm đến những lời tán tụng bên ngoài nữa.
Dù cuộc bình chọn hotboy của trường diễn ra sôi nổi đến thế nào trên diễn đàn, Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm vẫn thờ ơ.
Mãi đến khi thấy Tạ Diễm đang xem bài bình chọn, tính cạnh tranh của hai anh trai mới trỗi dậy.
Thờ ơ?
Làm sao mà thờ ơ được chứ?
Đứng trước hai anh trai đang nhìn chằm chằm, chiếc điện thoại trong tay Tạ Diễm bỗng nặng như ngàn cân.
Nặng quá, không muốn cầm nữa.
Tạ Diễm nhìn Tạ Tấn, rồi nhìn Cố Ngộ Sâm, chậm rãi cất điện thoại đi, ngẩng ngực lên với vẻ tự tin: “Em chưa bình chọn đâu! Tài khoản diễn đàn em còn chưa có, nên chẳng thể bình chọn được ạ!”
Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm không thể ép buộc Tạ Diễm phải chọn lựa, bèn cùng đưa tay ra, một người xoa đầu, một người véo má cậu.
Tạ Diễm: “…”
Một cô gái vừa trò chuyện cùng Tạ Diễm đứng sững người, ngạc nhiên nhìn hai anh chàng đẹp trai đứng trước mặt mình.
Họ thật sự đẹp trai, đến mức vượt mặt được các anh khối 11 và 12, giành ngôi nhất nhì trên bảng hotboy trường.
Mấy phút sau, Cố Ngộ Sâm và Tạ Tấn dặn dò Tạ Diễm vài câu rồi quay trở về đội hình.
Sau khi họ rời đi, Tạ Diễm lại tiếp tục lướt diễn đàn để lưu ảnh. Cậu không bình chọn, lời nói của mình hoàn toàn chân thật – cậu chưa bao giờ có tài khoản diễn đàn, sau này cũng chẳng muốn đăng ký.
“Tạ Diễm.” Một cô bạn cùng lớp đứng cạnh gọi cậu: “Cậu quen hai anh trai vừa rồi không?”
Lúc này, không ít người vây quanh Tạ Diễm, câu hỏi của cô bạn cũng là điều mọi người muốn biết. Tất cả đều nghiêng tai nghe ngóng.
Tạ Diễm trả lời qua loa: “Họ là anh trai của em.”
Ngay lập tức, một trận mưa lời khen “anh trai cậu đẹp trai quá” ùa đến, xen lẫn những câu hỏi tò mò về sở thích của Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm.
Tạ Diễm nhíu mày, không trả lời bất kỳ câu hỏi nào về hai anh trai mình.
Dù vậy, sau kỳ huấn luyện quân sự, hầu hết học sinh trong trường đều biết Tạ Diễm là em trai của hai hotboy trường.
Đúng thế, hai hotboy trường.
Sau một tuần đấu đá nhau, số lượt bình chọn của Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm ngang nhau, cùng giành ngôi nhất.
Tạ Diễm có theo dõi kết quả bình chọn, nhưng không phải để xem vị trí của họ, mà bởi vì thỉnh thoảng trong bài viết sẽ có ảnh mới của Cố Ngộ Sâm – mọi góc đều đẹp trai xuất sắc.
***
Kết thúc kỳ huấn luyện quân sự, Tạ Diễm chính thức bước vào cuộc sống học sinh cấp hai.
Trường cấp ba chỉ cách trường cấp hai một con đường, mỗi ngày tan học, Tạ Diễm đều đến trường cấp ba tìm Cố Ngộ Sâm, khiến cậu vô cùng hài lòng.
Bây giờ cậu đã chắc chắn rằng Cố Ngộ Sâm đổi xe đạp mới vì mình. Anh sợ chiếc xe cũ sẽ khiến cậu khó chịu, nên đã đổi sang xe thoải mái hơn.
Mặc dù nhà có xe riêng, nhưng Tạ Diễm thích ngồi sau xe của Cố Ngộ Sâm, cùng anh đi học và về nhà.
Theo thời gian, trường cấp ba cũng biết hai hotboy trường có một em trai đang học cấp hai, và hai anh luôn cưng chiều em trai mình.
Tạ Tấn và Cố Ngộ Sâm có điểm chung là bề ngoài lạnh lùng, khó gần khi đối diện người ngoài.
Họ là những nhân vật nổi tiếng trong trường, có không ít người thích họ, nhưng vì tính cách quá khó tiếp cận, chẳng ai có cơ hội thổ lộ tình cảm. Ngay cả khi có cơ hội, nhìn thấy vẻ mặt lạnh tanh ấy, họ lại quên mất mình định nói gì.
Vậy nên khi thấy cậu em trai dễ gần và đáng yêu như Tạ Diễm, cậu trở thành điểm đột phá của họ.
Hôm đó, vừa bước vào trường, Tạ Diễm đã bị gọi lại.
Quay đầu, cậu thấy một nữ sinh mặc đồng phục cấp ba, xinh đẹp với mái tóc đen dài thẳng – đúng chuẩn hình tượng “nữ thần” trong mắt các nam sinh.
Người bạn cùng lớp của Tạ Diễm đã quen với cảnh này: “Chắc là cô ấy muốn nhờ cậu chuyển thư tình, cậu giờ trở thành chim bồ câu đưa thư của hai anh trai rồi.”
Bạn của Tạ Diễm nhận ra cô gái tóc dài kia, giọng phấn khích: “Tạ Diễm, ấy là Từ Lâm! Hoa khôi được công nhận của trường chúng ta! Chẳng lẽ cô ấy cũng bị hai anh trai mê hoặc rồi sao? Đến nhờ cậu chuyển thư tình đây?”
Tạ Diễm nhún vai, chẳng muốn nghe thêm.
Cậu không muốn làm trung gian cho bất kỳ chuyện tình cảm nào của Cố Ngộ Sâm. Cố Ngộ Sâm là anh trai cậu, không ai được phép chiếm lấy!
Cảm giác này không hề có với Tạ Tấn.
Tạ Diễm lớn lên trong sự nuông chiều, tính cách cậu không hề kiêu ngạo, nhưng cũng rất bướng bỉnh. Điều cậu không muốn làm, chẳng ai có thể ép buộc.
Đến giờ, số thư tình cậu chuyển thành công chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cô gái tóc dài tiến đến cạnh Tạ Diễm, đưa cho cậu một hộp bánh ngọt – đúng tiệm bánh cậu thích nhất, chứng tỏ cô đã nghiên cứu sở thích của cậu từ lâu.
Từ Lâm không vòng vo, trực tiếp nói: “Tạ Diễm, giúp chị một chuyện được không?” Rồi đưa cho cậu một phong thư màu hồng nhạt, trang trí nơ bướm xinh xắn.
“Chị muốn nhờ em chuyển thư này cho Cố Ngộ Sâm.”
Cô nháy mắt với Tạ Diễm: “Em đồng ý chứ?”
Tạ Diễm chắp tay sau lưng, không bị hộp bánh hấp dẫn, thẳng thừng từ chối: “Không, chị muốn gửi thư tình cho anh ấy thì tự đi.”
Nét mặt Từ Lâm thoáng chùng xuống, không ngờ Tạ Diễm lại từ chối. Sau giây lát, cô hỏi: “Sao lại không đồng ý? Chẳng phải em thích loại bánh này nhất sao?”
Tạ Diễm định nói “ai thèm bánh của chị?”, nhưng chưa kịp mở miệng, đã có một bàn tay đặt lên vai mình.
Tạ Diễm ngẩng đầu, gặp ánh mắt dịu dàng của Cố Ngộ Sâm.
“Anh.” Tạ Diễm gọi, không biết vì sao tự nhiên thấy hồi hộp.
Đây là lúc cậu không muốn nhìn thấy Cố Ngộ Sâm nhất. Nếu không giúp Từ Lâm chuyển thư, có lẽ Cố Ngộ Sâm sẽ chẳng biết cô thích mình. Nhưng giờ anh đã đến, chắc chắn anh biết rồi. Nếu Từ Lâm nhân cơ hội thổ lộ, rồi Cố Ngộ Sâm đồng ý…
Tạ Diễm hoảng loạn.
Vội đẩy Cố Ngộ Sâm ra: “Sao anh lại đến đây? Anh vào lớp rồi! Mau về đi!”
Cậu luống cuống đến nỗi nói năng không rõ ràng.
Cố Ngộ Sâm tươi cười xoa đầu Tạ Diễm.
Tạ Diễm dùng đầu húc vào tay anh, vừa thẹn vừa giận.
Từ Lâm không ngờ Cố Ngộ Sâm lại xuất hiện. Thư tình đã gửi đi, không thể lấy lại. Gặp được chính chủ, cô quyết định trực tiếp thổ lộ.
Cô cắn môi, nhìn Cố Ngộ Sâm, giọng nhẹ: “Cố Ngộ Sâm.”
Tạ Diễm dừng tay lại. “Xong rồi, Từ Lâm đã quyết định tỏ tình.”
Cậu buông tay ra, chán nản.
Nhưng ngay sau đó, tay cậu đã bị Cố Ngộ Sâm nắm chặt, nằm trọn trong lòng bàn tay anh.
Từ Lâm không chú ý đến sự tương tác nhỏ giữa họ, nhìn thẳng vào Cố Ngộ Sâm, mạnh dạn bày tỏ: “Cố Ngộ Sâm, mình thích bạn, hẹn hò nhé?”
Lòng Tạ Diễm thắt lại, ngẩng đầu nhìn anh, muốn biết câu trả lời của Cố Ngộ Sâm.
“Xin lỗi, mình không thích bạn.” Câu trả lời của Cố Ngộ Sâm ngắn gọn, thậm chí sau khi nói xong, anh chẳng còn quan tâm đến Từ Lâm nữa, mà cúi đầu nhìn Tạ Diễm, thấy cậu căng thẳng, không nhịn được cười, khẽ nói: “Sợ anh yêu sớm quá hả?”
Tạ Diễm gật đầu như thật: “Yêu sớm không tốt, em mong anh tập trung học hành. Yêu sớm…”
Cậu liệt kê hết tác hại của việc yêu sớm, cuối cùng nghiêm túc nói: “Vậy nên anh không được yêu sớm!”
Gương mặt Tạ Diễm nghiêm nghị, nhưng hai má hơi ửng hồng, giả vờ nghiêm túc đến đáng yêu. Cố Ngộ Sâm véo má cậu, đồng ý: “Được rồi, anh hứa với em, tuyệt đối không yêu sớm.”
“Móc ngoéo?” Tạ Diễm đưa ngón út ra.
Cố Ngộ Sâm móc ngón út vào: “Được, một lời đã định.”
Hai người xem người khác như không khí, Từ Lâm như tàng hình. Cô nhận ra trong lòng Cố Ngộ Sâm chẳng hề có mình, đành thất vọng rời đi.
Chuyện nhanh chóng lan truyền, mọi người đều nói Cố Ngộ Sâm chẳng hiểu chuyện tình cảm, và ít khi nhờ Tạ Diễm chuyển thư tình hơn. Tạ Diễm dễ nói chuyện, nhưng cứ nhắc đến chuyện yêu sớm của anh trai, thái độ cậu kiên quyết hơn bất cứ ai.
Từ đó, chẳng còn ai đến nhờ Tạ Diễm chuyển thư tình cho hai anh trai nữa, tai cậu cuối cùng cũng được yên tĩnh.
***
Lần đầu Tạ Diễm mộng tinh là vào học kỳ hai lớp 9.
Lúc đó, Cố Ngộ Sâm và Tạ Tấn đang chuẩn bị thi đại học, tuy thành tích của họ có thể được tuyển thẳng, nhưng cả hai đều quyết định thi đại học.
Tạ Diễm cũng đang chuẩn bị thi chuyển cấp.
Có lẽ do áp lực của kỳ thi, hoặc sự tò mò tuổi mới lớn, cuối tuần đó, Tạ Diễm đến nhà bạn chơi. Cậu bạn đóng cửa phòng, kéo rèm, quay lại cười hì hì với các bạn khác: “Tớ cho các cậu xem cái này hay lắm.”
Tạ Diễm chưa biết “cái này” là gì, mãi đến khi nhìn thấy hình ảnh trên TV, mặt cậu mới đỏ bừng.
Đêm đó, khi đi ngủ, Tạ Diễm nằm mơ.
Cảnh trong mơ y hệt video buổi chiều, nhưng nhân vật đã thay đổi – trở thành cậu và Cố Ngộ Sâm.
Trong mơ, cậu bị Cố Ngộ Sâm đè dưới thân, hai người hôn nhau nồng nhiệt…
Sáng hôm sau thức dậy, q**n l*t Tạ Diễm ướt đẫm.
Sau tiết giáo dục giới tính, cậu mới biết mình bị mộng tinh, dấu hiệu của tuổi dậy thì.
Mộng tinh không làm Tạ Diễm sốc, điều khiến cậu sốc chính là cảnh trong mơ.
Tại sao cậu lại mơ thấy Cố Ngộ Sâm?
Tại sao cậu lại cùng anh ấy làm chuyện đó?
Cố Ngộ Sâm chỉ là anh trai thôi!
Tạ Diễm tự nhủ, nhưng trong lòng lại có giọng nói khác hỏi: Cố Ngộ Sâm chỉ là anh trai thôi à?
Cậu không thể trả lời câu hỏi ấy, đứng như trời trồng.
Sự phiền não không ảnh hưởng đến việc học của cậu. Cậu vẫn giữ vững phong độ, đứng đầu bảng, không ai lay chuyển được.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vì lờ mờ nhận ra mình thích Cố Ngộ Sâm, những lúc hai người ở bên nhau, cậu cảm thấy ngượng ngùng.
Cố Ngộ Sâm đang ôn thi đại học, nhưng vẫn nhận ra sự thay đổi của Tạ Diễm.
Có lúc anh cảm nhận được Tạ Diễm đang nhìn lén mình, nhưng khi anh quay đầu, cậu lại tránh né.
Có lúc Cố Ngộ Sâm thấy Tạ Diễm ngẩn người, tiến đến gần, thấy cậu viết tên mình kín cả trang vở.
Anh đoán ra tâm tư của Tạ Diễm, nhưng giả vờ không biết.
Thoáng cái đã đến kỳ thi đại học.
Trường của Tạ Diễm là điểm thi, nên cậu được nghỉ trong suốt kỳ thi. Thế nhưng cậu không ở nhà đợi hay đi chơi, mà đứng ở cổng điểm thi đại học để đợi Cố Ngộ Sâm.
Điểm thi của Cố Ngộ Sâm là trường của Tạ Diễm, trùng hợp thay đó cũng là lớp và vị trí ngồi của cậu.
Ngày làm quen với điểm thi, khi Cố Ngộ Sâm tìm được chỗ của mình, anh cũng rất kinh ngạc, nhưng vui mừng hơn.
Chỗ ngồi như có ma lực, Cố Ngộ Sâm như được thần linh phù hộ, hai ngày thi đại học trôi qua vô cùng suôn sẻ.
Anh vừa bước ra khỏi điểm thi đã nhìn thấy Tạ Diễm. Giờ cậu đã cao lớn hơn, mất đi nét bầu bĩnh, khuôn mặt thanh tú, chưa lên cấp ba đã trở thành người tình trong mộng của rất nhiều người.
Tạ Diễm đứng giữa đám đông, Cố Ngộ Sâm vừa liếc mắt đã nhìn thấy, mỉm cười đi về phía cậu.
Cố Ngộ Sâm vừa ra cổng, ánh mắt Tạ Diễm đã tự động theo sát. Cậu chạy thẳng đến, mắt sáng long lanh, chỉ chứa mỗi hình bóng Cố Ngộ Sâm.
Cậu không phải người hay do dự, sau mấy ngày suy nghĩ đã hiểu ra mình thích Cố Ngộ Sâm, cậu không chỉ xem anh là anh trai, mà còn muốn cùng anh nói chuyện yêu đương.
Mọi sự chiếm hữu trước kia giờ đã có thể lý giải, chẳng trách cậu không thích người khác đưa thư tình cho Cố Ngộ Sâm, càng không thích người khác quá gần gũi với anh.
Tạ Diễm muốn thổ lộ tình cảm với Cố Ngộ Sâm, nhưng nghĩ đến chuyện anh sắp thi đại học, sợ ảnh hưởng đến anh, nên đành giữ kín tình cảm trong lòng.
Giờ Cố Ngộ Sâm đã thi xong, Tạ Diễm định tìm thời điểm thích hợp để thổ lộ. Nhưng sau khi cân nhắc, cậu không thể đảm bảo tâm trạng mình sẽ không bị ảnh hưởng bởi câu trả lời của anh, lỡ thi trượt cấp ba thì sao?
Tạ Diễm chỉ có thể kìm nén nỗi lòng, khoảng mười ngày sau khi ăn mừng Cố Ngộ Sâm thi đại học xong, cậu bước vào kỳ thi chuyển cấp.
***
Sau mấy ngày thi, kỳ thi chuyển cấp kết thúc.
Tạ Diễm ra khỏi cổng trường, thoáng nhìn đã thấy Cố Ngộ Sâm đứng giữa đám đông. Không chút do dự, cậu chạy về phía anh, thậm chí không phanh lại, lao thẳng vào lòng anh.
Cố Ngộ Sâm vững vàng đón cậu, xoa đầu Tạ Diễm: “Đi nào, anh dẫn em ăn đồ ăn ngon.”
Tạ Diễm tươi cười đi cùng anh.
Lúc về nhà đã hơn bảy giờ tối.
Tạ Diễm ngồi sau xe, chậm rãi vòng tay ôm lấy eo thon của anh, rồi ôm trọn lấy anh.
Cuối cùng áp sát vào lưng Cố Ngộ Sâm, len lén nhìn anh.
Gió đêm mang hơi nóng còn sót lại, làm cả người Tạ Diễm nóng bừng, mặt đỏ ửng như cua luộc.
Tay cậu ôm chặt eo anh, miệng cười tươi rói, tận hưởng sự thân mật thầm kín này.
Nhưng con đường nào cũng có đích đến, Tạ Diễm cảm thấy khoảnh khắc này thoáng qua vô cùng.
Xe đạp dừng trước cửa nhà cậu.
Cố Ngộ Sâm chống chân xuống, quay đầu nói: “Diễm Diễm, về đến nhà rồi.”
Tạ Diễm luyến tiếc buông tay, leo xuống xe, nhưng không muốn vào nhà.
Sau khi Cố Ngộ Sâm thi đại học xong, Tạ Diễm chưa từng hỏi anh đã đăng ký nguyện vọng vào trường nào. So với ba năm trước, khi cậu khóc nháo đòi học cùng trường cùng lớp với anh, giờ Tạ Diễm đã trưởng thành hơn, nhanh chóng chấp nhận việc anh sắp vào đại học, tần suất gặp mặt sẽ ít hơn.
Nhưng Tạ Diễm cũng biết cuộc sống đại học chắc sẽ thú vị hơn thời cấp ba rất nhiều, anh sẽ đối mặt với nhiều cám dỗ hơn. Tạ Diễm không biết trong khoảng thời gian học đại học này, anh có yêu đương gì không.
Nghĩ đến khả năng ấy, lòng cậu quặn thắt.
Cậu nhìn anh, ánh đèn đường rơi xuống bao phủ lấy anh, thời gian trôi qua, anh ngày càng trưởng thành, nét ngây ngô trẻ con trên gương mặt anh đã hoàn toàn biến mất.
Anh như vật phát quang, nếu đứng trong đám đông sẽ là người nổi bật nhất.
Người như vậy, một khi vào đại học, chắc chắn sẽ càng được nhiều người theo đuổi.
Nghĩ đến điều này, lòng Tạ Diễm đột nhiên cảm thấy có dòng điện chạy qua, cậu giữ chặt tay anh: “Anh…”
Cố Ngộ Sâm như thể biết cậu muốn nói gì, dùng tay kia xoa đầu cậu.
Dũng khí của Tạ Diễm bay biến hết vì cử chỉ ấy, cậu sững sờ nhìn anh, quên mất mình định nói gì.
Vẫn là Cố Ngộ Sâm mở miệng trước: “Diễm Diễm, không nên yêu sớm, lên cấp ba phải lấy việc học làm trọng.”
Trước kia Tạ Diễm đã từng nói vậy, giờ nghe từ miệng anh lại như gáo nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống, đổ thẳng vào tim cậu.
“Dạ.” Tạ Diễm cúi gằm mặt xuống, thất vọng.
Cậu hiểu ý anh.
Quả nhiên, anh biết cậu thích mình, lời này là để từ chối khéo cậu.
Tạ Diễm đang thầm đau lòng, Cố Ngộ Sâm đột nhiên kéo cậu lại, ôm cậu vào lòng, đặt nụ hôn nhẹ lên đầu cậu.
Tạ Diễm ngây người, không hiểu được ý anh, trái tim nguội lạnh lại le lói hy vọng.
Cậu đã hiểu sai ý anh sao? Hay anh chỉ đang an ủi cậu?
Tạ Diễm vẫn chưa có đáp án.
May thay, Cố Ngộ Sâm đã cho cậu câu trả lời.
“Anh đợi em ở Đại học Thanh Hoa.” Giọng anh trầm ấm bên tai cậu.
Phải chăng đó là điều cậu nghĩ tới?
Đầu óc Tạ Diễm trống rỗng, sau khi anh buông ra, cậu nhìn chằm chằm vào anh.
Cuối cùng không chịu nổi, cậu vòng vo nói: “Đợi em tốt nghiệp cấp ba rồi, lúc đó yêu đương cũng không tính là yêu sớm.”
“Anh tạm thời không bàn đến.” Cố Ngộ Sâm thẳng thắn trả lời.
Mặc dù không nói rõ, nhưng Tạ Diễm có thể suy luận ra điều tiếp theo – ngược lại là…
Anh tạm thời không bàn đến chuyện yêu đương.
Anh đợi em ở Đại học Thanh Hoa.
Mắt Tạ Diễm lập tức sáng bừng, nhìn chằm chằm anh: “Có phải ý anh muốn nói vậy không?”
Cố Ngộ Sâm không trả lời, chỉ xoa đầu cậu: “Vào nhà đi em.”
“Dạ.” Tạ Diễm cười đáp.
Trong lòng cậu đã có câu trả lời.
Thế là nhân lúc Cố Ngộ Sâm không chú ý, cậu nhón chân, nhanh chóng hôn lên má anh một cái, không đợi anh phản ứng, quay người chạy thẳng vào nhà.
Vừa chạy vừa quay đầu hứa: “Anh yên tâm, em nhất định sẽ không yêu sớm!”
Cố Ngộ Sâm nhìn Tạ Diễm nhảy tung tăng về nhà.
Tay anh đặt lên chỗ cậu vừa hôn, khẽ v**t v*.
Nụ hôn của Tạ Diễm như có ma lực, nơi ấy nóng ran, làm trái tim anh bừng bừng.
Anh cười khẽ, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
***
Hơn hai tháng sau, Cố Ngộ Sâm và Tạ Tấn cùng rời nhà đến Đại học Thanh Hoa nhập học. Tuy trường nằm trong cùng thành phố, nhưng cả hai đều chọn sống ở ký túc xá, chỉ về nhà vào ngày nghỉ.
Thế nên thời gian gặp mặt của Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm bỗng nhiên trở nên ít ỏi. Lúc đầu Tạ Diễm thấy chưa quen, lúc nào cũng thẫn thờ nhớ nhung.
Nhưng nghĩ đến lời hứa ngầm ấy, cậu lại cảm thấy được nạp đầy năng lượng, vừa bắt đầu cấp ba đã lao đầu vào học tập.
Cậu vốn đã thông minh, giờ lại chú tâm vào việc học, thành tích đương nhiên xuất sắc, lần nào cũng đứng đầu lớp, không ai có thể soán ngôi.
Lên cấp ba, Tạ Diễm trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường. Rất nhiều người thích cậu, cả trong trường lẫn ngoài trường. Hơn nữa, tính tình cậu thân thiện dễ gần, rất dễ hòa nhập, dường như ngày nào cũng có người tỏ tình với cậu, thư tình chất đầy cả ngăn bàn.
Nhưng dù là ai, Tạ Diễm đều từ chối, chưa từng chủ động nhận bất kỳ bức thư tình nào. Dù thư tình có được đưa đến tận tay, cậu cũng chẳng thèm đọc, lá nào có thể trả về thì gửi trả, không thể trả về thì vứt vào thùng rác.
Những người tỏ tình trực tiếp đều bị cậu từ chối thẳng, nói rõ mình không thích, chỉ muốn tập trung học hành, không muốn yêu sớm.
Dần dà, mọi người đều biết Tạ Diễm là học sinh ba tốt, chỉ chú tâm vào việc học, thời gian trôi, người tỏ tình với cậu cũng ít dần.
Chỉ có Tạ Diễm mới biết, không phải cậu chỉ chú tâm vào việc học, mà trái tim cậu đã có chủ, không muốn nhường chỗ ấy cho người khác.
Ba năm cấp ba khép lại với sự học hành chăm chỉ của Tạ Diễm.
Ngày bước vào phòng thi đại học, trái tim cậu vừa hồi hộp vừa căng thẳng.
Cậu đứng ở cổng phòng thi, ngoái đầu lại, thấy Cố Ngộ Sâm đứng giữa đám đông.
Trái tim nhảy loạn xạ của cậu lập tức lắng xuống, bước chân vào phòng thi cũng trở nên kiên định hơn.
Hai ngày thi nhanh chóng trôi qua.
Trong lúc thi, Tạ Diễm không cảm thấy căng thẳng, nhưng sau khi thi lại cảm thấy vô cùng hồi hộp.
Tối hôm đó, cậu đến thẳng phòng của Cố Ngộ Sâm để đối chiếu đáp án.
Sau khi so xong, Tạ Diễm thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng rực nhìn về phía Cố Ngộ Sâm: “Anh ơi, điểm của em đủ vào Đại học Thanh Hoa rồi.”
Giọng cậu vô cùng tự tin, điểm số ước tính của cậu cao hơn điểm trúng tuyển mọi năm đến mấy chục điểm, nếu không có gì thay đổi, cậu chắc chắn sẽ đậu.
“Diễm Diễm giỏi quá đi.” Cố Ngộ Sâm xoa đầu cậu.
Tạ Diễm không vừa lòng với lời khen, nhìn thẳng vào anh: “Anh, em đã tốt nghiệp trung học phổ thông.”
Cậu đã qua sinh nhật mười tám tuổi.
Giờ yêu đương cũng không tính là yêu sớm nữa.
Ánh mắt cậu sáng rực, ẩn ý vô cùng rõ ràng.
“Mừng em tốt nghiệp trung học phổ thông.”
Cố Ngộ Sâm giống như không nhìn ra ẩn ý trong lời cậu, chỉ nói chúc mừng.
Tạ Diễm tức đến sắp nhảy dựng lên: “Cố Ngộ Sâm!!!”
Đáp lại cậu là tiếng cười khẽ của Cố Ngộ Sâm.
Giây tiếp theo, tay cậu đã bị anh nắm chặt, Tạ Diễm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, chưa kịp hiểu chuyện gì đã cảm nhận được hơi ấm nơi môi.
Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước.
Đầu óc Tạ Diễm trống rỗng, lại nghe được âm thanh rõ ràng của Cố Ngộ Sâm: “Anh đợi em ở Đại học Thanh Hoa.”